Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa Chương 12

Chương trước: Chương 11



Mộc Mộc kép nốt nửa áo đang mặc dở, ngồi xuống giường bấm chữ: “Thực ra, hôm nay là do tôi lao ra ngoài đường, anh đang đi rất đúng luật, việc tôi bị thương hoàn toàn khong phải lỗi của anh.”

“Luật giao thông có quy định, cho dù trong bất kỳ tình huống nào, xe đâm vào người khác đều phải chịu trách nhiệm.”

Thấy câu trả lời của anh nghiêm túc như vậy, Mộc Mộc cố ý gửi một khuôn mặt cười, để không khí trò chuyện thoải mái hơn một chút. “May mà tôi không sao, ngộ nhỡ tôi bị tàn phế, lẽ nào anh phải chịu trách nhiệm suốt đời?”

Vài phút sau, Trác Siêu Nhiên mới trả lời, rõ ràng đã suy nghĩ rất kỹ: “Nếu cô từ chối bồi thường về mặt vật chất, tôi sẽ chăm sóc cô suốt đời.”

Anh thực sự đã thay đổi rất nhiều, khác hẳn với con người ngày ngày uống say nơi quán bar, sau khi trút bỏ quần áo thì bắt nạt người ta muốn chết.

Không biết tỏng bốn năm qua đã xảy ra chuyện gì mà có thể khiến anh thay đổi lớn đến vậy? Có thể khiến anh coi trọng hai chữ trách nhiệm đến thế?”

“Anh luôn coi trọng trách nhiệm như vậy, không thấy mệt mỏi sao?” Sauk hi tin nhắn đã được gửi đi, Mộc Mộc mới ý thức được rằng câu hỏi nfy có chút đường đột, muốn thu lại thì đã muộn.

Cô không thể ngờ rằng, đọc được câu hỏi này, Trác Siêu Nhiên hơi sững người lại, bởi vì Trác Siêu Việt cũng đã từng hỏi anh câu này, giọng điệu thể hiện rõ sự đồng cảm và tiếc nuối, như thể cuộc sống của anh là một vở bi kịch.

Cậu em trai song sinh từ nhỏ lớn lên bên anh hỏi điều này cũng chẳng có gì dáng ngạc nhiên, nhưng một cô gái mới gặp vài lần lại có thể hỏi, anh không thể không kinh ngạc, bỗng nhiên lại có hứng thú muốn nói chuyện thêm một lúc với cô gái đặc biệt này.

Tối hôm đó, Mộc Mộc và Trác Siêu Nhiên nói chuyện rất lâu, thời gian cứ thế trôi đi, đến khi Mộc Mộc nhận được tin nhắn giục giã của Cốc Vũ, cô mới lưu luyến kết thúc cuộc trò chuyện đầu tiên của họ.

Từ hôm đó trở đi, chỉ cần có thời gian rỗi, Mộc Mộc sẽ lập tức cầm điện thoại lê kiểm tra xem có tin nhắn mới không. Lúc ngủ cũng không ngoại lệ, đôi khi, nửa đêm tỉnh giấc, cô cũng mơ màng lôi điện thoại từ dưới gối lên xem, biết rõ rằng không thể nào nhận được tin nhắn của anh, nhưng cô vẫn không thể đừng được.

Có khi, cô muốn gửi tin nhắn cho anh, nhưng suy nghĩ mãi cũng không biết phải mở đầu thế nào cho tự nhiên. Vì vậy, cô chỉ còn biết chờ đợi.

Thứ Bảy là ngày quán rượu nhộn nhịp nhất, những người mệt mỏi tới quán rượu để giải tỏa, dám bạn lâu ngày không gặp tới quán rượu để “chén chú chén anh”, ngoài ra còn có rất nhiều tri thức độc thân tận dụng ngày nghỉ để tới đây tìm kiếm gái đẹp.

Mộc Mộc bận túi bụi trong hậu trường của quán rượu, bên này Bạch Lộ không tìm thấy kẹp tóc, bên kia Tiểu Hàn luôn miệng kêu rên đòi cô giúp anh thắt dây lưng, Cốc Vũ thì thúc giục mọi người mau chóng ra sân khấu, Hạ Chí lại điềm tĩnh đứng một bên tán tỉnh.

Mộc Mộc đang không biết phải lo cho bên nào trước, chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên báo hiệu có tin nhắn mới, cô định đọc tin nhắn theo phản xạ, sực nghĩ người nhắn tin muộn thế này chắc chắn chỉ có Kiều Nghi Kiệt, nên lại lờ nó đi, tiếp tục công việc bận rộn.

Sau khi lo chu tất mọi việc để nhòm nhạc lên sân khấu biểu diễn, Mộc Mộc mới lau những giọt mồ hôi trên má, giở điện thoại ra, vừa nhìn thấy ba chứ Trác Siêu Nhiên trên màn hình, bàn tay cô trở nên mềm nhũn, điện thoại suýt nữa thì bị rơi xuống đất.

Cô vội vàng mở tin nhắn ra xem: “Tô Mộc Mộc, ngày mai cô có rảnh không? Tôi đưa cô tới bệnh viện kiểm tra lại một chút.” Một lời mở đầu vô cùng đơn giản mà thẳng thắn nhưng lại thể hiện được thấu đáo sự quan tâm và trách nhiêm của một người đàn ông.

Cô chẳng nghĩ ngợi gì, lập tức bấm chữ: “Có, có…”

Ngẫm nghĩ lại một lát, cô lại xóa đi, kiềm chế hàng trăm nghìn nỗi mong ước trong lòng, hỏi một cách khách khí: “Như vậy có làm phiền anh quá không? Chắc là anh rất bận rộn?”

“Không sao, ngày mai tôi được nghỉ, vừa hay cũng không bận việc gì.”

Ngày mai là ngày nghỉ của anh? Điều đó chứng tỏ anh sẽ rảnh rỗi cả ngày. Mộc Mộc nhất thời hưng phấn quá độ, không cẩn thận, vấp chân vào chiếc va li băng đĩa mà Hạ Chí vứt ở một gọc suýt nữa thì ngã nhào. Sau khi đững vững, Mộc Mộc lập tức gửi tin nhắn: “Ồ, vậy thì tốt quá, vẫn khám ở bệnh viện lục quân phải không? Tôi sẽ đợi anh ở cổng bệnh viện nhé!”

“Tôi sẽ tới nhà đón cô.”

“Không cần đâu, anh đi từ doanh trại sẽ không thuận đường, phía nhà tôi lại thường xuyên tắc đường, sẽ mất rất nhiều thời gian. Cứ để tôi tới bệnh viện đợi anh.”

Có lẽ thấy Mộc Mộc nói có lý, Trác Siêu Nhiên không kiên quyết nữa. “Vậy chin giờ sáng mai tôi sẽ đợi cô ở cổng chính của bệnh viện Lục quân.”

“Vâng, tôi biết rồi.”

Anh không gửi tin nhắn nữa.

Mộc Mộc đang định tìm chủ đề gì đó để nói chuyện phiếm một lát, màn biểu diễn của nhóm nhạc đã kết thúc, mọi người ra sau sân khấu để thay quần áo, cô đang định cất điện thoại, Bạch Lộ không biết xuất hiện từ chỗ nào, giật phắt lấy. “Ồ, Trác Siêu Nhiên là ai vậy?”

Mộc Mộc đuổi theo giành lại điện thoại, nhưng Bạch Lộ đã nhanh tay nhanh mắt mở tin nhắn ra, đọc được hai mẩu tin.

“Doanh trại? Bệnh viện Lục quân?” Bạch Lộ ngăn bàn tay của Mộc Mộc, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Chính là trung đoàn trưởng Trác mà Vương Dao nhắc tới ư?”

“…”

“Không phải là anh ta đang theo đuổi em đấy chứ?”

Mộc Mộc lắc dầu, không biết phải nói gì.

“Mộc Mộc, những người đàn ông tốt trên đời này không nhiều, đừng nên đắn đo quá, nếu thích thì hãy dũng cảm giành lấy, biết không?” Đôi mắt to xinh đẹp của Bạch Lộ đầy vẻ chân thành.

Mộc Mộc vẫn đang rất cố gắng!

Ánh nắng sớm mai vô cùng tươi đẹp, cơn gió mùa hạ vô cùng tươi mát. Chiếc xe buýt to lớn đi vòng vèo qua các con phố hẹp, lắc la lắc lư.

Bận rộn ở quán rượu tới tận gần sáng, Mộc Mộc vừa tìm thấy một chỗ ghế trống, ngồi xuống, mí mắt đã bắt đầu díp lại, chẳng mấy chốc đã bị ông Chu Công(1) kéo đi nói chuyện phiếm.”

“Cô bé, bây giờ mới bảy rưỡi, cô đi sớm quá đấy!” Ông Chu Công vuốt râu nói.

“Cháu sợ tắc đường. Cháu nghe nói các quân nhân rất đúng giờ, lần đầu tiên hẹn hò, cháu không thể đến muộn được.”

“Hẹn hò? Đây cũng được coi là hẹn hò sao?”

(1: Một điển tích của Trung Quốc, có nghĩa là ngủ thiếp đi.)

Mộc Mộc nghiêm túc trả lời: “Hẹn gặp mặt, chẳng phải là hẹn hò sao?”

“Được, vậy thì cháu hãy đi hẹn hò vui vẻ nhé!” Ông Chu Công chắp tay ra sau lưng rồi bước đi, dán ông nhìn từ phía sau hơi gù, bước chân nhanh hơn người bình thường một chút…

Mộc Mộc bỗng nhiên phat hiện ra dáng người đằng sai và bước chân ông Chu Công đặc biệt giống một người- bố cô. Đã nhiều năm như vậy, cô đã mơ gặp rất nhiều người, bao gồm cả người mẹ đẻ mà cô chưa từng gặp mặt, duy chỉ có khuôn mặt hiền từ của bố là cô chưa từng mơ thấy.

“Bố? Bố?” Cô cố gắng hét lên, cổ họng không phát ra được âm thanh nào, chỉ toàn mùi tanh của máu, cô chạy đuổi theo, bỗng chốc bừng tỉnh dậy.

Đó là do xe buýt vừa bị xóc, ánh nắng vàng rọi vào qua cửa sổ, chói đến nỗi không thể mở mắt ra được. Cô giơ tay che ánh nắng, nhìn ra bên ngoài, đứng sừng sững bên đường là kiến trúc đồ sộ của bệnh viện Lục quân, bức tường gạch mà xám đã nhuốm màu thời gian gợi lên cảm giác lạnh lẽo.

Đi tới bến rồi, Mộc Mộc vội vàng xuống xe theo dòng người, mãi tới khi cửa xe sắp đóng lại mới chen được xuống dưới. Sau khi đứng vững, cô rút điện thoại ra xem giờ, phát hiện có một tin nhắn mới của Trác Siêu Nhiên gửi tới từ hai mươi phút trước.

“Rất xin lỗi, doanh trại có việc đột xuất. tôi đã nói rõ với bác sĩ Lâm ở phòng khám rồi, cô cứ trực tiếp tới gặp cậu ấy để khám lại là được.”

Chỉ một mẩu tin nhắn cũng đủ khiến tâm trạng Mộc Mộc rơi xuống đáy vực sâu. Nhưng cô hiểu rõ, trong quân đội phải tuân thủ mệnh lệnh, anh có việc mà anh phải làm.

Cô có nên bỏ về như vậy không? Đây là cơ hội khó khăn lắm cô mới có được!

“Ồ, hay là, tôi đợi anh nhé?”

Cô cầm điện thoại chờ đợi rất lâu, mãi không thấy anh trả lời.

Cô lại gửi thêm một tin nhắn: “Tôi không vội đâu, tôi sẽ đợi anh!”

Vẫn không có tin nhắn trả lời.

Nghĩ rằng anh không để ý tới tin nhắn trong điện thoại, cô liền bấm số gọi cho anh, mới phát hiện điện thoại của anh đang nằm ngoài vùng phủ sóng, không biết bao giờ mới nhận được tin nhắn.

Xem tiếp: Chương 13


Bạn đã đọc thử chưa?

Hiểu Tinh Cô Tự

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 114


Nhật Ký Nuôi Bà Xã

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 17


Em Yêu Anh, Đồ Đáng Ghét !

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 24



Tra Thú Hoàn Lương Ký

Thể loại: Ngôn Tình, Tiên Hiệp

Số chương: 96