Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa Chương 37

Chương trước: Chương 36



Trong hội quán xông hơi tắm suối nước nóng, hơi nước mù mịt, hai người đàn ông đang nằm sấp trên một chiếc ghế dựa êm ái, hưởng thụ chế độ đãi ngộ cao cấp nhất nhì chỉ có những vị khách hạng sang mới có- được các cô gái xinh đẹp gợi cảm massage toàn thân. Một người trong số đó chính là Trác Siêu Việt- người vừa rời khỏi khách sạn, người kia là một người bạn đã quen biết nhiều năm nay của anh, họ Lục tên Tường, một công tử hào hoa thuộc dòng dõi thế gia điển hình, anh ta thậm chí còn cko thể tính rõ được rằng bản thân mình đã từng sở hữu bao nhiêu cô gái.

Lục Tường nhìn người mặt mũi u ám đang nằm bên mình, vô cùng khó hiểu. buổi tối, anh đã cố tình sắp đặt một bữa tiệc thịnh soạn, muốn để anh bạn Trác nhị thiếu gia lâu ngày không gặp thưởng thức một chút cực lạc trong nhân gian, nhưng người ta lại một mực không chịu nhận lời, nhất quyết không chịu đi, còn nói là có việc quan trọng phải làm.

Lục Tường vốn không tin, theo về tới tận khách sạn mới bỗng nhiên hiểu ra, Trác nhị thiếu gia giấu “người tình trong mộng” trong khuê phòng, thảo nào suốt cả buổi tối, cậu ấy cứ như người mất hồn, vội vàng “hành sự”.

Nhưng bây giờ, dường như “hành sự” không gặp thuận lợi, Trác nhị thiếu gia bỗng nhiên chạy tới tìm anh, còn mang vẻ mặt không thỏa mãn nữa chứ.

“Sao thế? Hành sự không thành à?” Đây là khả năng lớn nhất mà Lục Tường có thể nghĩ ra.

Một ánh mắt lạnh lùng chiếu lại, Lục thiếu gia không buồn để ý, cười hì hì nói: “Cậu không cần phải tổn thương lòng tự trọng, tớ cũng đã từng bị “ngã lộn nhào”, không nên coi thường… của cậu, nào, chúng ta cùng trao đổi một chút về kinh nghiệm thất bại.”

Trác Siêu Việt trừng mắt lên nhìn anh ta hồi lâu, cuối cùng cũng thở dài một tiếng, mang theo nỗi uất ức trong lòng: “Cậu thử nói xem, một người phụ nữ sau khi làm chuyện đó với một người đàn ông, vội vội vàng vàng uống thuốc tránh thai khẩn cấp, điều đó có nghĩa là gì?”

“Điều này mà cũng cần phải hỏi, không muốn có con chứ sao…” Buột miệng nói xong, Lục thiếu gia bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó. “Lẽ nào cô ấy làm xong chuyện đó với cậu… Tớ tin rằng người phụ nữ này không có đầu óc, cơ hội tốt như vậy cũng không biết nắm giữ? Cô ấy không biết rằng có bao nhiêu cô gái chờ đợi, mong ngóng để được sinh con cho cậu à?”

“Cô ấy không phải là không có đầu óc, chỉ là không có trái tim thôi.”

“Nghe khẩu khí đó của cậu, cậu vẫn rất hy vọng cô ấy sẽ sinh cho cậu một đứa?”

Trác Siêu Việt không hề phủ nhận.

Lục Tường nhổm người ngồi dậy, buồn bực xua xua tay, tỏ ý nói cô gái massage cho anh có thể kết thúc được rồi. “Cậu muốn nghiêm túc với cô ấy ư?”

“Tớ đối với cô ấy, luôn luôn rất nghiêm túc.”

Lục Tường bất giác nhớ lại khoảng thời gian họ cùng uống rượu và đánh cược ở quán bar Lạc Nhật.

Thời gian đó, Trác Siêu Việt vừa xuất ngũ, tâm trạng vô cùng đau buồn, đêm nào cũng đến quán rượu để giết thời gian. Một hôm, anh vô tình nghe thấy tiếng đàn của một cô bé trong quán bar Lạc Nhật, vô cùng kinh ngạc. Anh không hiểu về sự tao nhã của dương cầm, thậm chí không yêu thích âm nhạc, nhưng lại rất thích tiếng đàn của cô gái đó, anh nói tiếng đàn của cô có đủ hỉ nộ ái ố, chua ngọt đắng cay…

Lục Tường tò mò đến xem trò vui. Anh không nghe ra sự hỉ nộ ái ố và chua ngọt đắng cay trong tiếng đàn đó, chỉ cảm thấy cô bé đó rất xinh đẹp, trong sáng, đơn thuần, trầm tĩnh, còn có cả sức mạnh thần kỳ của nghệ thuật, một người con gái như vậy luôn lôi cuốn được cảm giác cho tình yêu đầu của người đàn ông.

Anh mỉm cười, hích vai Trác Siêu Việt: “Cậu ở trong quân ngũ bao nhiêu năm rồi, lâu lắm vẫn chưa “ăn mặn” đúng không? Nếu cậu thích cô ấy, lát nữa tớ giúp cậu hẹn cô ấy ra ngoài, để cậu thoải mái hưởng thụ.”

Trác nhị thiếu gia một mực chấp hành nghiêm túc kỷ luật của quân đội trong nhiều năm qua, quả thực vẫn chưa dám “ăn mặn”, bèn có chút động lòng với lời đề nghị mang tính xây dựng này. Nhưng anh do dự vài giây, rồi lại lắc lắc đầu.

“Không thích?”

“Cô ấy sẽ không đồng ý đâu.” Trong mắt của Trác nhị thiếu gia lóe lên một tia cô đơn.

“Sao có thể như thế được? Những người phụ nữ đến nơi này đều chỉ vì tiền, chỉ cần có đủ tiền, cô ấy nhất định sẽ đi với cậu. giả bộ thanh cao, chẳng qua cũng chỉ là nâng cao giá trị của bản thân mình lên thôi.”

“Cô ấy sẽ không ra ngoài với bất kỳ người đàn ông nào, bởi vì cô ấy tới đây chơi đàn, không phải là để kiếm tiền…”

Lục thiếu gia đương nhiên không tin, “Những người phụ nữ tới đây đều vì tiền, không có ngoại lệ. tớ đánh cược với cậu, chỉ cần tớ ra tay, cô ấy nhất định sẽ theo tớ ra ngoài.”

“Nếu cô ấy đi theo cậu, chiếc xe mới mua của tớ sẽ là của cậu.”

“Được, trong vòng một tuần, cô ấy không đi với tớ, tớ sẽ đưa cho cậu một trăm vạn đồng.”

Trác Siêu Việt mỉm cười nâng ly rượu lên, một hơi uống cạn, “Cậu chuẩn bị sẵn một trăm vạn đồng đi.”

Trong một tuần đó, Lục Tường dường như đã vận dụng hết tất cả các ngón nghề theo đuổi phụ nữ của mình, các loại trang sức đá quý cùng quần áo đắt tiền khiến các cô gái phải hét lên thất thanh, anh đều hào phóng tặng cho cô hêt thứ này tới thứ khác, còn cô, ngay cả nhìn cũng không buồn liếc mắt, trả lại nguyên trạng.

Anh đã vì cô, bao trọn cả quán rượu, ánh nến lung linh, rượu vang sóng sánh, xung quanh bày chín trăm chín mươi chín bông hồng xanh kiều diễm, vô cùng xa hoa, lãng mạn, nhưng cô chỉ ngồi trước cây piano chơi đàn, sau khi chơi xong lại thản nhiên rút lui.

Mỗi lần Lục Tường gặp thất bại thảm hại, Trác Siêu Việt thường đắc ý nhìn anh, giễu cợt về việc không biết lượng sức mình của anh một cách không chút thương tiếc.

Một tuần sau đó, Lục Tường đã nhận thua, Trác nhị thiếu gia giữ bộ mặt xuân phong đắc ý hiếm thấy, “Bây giờ cậu đã tin chưa?”

Anh lờ mờ đọc được một vài điều trong ánh mắt của ai đó. “Bớt hí hửng khi thấy người khác gặp nạn đi, cậu còn không bằng tớ đâu đấy. Thích người ta lại không dám theo đuổi, ngày nào cũng ngồi đây làm khán giả. Có bản lĩnh thì sở hữu cô ấy đi.”

“Con người tớ luôn biết tự nhìn nhận khả năng của mình.”

Sau đó, Trác Siêu Việt không lấy tiền của anh, anh cũng biết Trác nhị thiếu gia hoàn toàn không để ý tới chút tiền đó, nhưng vẫn chuyển tiền vào trong tài khoản của bạn, bởi vì bốn chữ- dám làm dám chịu.!

Kim đồng hồ treo tường sắp chỉ vào con số mười hai giờ đêm, hương thơm mờ mịt khiến người ta cảm thấy ngà ngà buồn ngủ, Trác Siêu Việt vừa nhắm mắt lại, muốn được nghỉ ngơi thư giãn một chút, điện thoại của anh bỗng vang lên tiếng chuông báo có tin nhắn mới, bèn cầm điện thoại lên.

“Em chỉ sợ rằng con của em khi sinh ra đời sẽ không biết bố đẻ của mình là ai.”

Đọc xong mẩu tin nhắn này, Trác Siêu Việt lập tức ngồi bật dậy, bắt đầu mặc quần áo.

“Cậu lại giở trò điên rồ gì vậy?” Khuôn mặt của Lục thiếu gia lộ rõ vẻ khó hiểu.

“Về khách sạn.” ĐỘng tác mặc quần áo của Trác Siêu Việt nhanh nhẹn, dứt khoát/

“Vẫn không thể bỏ qua cô ấy?”

“Tớ nói rằng tớ muốn về đi ngủ, cậu có tin không?” Nghe ra quả thực rất khó để người ta tin, nhưng anh thực sự đang muốn về đi ngủ.

“Tin! Về ngủ với cô ấy mà.”

Chủ ý này nghe ra cũng không đến nỗi tồi, nghĩ tới sự ấm áp trong ký ức, động tác mặc quần áo của Trác Siêu Việt càng thêm nhanh hơn.

“Tình cảm là một cuộc chiến giành giật ngang sức ngang tài, ai nhượng bộ trước, người đó sẽ thất bại thảm hại.” Lục thiếu gia chậm rãi nhắc nhở anh.

Ai chịu nhường trước một bước, người đó sẽ thất bại thảm hại? Vậy thì ngay từ đầu, anh đã thua rồi. Từ đêm mưa gió của bốn năm về trước, anh quay đầu xe lại tìm cô, từ khi anh nhìn thấy cô mặc quần áo chỉnh tề chuẩn bị ra đi vào buối sáng sớm, không kìm nén được lòng mình đã túm chặt tay cô, níu kéo cô… anh đã thất bại một cách thảm hại rồi.

“Cảm giác khi bị thất bại thảm hại, rất hay! Có cơ hội cậu cũng thử xem.” Kéo tấm áo ngoài một cách chỉnh tề, Trác Siêu Việt bước ra khỏi hội quán ấm áp, nồng đượm hương thơm.

Bước ra khỏi hội quán, gió lạnh thổi tan chút hơi ấm còn lại trên người anh, mái tóc ẩm ướt dính vào trước trán, khiến anh có cảm giác lạnh từ đầu tới chân, nhưng, khi từ xa nhìn thấy ánh đèn điện huy hoàng của khách sạn XX, trái tim anh dường như có một dòng máu nóng tràn qua.

Xe phóng như bay trên đường, dừng lại trước tòa nhà khách sạn cao sừng sững, Trác Siêu Việt xuống xe, do dự nhìn về phía cửa sổ kính trong suốt được ánh đèn điện phản chiếu sáng chói trên đỉnh của khách sạn, một trong những gian phòng trên đó thuộc về anh.

Muộn như thế này vẫn chưa ngủ, cô nhất định đang đợi anh.

Gọi một cuộc điện thoại, điều chỉnh lại tâm trạng một chút, anh mới bước lên lầu. dùng thẻ từ mở cửa phòng, trong luồng ánh sáng ấm áp chiếu vào mặt, anh nhìn thấy Mộc Mộc vẫn đang ngồi trên sofa, dường như vẫn giữ nguyên tư thế từ lúc anh bỏ đi, cuộn tròn vào một góc ghế, ánh mắt chăm chú nhìn vào chiếc điện thoại di động trong tay, chỉ khác một điều, khuon mặt cô còn vương những giọt nước mắt, trên người có thêm một chiếc áo tắm bằng bông trắng của khách sạn, che kín cơ thể đầy vết bầm tím.

Nhìn thấy anh bước vào cửa, cô vội vàng lau nước mắt trên mặt, cố nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khi khóc.

Trái tim của Trác Siêu Việt bỗng bị bóp nghẹt, cố gắng mấy lần anh mới kìm nén được ý muốn đi tới ôm cô vào lòng. Anh đi vào phòng ngủ. Không lâu sau, anh cầm theo một chiếc hộp dài, đặt lên bàn trà, “Tặng em đấy.”

Để chọn một món quà cô sẽ yêu thích, anh đã tốn rất nhiều công sức, kết quả lại không nhìn thấy được vẻ ngạc nhiên mừng rỡ đúng như dự liệu trên khuôn mặt của cô, cảm giác thất bại khiến anh chẳng còn tâm trạng nào nữa, vì vậy, câu nói tiếp theo “Chúc mừng sinh nhật!” hoàn toàn mang vẻ lấy lệ, không có chút ý nghĩa chúc mừng nào.

Tuy nhiên, anh lịa đánh giá thấp lực sat thương của bốn chữ “Chúc mừng sinh nhật!” này, khi cây nói đó vừa thốt ra khỏi miệng anh, Mộc Mộc sững người lại, sau đó cúi đầu nhìn ngày tháng hiện lên trên điện thoại, có thể thấy cô đã hoàn toàn quên mất ngày tháng năm sinh của mình.

Một người phụ nữ, phải không biết cách trân trọng bản thân mình như thế nào thì mới quên hết cả ngày tháng năm sinh của mình như vậy.

“Anh cũng không biêt em thích thứ gì, cứ chọn bừa một cái, nếu em không thích thì có thể ném thẳng ra ngoài cửa sổ.”

Cô chăm chú cẩn trọng cởi sợi dây buộc ngoài hộp quà, khe khẽ mở ra.

Một chiếc khăn tay màu trắng thêu kim tuyến được gấp lại thành một bông hoa hồng, dưới ánh sáng của đèn điện, bông hoa hồng giống như một giọt sương mới ngưng tụ, long lanh kiều diễm.

Vẻ kinh ngạc, mừng rỡ, trầm trồ tấm tắc lại một lần nữa hiện lên trên khuôn mặt trắng nhợt của cô.

“Siêu Việt…” Cô đứng lên, vòng qua bàn trà, bước đến vị trí còn cách anh một bước chân.

Anh kiên nhẫn chờ đợi cô sắp xếp từ ngữ, nhưng cô lại không nói gì cả, bỗng nhiên sà vào lòng anh, hai cánh tay ôm chặt lấy anh.

Lời nói khi nói ra được có thể là nói dối, nhưng có một số ngôn ngữ cơ thể lại không thể nói dối được, cái ôm này thật sự diễn đạt được mong muốn của cô, khát vọng của cô.

Kim đồng hồ chỉ đúng mười hai giờ, bầu không trung trong thành phố bỗng nhiên thổi bùng lên màn pháo hoa lung linh. Anh vỗ vỗ vào vai cô, chỉ về phía cửa sổ. Ở trên đỉnh của tòa kiến trúc cao nhất thành phố X, pháo hoa được nhìn ngắm ở cự ly rất gần, gần đến nỗi chỉ cần đưa tay ra là có thể đón được những tia lửa đang rớt xuống.

Cô bước đến bên cửa sổ, ánh lửa sáng tỏ soi rõ cả đêm đen, cũng soi rõ cả nụ cười trên môi cô.

Khoảnh khắc này, anh mới thật sự hiểu được tại sao Chu U Vương lại đốt đài lửa để trêu đùa các nước chư hầu chỉ vì mong có được một nụ cười của người đẹp, bởi vì khi yêu một người, cô ấy vui vẻ, bạn sẽ còn cảm thấy vui hơn cô ấy nhiều.

Tình yêu quả là thứ mà người ta không thể nắm bắt được, một giờ đồng hồ trước, bạn còn đang tức giận đến nỗi muốn hủy hoại cả thế giới này, một tiếng sau đó nó lại khiến bạn cảm thấy thế giới này rất đẹp, một dải đen ngòm cũng trở nên tuyệt mỹ.

Có thể, cũng chính vì cảm giác bất định không thể nắm bắt được này, mới khiến người ta muốn thôi cũng không được chăng?

“Đêm khuya thanh vắng lại đốt pháo hoa, thật vô vị.” Anh hạ thấp giọng nói.

Cô nghi hoặc nhìn anh, Trác Siêu Việt vuốt vuốt sống mũi thẳng tắp, lảng tránh ánh mắt đầy truy hỏi của cô. “Muộn quá rồi, ngủ thôi.”

“Không phải là anh làm đấy chứ?”

“Xí, anh đâu có vô vị như vậy!” Anh mệt mỏi ngáp một cái, bước về phía phòng ngủ.

“Cảm ơn món quà sinh nhật… của anh.”

“Nếu muốn cảm ơn, hãy thực hiện những hành động thực tế hơn một chút.” Anh quay lại, cúi người bế bổng cô lên, “Đi ngủ… với anh nhé.”

Xem tiếp: Chương 38


Bạn đã đọc thử chưa?

Định Mệnh Em Phải Yêu Anh!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 7


Cõi sương mù

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 11



Chỉ thuộc về anh

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 17


Công Chúa Chớ Đi

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 10