Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa Chương 5

Chương trước: Chương 4



So với chiếc giường massage chỉ dành ột người, chiếc giường đệm hơi kiểu Hoàng đế êm ái, dễ chịu hơn rất nhiều, cơ thể trần trụi của cô lún sâu trong đó.

Không biết vì đã uống rượu hay vì giường đệm quá êm ái, Mộc Mộc nằm trên đó như đang bồng bềnh trôi trên những đám mây, lênh đênh bất định, lại giống như đang đắm chìm trong nước, không có cách nào tự nhấc mình lên được.

Cô nhắm chặt hai mắt, chờ đợi anh tiếp tục. Nhưng anh không làm gì cả, chỉ kéo tấm chăn mỏng đắp lên người cô, ôm cả cô lẫn tấm chăn vào lòng, khẽ hôn lên mái tóc lòa xòa của cô. Mái tóc cô vừa dài lại vừa mềm mại, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.

Thời gian lặng lẽ trôi đi, men rượu lan trong máu, dần dần gặm nhấm từng sợi dây thần kinh, không chỉ khiến tứ chi cô mềm nhũn, mà ngay cả đầu óc cô cũng trở nên tê dại.

Ánh sáng trong phòng uốn lượn trước mắt cô, giống như một dải cầu vồng lấp lánh, ký ức trước đây và cả tương lai đau khổ trước mắt đều đã lùi xa, không còn mệt mỏi, đau đớn hay lo sợ…

Cô lim dim đôi mắt nhìn anh, bỗng nhiên bật cười.

“Cười gì vậy?” Anh hỏi.

Cô cũng không biết mình cười vì điều gì, chỉ là trong lòng cảm thấy rất vui nên cười.

“Không đau nữa à?”

Cô gật đầu, bàn tay nhỏ bé đặt lên cổ anh, ngón tay quấn quanh đuôi tóc anh.

Lần này thì thật sự không đau nữa rồi, tri giác của toàn thân cô dường như đã bị men rượu khống chế, không còn thuộc về cô nữa. Thảo nào nhiều người thích uống rượu như vậy, hóa ra cảm giác say rượu lại tuyệt vời đến thế.

“Em đang khêu gợi anh đấy à?” Giọng anh ngân nga như tiếng chuông cổ, âm trầm xa xăm.

Nụ cười của cô càng rạng rỡ, cô khe khẽ gật đầu. Đầu ngón tay nhè nhẹ lướt qua đôi mắt đang hấp háy, sống mũi thẳng tắp và đôi môi mỏng hơi nhếch lên của anh…

Lửa gặp củi khô, chỉ một đốm nhỏ cũng có thể bùng lên thiêu rụi tất cả.

Anh sốt sắng nâng khuôn mặt rạng rỡ của cô lên, đặt lên đó một nụ hôn nồng nàn.

Nụ hôn vừa kích thích vừa cuồng nhiệt, môi và lưỡi quấn quýt đến mức nghẹt thở, mùi vị của nước bọt ngọt ngào như mật, khiến hồn vía ngất ngây. Hôn đến chỗ nhạy cảm, anh giật phăng tấm chăn mỏng phủ trên người cô, một tay ôm gọn cô vào lòng, bàn tay kia thăm dò đôi gò bồng đảo còn chưa trưởng thành, tham lam ve vuốt…

Vừa hơi đau khi được kích thích, vừa hụt hơi trước nụ hôn cuồng nhiệt, Mộc Mộc khó chịu nghiêng mặt sang một bên, thở một hơi dài. Nhưng anh không chịu buông tha, cuồng nhiệt quấn quýt cơ thể trần trụi của cô, đôi môi nóng bỏng đặt lên cổ, lên vai, hoặc giữa phần eo của cô… Chỉ cần là những nơi có thể chạm vào, anh đều không bỏ qua, trên cơ thể nõn nà trắng trẻo của cô lưu lại hàng loạt vết tích của những nụ hôn nồng nàn như lửa.

Khoái cảm kỳ diệu khiến Mộc Mộc không thể ngăn nổi nụ cười, cô đẩy anh ra, đánh anh, né tránh anh. Nhưng cuối cùng cô vẫn không thắng nổi sức mạnh của anh, bị anh túm chặt lấy hai cổ tay, ấn xuống tấm ga trải giường trắng muốt.

Nụ cười của cô lấp lánh phản chiếu trong mắt anh, nếu không tận mắt nhìn thấy, Mộc Mộc sẽ nghĩ rằng bản thân mình không thể cười rạng rỡ như vậy được nữa.

“Nói cho anh biết… em tên là gì?” Anh lại chìa lòng bàn tay ra trước mặt cô.

Không hiểu sao anh cứ muốn biết tên cô, cô tên là gì thì có quan trọng không? Nhưng nhớ tới vẻ lạnh lùng của anh lúc ăn tối, trong lòng cô lại dấy lên nỗi lo sợ.

Do dự một lát, cô đưa ngón tay ra, vuốt ve lòng bàn tay của anh. Bàn tay anh rất đẹp, những ngón tay thon dài nhưng lòng bàn tay lại rất thô ráp, trên bề mặt còn có những vết chai dày, dường như đã phải chịu nhiều vất vả, điều này hoàn toàn không phù hợp với vẻ “vung tiền qua cửa sổ” của anh.

Từng nét từng nét, ngón tay cô viết thành một chữ – Tô.

“Tô?” Anh không hiểu: “Là họ hay là tên của em?”

Cô mỉm cười, chớp chớp mắt nhìn anh.

“Tô? Tô Tô… Rất hay.” Giọng nói khẽ ngân nga của anh rất cuốn hút.

Cô đang định hỏi tên anh, anh lại không cho cô cơ hội, lật người đè cô xuống dưới, đôi môi không an phận thăm dò những điểm nhạy cảm trên cơ thể cô, đầu lưỡi nếm từng điểm nhô lên lõm xuống, cảm nhận sự rướn người nghênh đón của cô.

Cảm giác lần này hơi khác so với lần đầu tiên, những chỗ mà môi và lưỡi anh đi qua trên người cô đều lưu lại cảm giác nóng rực khó có thể tiêu tan. Thậm chí, ở phần bụng dưới còn có một sự kích thích lạ lẫm, cô không biết đó là gì, dường như là một kiểu đòi hỏi bức thiết, còn đòi hỏi bức thiết cái gì, người mới lần đầu trải qua như cô lại không thể biết rõ.

Tóm lại, cảm giác ngây ngất khiến thần trí cô bay bổng, cô chủ động ôm lấy anh, ghé sát cơ thể vào anh, khe khẽ cọ xát. Nếu không phải là do cô không thể nói được, cô sớm đã phát ra những tiếng rên rỉ khiến người ta bị mê hoặc rồi…

Cơ thể anh bắt đầu thay đổi trước sự chủ động của cô, sự thay đổi đó càng lúc càng lớn. Lần này cô không còn cảm thấy sợ hãi nữa, nép sâu vào lòng anh, đầu lưỡi nhỏ xinh e dè liếm phần yết hầu đang rung lên của anh, không hề biết rằng nụ hôn đó đã khiến người đàn ông đang ôm cô trong vòng tay chịu hết nổi.

Anh từ từ đẩy gáy cô, để mặt cô di chuyển xuống phía dưới cho tới phần ngực của anh. Tim anh đang đập rất nhanh, nhịp đập liên hồi khiến lồng ngực nhấp nhô bất định, cô tinh nghịch cắn lên đó một cái…

“Tô Tô…” Anh rên lên một tiếng, ôm chặt lấy phần eo đang chuyển động của cô, nụ hôn biến thành những vết cắn, lưu lại trên cơ thể cô hàng loạt dấu vết màu tím, hận một nỗi không thể nuốt gọn cả người cô vào miệng được.

Cơ thể cương cứng đến mức đau đớn, anh không thể chịu đựng thêm nữa, lật người ấn cô xuống, gập hai chân cô lại, tách ra.

Nụ hoa ngọt ngào nở ra trước mắt anh, thấm ướt những giọt sương… Cô ôm chặt bờ vai rắn chắc của anh, vùi sâu khuôn mặt vào trong lồng ngực anh.

Anh lại dấn sâu thêm một lần nữa, không mạnh mẽ cuồng nhiệt như lần đầu tiên, cảm giác lấp đầy và đau đớn ở cô không còn dữ dội như trước, chỉ hơi nhoi nhói. Thấy cô không phản kháng, anh trở nên tùy tiện hơn, phần cơ thể phía dưới bắt đầu ra vào nhịp nhàng trong cơ thể cô.

Cơ thể cứ được lấp đầy lại trở nên trống rỗng hết lần này đến lần khác, cô cong người đón nhận anh theo bản năng, hơi thở loạn nhịp, cảm giác vừa đau đớn vừa ngọt ngào.

Mưa bên ngoài trời không biết đã tạnh tự lúc nào.

Thế giới không còn chút tiếng động, ngoại trừ những âm thanh kích động đầy khơi gợi và hơi thở hổn hển của cô, khi thì chậm rãi nhịp nhàng, lúc lại gấp gáp dồn dập.

Khoái lạc khiến đầu óc Mộc Mộc hoàn toàn trống rỗng, sự cuồng nhiệt lan tỏa khắp cơ thể, cảm giác nóng bỏng khó chịu hóa thành chất dịch lỏng chảy ra ngoài. Cơ thể không còn chút sức lực đổ vật ra phía sau, mái tóc đen như gỗ mun xõa sang một bên, rủ xuống cả nền nhà…

Anh lật người cô lại, hai tay giữ chặt phần eo của cô, tấn công vào sâu trong cơ thể cô từ phía sau, đau đến nỗi toàn thân cô trở nên mềm nhũn. Cô muốn ngăn anh lại nhưng không thể cựa quậy, bị anh dấn vào nơi sâu nhất trong cơ thể một cách không chút thương tiếc.

Gió vi vút thổi, nước chảy róc rách.

Không gian trong phòng đẹp đến mê mẩn tâm thần.

Trong khi anh tiếp tục dấn sâu hết lần này tới lần khác, cơ thể cô càng lúc càng thích ứng, cảm giác đau đớn dần dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác tê mỏi…

Động tác của anh càng lúc càng ngang ngược, thô bạo như thể đã mất hết lý trí. Cô không nhìn thấy vẻ mặt anh, chỉ cảm thấy cơ thể mình cứ lắc lư một cách bất lực giữa không trung.

Hai cơ thể va chạm mạnh mẽ, động tác cọ xát tùy tiện, Mộc Mộc cuối cùng không chịu đựng nổi nữa, cơ thể như bị rút rỗng, khoái cảm ào ạt trào dâng, cả người bắt đầu run rẩy không kiểm soát nổi, cô cảm giác như mình sắp chết, trong đầu hiện lên nụ cười thấp thoáng trên khóe môi anh vào lần đầu tiên gặp gỡ ở quán bar, sau đó, thế giới dừng lại trong giây phút ấy…

Cơ thể bỗng nhiên như muốn nổ tung, cô muốn kêu lên, nhưng không thành tiếng, chỉ có thể đau khổ cắn chặt bờ vai anh.

Anh rên lên một tiếng trầm ấm, ở nơi sâu nhất trong cơ thể cô, một dòng ấm nóng phun trào vào trong người cô. Sau đó, hai cơ thể ướt đẫm mồ hôi ôm chặt lấy nhau, khó có thể tách rời…

Sau khi mọi chuyện kết thúc một lúc lâu, anh vẫn tham lam chiếm dụng cơ thể ấm áp ướt đẫm của cô, ôm chặt cô trong vòng tay mình…

“Lúc cao trào có cảm giác thế nào? Có thích không?” Anh lau mồ hôi trên trán cô.

Nét ửng hồng trên khuôn mặt cô vẫn chưa tan biến, càng trở nên đỏ hơn. Cô cầm tay anh, chầm chậm viết ba chữ vào lòng bàn tay: “Em yêu anh!”

Anh yên lặng nhìn vào lòng bàn tay rất lâu.

Đêm dài đằng đẵng…

Mái tóc dài đen nhánh, tấm chăn mỏng trắng tinh, hai bóng người đảo lộn quấn quýt lấy nhau, cũng in đậm trong ký ức của mỗi người.

Những tia nắng ban mai đầu tiên xuất hiện, rực rỡ như sắc hoa hồng nhẹ nhàng tản mát khắp chân trời, bao trùm cả trời đất. Một luồng ánh sáng tinh nghịch lách qua khe hở giữa những tấm rèm cửa, rọi vào trong phòng, bò lên giường, tỏa những tia sáng diễm lệ lên hai bóng người đang ôm nhau say ngủ.

Mộc Mộc bị đánh thức bởi những tia nắng sớm, hàng mi dài khẽ lay động, đôi mắt mở to. Bên cạnh cô, Trác vẫn đang ngủ say.

Cô lặng lẽ ngắm nhìn anh, đoán rằng anh chắc chắn là một người đàn ông rất ngang ngược, cho dù đang ngủ nhưng tư thế của anh rất ương bướng. Cánh tay to khỏe ôm chặt cô vào lòng, đôi chân dài kẹp chặt hai đùi cô, khiến cô hoàn toàn chìm sâu vào trong hơi thở của anh, không có cách nào thoát ra được.

Mặc dù tư thế ngủ của anh không được nho nhã, nhưng khuôn mặt khi ngủ lại cực kỳ cuốn hút, cô khe khẽ giơ ngón tay ra, vẽ theo từng đường nét của khuôn mặt anh, từ sống mũi cao thẳng tắp, cặp lông mày lưỡi mác hơi xếch đến đôi môi mỏng với những đường cong tuyệt mỹ, cố gắng ghi nhớ dáng vẻ anh trong lòng. Dường như anh đang mơ một giấc mơ đẹp, khóe môi nhếch lên thành một đường cong gợi cảm, như đang cười mà lại không phải cười. Cô chợt thấy mềm lòng, ghé sát lại, khẽ khàng hôn lên đôi môi anh, đôi môi thật dịu dàng ấm áp… không còn cuồng nhiệt chẳng chút kiêng nể như tối qua.

Mặc dù cô không biết anh tên là gì, anh bao nhiêu tuổi, anh sống ở đâu, anh làm nghề gì, nhưng anh chính là người đàn ông đầu tiên trong đời cô, cô rất mãn nguyện.

Một lát sau, ánh nắng sớm màu hoa hồng đã chuyển sang màu vàng, bầu trời chuyển sang màu xanh lam trong vắt.

Trời đã sáng rõ.

Mộc Mộc ngước mắt nhìn năm cọc tiền dày cộp đặt trên tủ đầu giường, mỉm cười chua xót.

Cô biết đã đến lúc cô phải ra đi, tất cả đã kết thúc, giống như nàng Lọ Lem đến mười hai giờ phải rời xa hoàng tử, nếu không chiếc váy đẹp rực rỡ sẽ biến thành bộ quần áo rách nát, cỗ xe ngựa sang trọng sáng lấp lánh sẽ biến thành quả bí ngô thô kệch.

Bịn rịn, lưu luyến chui ra khỏi vòng tay ấm áp của Trác, rời xa cánh tay bị cô gối cả đêm, Mộc Mộc nhấc cơ thể mỏi nhừ của mình dậy.

Cô lặng lẽ mặc quần áo, bỏ năm xấp tiền đặt trên tủ đầu giường vào một cái túi mà cô đã chuẩn bị sẵn.

Năm vạn đồng một đêm.

Đã thanh toán sòng phẳng, tốt lắm.

Nhìn lại lần cuối cơ thể với những đường nét rõ ràng đang nằm trên giường, cả khuôn mặt khôi ngô tuấn tú khiến người ta không thể rời mắt, Mộc Mộc cắn chặt môi, cố gắng ngẩng đầu lên để những giọt nước mắt không thể rơi xuống.

Cô vừa quay người, bỗng nhiên, một cánh tay rắn rỏi đột ngột vươn ra, nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn mềm yếu của cô. Cô kinh ngạc, cúi đầu nhìn, đối diện với một cặp đồng tử đen láy như mặt nước hồ sâu thẳm.

Tâm trạng cô trở nên rối bời, cô cố gắng rút tay về, nhưng không làm sao rút ra được. Cô luống cuống vận hết sức, nhưng cổ tay vẫn bị giữ chặt trong lòng bàn tay anh.

Cuối cùng anh mở miệng, giọng nói uể oải mà gợi cảm: “Vội gì chứ, cho anh ôm thêm một lát nữa đã.”

Cô lắc đầu, tiếp tục giằng tay ra.

Anh bật cười trước sự ương bướng của cô, cặp lông mày khẽ nhướng lên, buột miệng nói mà không cần suy nghĩ: “Làm bạn gái của anh nhé?”

Mộc Mộc đứng ngây ra, sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt. Mặc dù cô không biết chút gì về anh, nhưng từ những lời nói và hành động của anh tối qua, có thể thấy anh đã được giáo dục rất tốt, chắc chắn có xuất thân phi phàm.

Còn cả chiếc đồng hồ hiệu Cartier trên cổ tay anh nữa, cô nghe nói thương hiệu này rất đắt, còn đắt hơn cả chiếc dương cầm đắt giá nhất của cô.

Một người đàn ông như anh muốn có bạn gái như thế nào mà chẳng được. Tại sao lại muốn cô trở thành bạn gái của anh?

Không phải là – anh vẫn chưa tỉnh ngủ đấy chứ?!

Có thể tối qua anh trằn trọc tới rất khuya mới ngủ được.

Mộc Mộc mỉm cười, nụ cười của cô còn phiêu diêu hơn cả ánh nắng sớm mai.

“Đợi đến khi chúng ta gặp lại nhau…” Cô mấp máy môi mấy từ đó. Vì vậy, anh không thể nghe thấy, chỉ ngẩn ra nhìn cô.

Cô mỉm cười lắc đầu. Trác hiểu rõ sự khước từ của cô, không miễn cưỡng gò ép thêm nữa, chầm chậm buông tay… Cô nhận thấy sự lưu luyến trong mắt anh, cực kỳ sâu sắc.

Mộc Mộc lặng lẽ mở cửa, lặng lẽ đóng cửa lại.

Khi cánh cửa đã đóng lại, cô ôm chặt chiếc túi được nhét đầy tiền trong lòng, trượt người theo bức tường giá lạnh, ngồi xổm trên nền đất, dùng hai đầu gối nâng đỡ lồng ngực đau nhói.

Từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống, lấp lánh mà tuyệt vọng.

Năm vạn đồng một đêm. Đã thanh toán sòng phẳng.

Cô không nên động lòng, anh lại càng không nên – rung động!

“Đợi đến khi chúng ta gặp lại nhau…”

Họ còn có thể gặp lại nhau không? Cho dù gặp lại, liệu anh có còn nhận ra cô?

Có chứ, cô tin rằng anh nhất định sẽ nhận ra cô. Chỉ có điều, cô không ngờ rằng, lần chờ đợi này kéo dài tới tận hơn bốn năm trời…

Xem tiếp: Chương 6


Bạn đã đọc thử chưa?

Trời Ơi Nguyệt Lão Thực Lú Lẫn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 80


Tục Nhân Hồi Đáng

Thể loại: Đô Thị

Số chương: 100


Boss, Hạnh Vận Lai Tập

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 84


Sư Phụ

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 6


Ngọc Lâu Xuân

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50