Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa Chương 27

Chương trước: Chương 26



Một tuần trôi qua rất nhanh, Mộc Mộc ngoài việc phải ở trong bệnh viện chăm sóc Trác Siêu Nhiên ra, còn phải đi trị liệu tâm lý, đôi khi buổi tối còn phải đến nhóm nhạc làm việc, vô cùng bận rộn.

Trác Siêu Nhiên đã nhiều lần khuyên cô nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng cô thích cảm giác này. Có người cần cô chăm sóc, có người chăm sóc cho cô, còn có một vị bác sĩ họ Trần khiến cô cảm nhận được sự tôn trọng, cảm nhận được sự thấu hiểu. trước đây, khi chưa gặp cô ấy, Mộc Mộc chưa hề biết rằng, bản thân mình lại khao khát được người khác tôn trọng như vậy.

Một hôm, vào đầu giờ chiều, Trác Siêu Việt đang ngồi trên sofa đọc báo, Mộc Mộc và Trác Siêu Nhiên trò chuyện với nhau, phương thức dùng để trò chuyện của họ chỉ có một, đó là viết chữ vào lòng bàn tay anh.

Anh hỏi thăm về tình hình trị liệu của cô ở chỗ bác sĩ tâm lý, cô nói rất tốt, bác sĩ Trần nói, cô sẽ sớm có thể nói lại được.

“Thế ư?” Anh mừng rõ nắm lấy tay cô: “Anh thật sự rất mươn nghe thấy giọng nói của em.”

Trác Siêu Việt dùng sức giũ tung tờ báo, lật sang trang khác, tiếp tục đọc!

Tiếng sột soạt của giấy báo cuối cùng đã thu hút sự chú ý của anh trai anh, Trác Siêu Nhiên nghiêng mặt sang, hỏi: “Siêu Việt, nghe nói bác sĩ Trần không tồi, dạo này em và cô ấy rất gần gũi…”

“Ai nói vậy?” Trác Siêu Việt liếc nhìn Mộc Mộc một cái, dường như đã hiểu ra điều gì đó. “Ừm, cũng tạm được.”

“Thực ra, em cũng nên tìm hiểu, hẹn hò với bạn gái một cách nghiêm túc, chín chắn đi thôi,” Trác Siêu Nhiên dường như muốn em trai mình cảm nhận được sự ngọt ngào của tình yêu, cố ý ôm lấy vai Mộc Mộc, khuôn mặt tràn đầy vẻ hạnh phúc, “Chưa biết chừng, đến khi em có bạn gái, có một số chuyện có thể rũ bỏ được rồi.”

Tờ báo bị vò nát trong tay Trác Siêu Việt.

Anh bỗng nhiên cảm thấy thế giới này quả nực cười, anh trai anh đang ngồi ôm người con gái mà anh yêu thương, khuôn mặt tràn đầy vẻ hạnh phúc nói với anh rằng: Nên tìm hiểu hẹn hò với bạn gái một cách nghiêm túc, chín chắn.

Anh rất muốn nói: “Em chỉ muốn người phụ nữ mà anh dang ôm trong lòng kia.”

Nhưng nhìn khuôn mặt đang quấn một lớp băng gạc dày cộp của Trác Siêu Nhiên, anh nặn ra một nụ cười đau khổ mà không ai hiểu nổi, “Được, ngày mai em sẽ mang về cho anh một người.”

Lại đến lúc trị liệu tâm lý rồi, Mộc Mộc thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi ra, Trác Siêu Việt đứng lên từ sofa, “Vừa hay anh cũng phải đi giải quyết chút việc, để anh đưa em đi.”

Khi đang đợi đèn tín hiệu ở đầu phố, Trác Siêu Việt lạnh nhạt nói, “Tại sao lại nói với anh trai của anh,, anh và bác sĩ Trần rất gần gũi?”

Mộc Mộc không biết phải trả lời như thế nào, cô không cố ý nói, là do anh thường xuyên gọi điện cho bác sĩ Trần ở trong bệnh viện, hễ nói chuyện là nói rất lâu.

Trác Siêu Nhiên hỏi cô đó là ai, cô buột miệng nói cho anh ấy biết: “Đó là bác sĩ Trần.”

Anh lại hỏi cô: “Bác sĩ Trần có xinh không?”

“Xinh, mà còn rất có khí chất.”

Thấy cô không nói, Trác Siêu Việt cũng không nói thêm gì nữa, cũng không giải thích với cô những cuộc chuyện trò gần đây giữa anh và bác sĩ Trần, đều là vì xác định một phương án trị liệu hợp lý hơn, có hiệu quả hơn dành cho cô.

Xe đi xuyên qua thành phố, đến khi Mộc Mộc phát hiện ra phương hướng không đúng, xe của anh đã đi qua vùng ngoại thành, vào sường rừng núi hẻo lánh.

Trong rừng sâu núi hoang, một tấm bia mộ đã bị bụi bặm bao phủ, cỏ hoang mọc tốt um không có người thu dọn, chỉ có một tấm đá trắng sạch sẽ duy nhất đứng sừng sững trên một dải đất tĩnh lặng, bên trên khắc dòng chữ Phần mộ của Tô Minh Lỗi.

Vừa nhìn thấy ba chữ này, Mộc Mộc không ngừng bước giật lùi. Hơn nửa năm từ ngày ra tù, cô chưa hề dám đến trước phần mộ của ông.

“Đi đi, đến nói với ông ấy vài câu.” Phía sau lưng bỗng nhiên có một đôi tay nắm chặt lấy phần eo của cô, cô quay đầu lại, thấy khóe môi của Trác Siêu Việt cong lên, “Cầu xin ông ấy tha thứ cho em.”

Bố sẽ không tha thứ cho cô, không bao giờ!

Sự che chở, chăm sóc tận tình suốt mười bảy năm, tình cảm cha con suốt mười bảy năm, trong phiên tòa xét xử, trước mặt người thân của ông, bạn bè của ông, học trò của ông, cô đã dùng tội danh không thể chấp nhận được để làm ô uế danh dự trong sạch cả đời của ông, xóa bỏ tấm lòng của ông.

Nếu ở dưới suối vàng ông biết được, nhất định sẽ chết mà không nhắm mắt, nhất định sẽ không muốn nhìn thấy cô…

Trác Siêu Việt dường như đã hiểu thấu được tâm tư của cô, “Không phải là ông ấy không muốn tha thứ cho em, là bản thân em không chịu tha thứ cho mình!”

“Em lại đây!” ANh kéo cô tới trước tấm bia mộ, “Em hãy nhìn khuôn mặt của ông ấy, em nhìn xem ông ấy có đang oán trách em không?”

Trên bia mộ có dán một tấm ảnh nhỏ, vẫn là nụ cười hiền từ đó, chưa từng thay đổi.

Gió thổi tới, lá cây reo xào xạc, dường như có người đang than khe khẽ.

Cô bật khóc, quỳ xuống dưới đất, ôm lấy tấm bia mộ giống như đang ôm cơ thể lạnh ngắt của bố.

“Bố, con sai rồi, bố tha thứ cho con nhé? Con xin lỗi, con xin lỗi, bố tha thứ cho con được không…” Cô nức nở, cổ họng tắc nghẹn vẫn không phát ra được âm thanh nào.

Một người, khi chịu mở lời thừa nhận sai sót của mình, cầu xin người khác tha thứ, đó đã là một hình thức tha thứ cho bản thân mình.

Trác Siêu Việt khuỵu gối ngồi xuống bên cạnh, hai tay vòng lại ôm lấy vai cô. “Em không sai, em muốn gánh tội ẹ nuôi, bắt buộc phải chứng minh rằng em có đủ động cơ để giết người, nếu không, phía công an, tòa án sao có thể tin được? Dùng danh tiếng của ông ấy để đổi lấy tính mạng ẹ nuôi, cũng xứng đáng.”

Cô ngồi quỳ trên đấtm lắc đầu khóc: “Em không muốn vu cáo hãm hại ông, hồi đó rất nhiều người đều nói rằng vì không có được mẹ đẻ của em, ông đã bị biến thái tâm lý, nảy sinh một tình yêu kì dị với em. Em cũng từng tin và cho rằng đó là sự thật, em nghĩ rằng nếu không phải mẹ nuôi kịp thời nhìn thấy và xông vào, ông ấy đã biến em… Sau này em mới biết, lúc đó thấy quần áo của em bị ướt, sợ em bị cảm lạnh, ông chỉ muốn giúp em thay quần áo.”

“Ừm, là một bố nuôi, ông ấy làm như vậy quả thực là thiếu suy nghĩ.”

“Không phải… Ông ấy luôn coi em là con gái ruột!”

Mộc Mộc lặng lẽ nhìn tấm ảnh trên bia mộ, nụ cười của ông khiến cô nhớ lại trước đây, hằng ngày, mỗi khi thức dậy lúc nửa đêm, ông đều tới đắp lại chăn cho cô, cười với cô, đó là tình yêu thương và chiều chuộng một cách vô tư nhất của một người bố đối với con gái…

Ai cũng nghĩ sai về nhân cách của ông, kể cả vợ con ông.

“Nếu ông ấy coi em như con gái ruột, ông ấy sẽ càng không trách em. Có người bố nào lại hận con gái của mình không?” Trác Siêu Việt nắm lấy tay cô, đặt lên trên tấm bia mộ, nhìn cô một cách đầy khích lệ, “Thử xem, thử gọi một tiếng “bố” đi. Anh tin rằng, trên trời cao, nếu ông ấy có linh thiêng, nhất định rất muốn nghe em gọi một tiếng “bố”.”

Bia mộ rất lạnh lẽo, nhưng cô có thể cảm nhận được sự tồn tại của ông, dường như ông chưa từng rời xa, vẫn đang đứng ở một góc nào đó lặng lẽ nhìn cô.

Cô cố gắng hít thở, cố gắng cất tiếng gọi: Bố.

Xung quanh vẫn là tiếng là cây xào xạc trong gió.

“Thử lại một lần nữa, em có thể làm được, em phải tin vào bản thân mình, cổ họng của em rất hoàn thiện, em có thể nói được.”

Mộc Mộc thử hết lần này tới lần khác, cô biết, chỉ cần khôi phục được trở ngại cuối cùng, cô sẽ có thể nói được, tuy nhiên, cổ họng cô đã kêu gào tới mức khô rát rồi, vẫn không có âm thanh nào phát ra được.

Chỉ còn thiếu một chút, một chút nữa thôi!

Mặt trời ở phía Tây đang dần dần chìm xuống dưới mặt đất bằng, Trác Siêu Việt khẽ khàng nâng cô dậy: “Được rồi, đừng miễn cưỡng nữa, chúng ta về thôi.”

Cô lau khô nước mắt, cuối cùng nở một nụ cười thật rạng rỡ trước bia mộ. Bố, bố yên tâm, cho dù xảy ra chuyện gì, con sẽ sống một cách vui vẻ! cho dù không thể nói được, cũng không có vấn đề gì.

Khi họ xuống tới chân núi, trời đã tối, bóng cây giống như những bóng ma quỷ cô hồn, nhào tới nhào lui trong gió dữ, kèm theo đó là tiếng xào xạc kỳ quái.

Bụi cỏ phát lên những tiếng sột soạt, Mộc Mộc hoảng sợ đứng sững lại, chỉ thấy trong rặng cây thấp thoáng có bóng đen đang chuyển động, cô kéo mạnh Trác Siêu Việt, chỉ tay về phía bụi cỏ.

“Có chuyện gì vậy?” Anh nhìn theo hướng chỉ tay của cô.

Đột nhiên, bốn bóng đen nhảy vọt ra từ sau rặng cây, không thể nhìn rõ khuôn mặt củ họ trong đêm tối, chỉ có thể nhìn thấy dáng người của họ rất cao lớn, vạm vỡ, còn nữa, trong tay họ còn cầm những lưỡi dao sáng quắc.

“Đưa tiền đây.” Người đàn ông đứng ở vị trí đầu tiên cất giọng dữ tợn: “Chiếc xe kia có phải của mày không? Đưa chìa khóa đây.”

Trác Siêu Việt đưa tay ra ôm chặt Mộc Mộc vào lòng, liếc nhìn chiếc xe đỗ cách đó không xa, liếc mắt quan sát chiều cao và thể hình của đám người kia, cố gắng kiềm chế. Anh lôi ví tiền và chìa khóa xe trong túi ra, ném tới trước mặt chúng.

“Điện thoại di động cũng đưa ra đây.” Tên thổ phỉ vẫn chưa hài lòng, chỉ chỉ về phía Mộc Mộc: “Cả của mày nữa.”

Mộc Mộc thấy Trác Siêu Việt còn không dám manh động, cũng kiềm chế, lôi hết các thứ trong túi ra, ném về phía bọn chúng.

Có hai tên thổi phỉ cầm dao tiến lại gần họ một cách thăm dò, nhanh chóng thu gom mấy thứ được vứt ra, nhét vào trong túi áo.

“Đại ca, cô em bé bỏng này cũng không tồi.” Một người đàn ông hơi gầy trong số đó nói.

Trác Siêu Việt bẻ ngón tay, các khớp xương kêu cùng cục.

Người đàn ông hơi gầy dường như không cảm nhận được điều đó, cầm dao tiến lại gần họ hơn một chút, cười nói với Mộc Mộc: “Em gái, ở nơi rừng núi hoang vu này rất nguy hiểm, hay là đi với anh nhé, anh sẽ đưa em về nhà.”

Khi hắn tiến lại gần, Mộc Mộc nhìn rõ khuôn mặt hắn được bao phủ bởi một lớp bùn đen, ánh mắt xem ra rất giảo hoạt và đáng sợ. hắn giơ tay ra như muốn túm lấy tay cô, cô nhanh chóng rụt tay lại…

Lúc này, Trác Siêu Việt bỗng nhiên ra tay, tay trái khóa chặt cánh tay đang cầm dao của hắn, tay phải ra một đòn tuyệt đẹp, khiến hắn ngã lăn ra đất. dường như chỉ trong một giây, anh giơ chân lên, quét ngang, một cú đá khiến người đàn ông bên cạnh anh ngã gục, hắn kêu lên thảm thiết, ôm lấy cổ vừa lăn vừa bò trong vụi cỏ…

Diễn biến thay đổi đột ngột khiến hai người đàn ông còn lại kinh ngạc, lập tức cầm dao xông tới.

Trác Siêu Việt mặc dù xuất thân từ lính đặc chủng, thân thủ phi phàm, nhưng thân thủ của hai người đàn ông cũng không kém, động tác tấn công, né tránh đều rất nhanh nhẹn, lưỡi dao vài lần trượt qua lớp áo của Trác Siêu Việt.

Mộc Mộc đang không biết phải giúp đỡ như thế nào, phát hiện ra người đàn ông gầy yếu vừa bị đánh gục ban nãy đang bò dậy, cầm dao đâm về phía sau lưng của Trác Siêu Việt.

Nói thế nào nhỉ, cô cũng đã trải qua những lần thử thách trong trại giam, trình độ đánh lộn mặc dù không cao, nhưng tinh thần dũng cảm thì có thừa, Mộc Mộc không hề do dự, lao tới, hai tay ôm chặt lấy hắn, vừa đá vừa kéo, hoàn toàn không thèm để ý đến việc hắn đang cầm dao trong tay.

Trác Siêu Việt bị hoảng sợ bởi vẻ hoang dã như loài thú hoang của cô, nhất thời không biết nên ra tay cứu cô hay bảo vệ bản thân mình. Chính trong vài giây lưỡng lự đó, một tên thổ phỉ đã vung dao lên.

Lưỡi dao sắc lạnh lướt qua trước mắt…

Anh ngã xuống. Lưỡi dao cắm ngập vào lồng ngực anh, chỉ có cán dao thò ra ngoài, cũng giống như bốn năm trước, lưỡi dao cắm vào lồng ngực của bố cô…

Cô sững người lại, cảm giác như đang trong một giấc mơ.

Cả đám thổ phỉ bỏ chạy về phía ô tô, nổ máy chạy trốn. cô hoảng hốt định thần lại, lao tới ôm chặt lấy anh, chất dịch đặc quánh nhớp nháp chảy đầy ra tay cô.

Đêm tối, núi hoang, gió thu, phần mộ cô lẻ…

Không có người, cũng chẳng có điện thoại để gọi cấp cứu, chỉ có cái chết đang càng lúc càng cận kề.

Trác Siêu Việt nắm lấy tay cô, đôi môi mấp máy, máu tươi ứa ra từ lồng ngực anh.

Đây là dư vị đau đớn nhất mà cô từng trải qua trong cuộc đời đầy bi thương của mình. Cô tròn xoe mắt nhìn người đàn ông mà cô yêu thương nhất, đôi mắt anh đang dần dần khép lại, bàn tay nắm lấy tay cô đang dần dần mất đi sức lực, đầu lông mày nhíu chặt vì đau đớn đang dần dần dãn ra…

“Không…” Cô khản tiếng hét gọi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, không được để anh chết, anh bắt buộc phải sống, phải sống một cách vui vẻ thoải mái: “Trác Siêu Việt…”

Lời kêu gào tuyệt vọng dộ vào tận màn đêm dài vô tận, uyển chuyển mà thê lương!

Cô gắng hết sức để lay người anh, “Anh hãy mở mắt ra đi, anh không thể chết, anh hãy mở mắt ra…”

Anh mở mắt, ngón tay dính đầy máu đưa lên lau nước mắt trên khuôn mặt cô.

“Anh hãy cố gắng thêm một chút nữa, đợi em, em đi tìm người tới cứu anh… Em sẽ quay lại ngay thôi!” Cô buông anh ra, chuẩn bị xuống núi tìm người, Trác Siêu Việt bỗng nhiên bật cười, nắm chặt lấy tay cô.

“Giọng nói của em, còn dễ nghe hơn anh tưởng tượng rất nhiều.”

“Anh! Anh?”

Mộc Mộc đưa tay lên bịt miệng, không thể tin nổi, giọng nói này là của cô ư? Cô cso thể nói thành tiếng được rồi, cô cso thể nói chuyện bình thường được rồi!

Trong giây lát, cô đã hiểu tất cả, đây là một kịch bản đã được sắp đặt sẵn của anh!

Trác Siêu Việt ngồi dậy, mỉm cười lau vệt máu trên khóe môi, rút con dao cắm trên lồng ngực ra, con dao đó hoàn toàn không có lưỡi.

“Nào, gọi lại một tiếng cho anh nghe coi…” Anh khẽ khàng nâng cằm cô lên, “Gọi anh, Siêu Việt…”

Đau khổ tột cùng và niềm vui tột đỉnh đến quá bất ngờ, cô sững người lại hồi lâu, hét toáng lên: “Trác Siêu Việt, anh là đồ bỉ ổi… Anh, anh không biết xấu hổ, hạ lưu!”

Cô vừa mắng vừa đấm tới tấp lên người Trác Siêu Việt, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi, không thể phân biệt được là đang đau khổ hay vui sướng.

“Em nói anh bỉ ổi, anh miễn cưỡng có thể chấp nhận được, nhưng anh không biết xấu hổ, anh hạ lưu khi nào?” Anh vô cùng không vừa lòng với cách dùng từ của cô.

“Khi nào ư?... Trong lòng anh hiểu rõ!”

“…”

Siêu Việt nhớ lại chuyện mình đã làm, hoàn toàn hiểu ra, không biện hộ gì thêm.

Đèn xe từ phía xa sáng lóe lên, càng lúc càng gần, cho tới khi dừng lại trước mặt họ. Cửa xe được mở ra, mấy “tên thổ phỉ” ban nãy nhảy xuống, một người trong số đó nói: “Nhị thiếu gia, không ngờ chiêu này của cậu thật sự hiệu nghiệm! Mấy anh em cũng không phải chịu đòn một cách uổng phí, xứng đáng!”

Người đàn ông gầy gò vừa đóng vai trò lưu manh ban nãy làm ra vẻ vuốt vuốt mái tóc, “Diễn xuất của anh em ban nãy thế nào? Liệu có thể đề cử giải diễn xuất vàng không?”

Có người phía sau lưng anh ta đẩy mạnh vào đầu anh ta một cái, “Cút đi, câu đó của cậu mà cũng gọi là trêu ghẹo? “Anh đưa em về nhà!” Câu đó của cậu gọi là tán tỉnh!”

“Cậu thì hiểu cái gì, bây giờ lưu manh cũng có văn hóa rồi, trêu ghẹo cũng cần phải có phong cách chứ!”

Trác Siêu Việt phủi phủi lớp bụi đất trên người, khuôn mặt đầy khinh bỉ nhìn mấy tên “thổ phỉ” giả mạo: “Được rồi, tớ bảo các cậu đóng vai thổ phỉ, các cậu lại hết người này tới người khác diễn võ công của lính đặc chủng cho tớ xem! Các cậu đã từng thấy tên thổ phỉ nào có thân thủ nhanh nhẹn như vậy chưa?”

Có người phản đối: “Bọn tớ đóng vai những tên cướp dũng mãnh!”

“Hừ, tên cướp dũng mãnh phải đi cướp ngân hàng! Cậu đã thấy tên cướp dũng mãnh nào tới nơi rừng núi hoang vu để cướp ví tiền và xe cộ chưa?”

“Tên cướp dũng mãnh mà chúng ta diễn xuất, dự định sau khi cướp xe xong sẽ đi cướp ngân hàng…”

Mộc Mộc không thể nhịn cười được nữa, bật cười. Tiếng cười nhẹ nhàng, sinh động, dịu dàng, giống như dải lụa mỏng lướt qua bên tai.

Trác Siêu Việt dụi dụi tai, ngứa, lại dụi dụi tiếp, càng ngứa, không kiềm chế được, lạnh lùng thì thầm một câu: “Khi em cười, sao lại khó nghe như vậy!”

“Khó nghe ư?” Cô ghé sát vào tai anh, cười to hơn, gắng hết sức để cười thật lớn.

Trác Siêu Việt cũng bật cười, “Nào, gọi anh lại một tiếng để anh thử nghe xem.”

“Cảm ơn anh!” Đôi môi cô ghé sát bên tai anh, “Siêu Việt…”

“Anh xin em đấy, sau này đừng gọi tên của anh nữa.”

“Siêu Việt, Siêu Việt, Siêu Việt…”

Tên của anh, phát âm thật dễ nghe!

Trên đường về, Trác Siêu Việt đưa điện thoại của anh cho cô. “Gọi điện cho anh trai anh đi, anh ấy biết em có thể nói được, nhất định sẽ rất vui mừng.”

Cô bấm số điện thoại, không lâu sau, giọng nói điềm đạm của Trác Siêu Nhiên đã vang lên: “Siêu Việt…”

Cô cố gắng tới ba lần, mới mở miệng nói được: “Em đây.”

“Cô?” Trác Siêu Nhiên rõ ràng không kịp phản ứng, “Cô là?”

Cô cười nói: “Anh đoán thử xem?”

“Xin lỗi!” Anh trả lời một cách lịch sự và xa lạ: “Tôi thực sự không nhận ra.”

“Vừa mới không gặp một lát, anh đã quên em rồi sao?”

“… Mộc Mộc?” Giọng nói của anh vô cùng kinh ngạc, mừng rỡ, “Là em sao?”

“Ừm, em đây.”

“Em có thể nói được rồi ư? Bác sĩ Trần đã giúp em ư?”

Cô đưa mắt liếc trộm Trác Siêu Việt một cái, nếu như cô nói là bởi vì Trác Siêu Việt gặp phải nguy hiểm, nỗi đau hổ khổ của cô đã lên tới đỉnh điểm, phá vỡ trở ngại tâm lý, anh ấy sẽ nghĩ như thế nào…

“Ừm, là od bác sĩ Trần và Siêu Việt giúp đỡ em.”

Do chưa từng được nói chuyện thoải mái vỡi Mộc Mộc như vậy, tâm trạng của Trác Siêu Nhiên rất vui, nói chuyện với cô rất lâu, trước khi cúp máy, anh dường như có điều gì muốn nói, nghĩ một lát, lại bảo đợi khi nào cô về tới bệnh viện sẽ nói tiếp.

Sau khi cúp máy, Mộc Mộc lại lấy điện thoại của Trác Siêu Việt, gọi vào số điện thoại di động của Kiều Nghi Kiệt. cho dù cô luôn từ chối anh một cách vô tình, nhưng trong lòng cô, Kiều Nghi Kiệt vẫn giữ một vị trí quan trọng. “Hi! Em đây!”

“Xin hỏi, cô là…”

“Em là Tô Mộc Mộc.”

“…” Đầu dây bên kia trở nên im lặng.

“Kiều đại luật sư, em có thể nói được rồi.”

“Mộc Mộc…” Giọng nói của Kiều Nghi Kiệt khẽ run rẩy, “Tốt quá, thật tốt quá…”

Anh quá đỗi vui mừng đến mức không biết nói gì hơn, biểu hiện của anh còn trĩu nặng chân tình hơn vài phần so với sự ngạc nhiên vui mừng của Trác Siêu Nhiên.

“Luật sư Kiều, chẳng phải anh đã nói, đợi đến khi nào em có thể nói chuyện được, sẽ nói chuyện với em suốt một ngày một đêm sao? Em lúc nào cũng sẵn sàng hiến dâng sức lực vì anh.”

“… Đã có ai nói rằng, giọng nói của em rất hay chưa?”

Mộc Mộc nhìn về phía Trác Siêu Việt, anh ấy là người đầu tiên, “Có.”

Xem tiếp: Chương 28


Bạn đã đọc thử chưa?

Ác Ma Rất Khuynh Thành

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 60


Anh Lính Là Người Chồng Tốt!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 65


Không buông tay em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 16


Yêu Thêm Lần Nữa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 67


Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 172