Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Giang Hồ Nghĩa Hiệp Chương 58: Phủ Rèm Thất Tiết

Chương trước: Chương 57: Nghe Đùa Bái Sư Thật



Lại nói, Trần Hưng Lễ sau khi rời khỏi Trần phủ thì đến thẳng khách quán nơi hắn đổ cỗ xe ngựa để hai mẹ con Huỳnh Thị Nga nghỉ tạm ở đó, ai cũng còn nhớ nàng là thiếu phụ ở thôn Tòng Chất {Quảng Trạch, Quảng Bình ngày nay} Trấn Tây Bình {Quảng Bình một phần Quảng Trị ngày nay} mà hắn gặp ở miếu am lần đó. Hắn vừa xuống ngựa thì một tên quan binh chạy đến giữ cương ngựa nói“Tướng quân hai mẹ con thị chờ tướng quân đến!”

Trần Hưng Lễ phẩy quạt cười trừ nói “Tốt lắm!” vừa đi được vài bước thì như chợt nhớ đến chuyện gì quay lại hỏi“Chuyện ta giao cho các ngươi đã sử trí đâu vào đấy cả chưa?”

Tên lính nghe vậy thì mặt biến sắc ấm ớ nói “Bọn thuộc hạ đã cho người theo dõi, đặt các toán kỵ mã quanh các con ngõ nhưng lại bị bọn người lạ mặt, võ công rất lợi hại chặn đánh bất ngờ đã để mất dấu hắn. Bọn thuộc hạ đã cho người chốt các con đường,lùng sục các nơi sớm sẽ tìm ra thôi ạ!”

Trần Hưng Lễ nghe vậy khẽ nhếch môi lẩm bẩm, mặt trở nên cau có. Tên lính thấy vậy run lập bập. Đứng yên một lúc ngẫm nghĩ, Trần Hưng Lễ mới thầm thì nói “Các ngươi làm không xong đáng tội lắm, nhưng lúc này ta còn có chuyện vui không tiện trách phạt. Đi đi,các ngươi phát hiện ra hắn không được động thủ, chỉ cần biết hắn ở đâu, xem hắn có động tĩnh khác thường gì thì báo gấp cho ta!”

Tên lính khúm na khúm núm vâng dạ luôn miệng, thấy Trần Hưng Lễ phất tay đuổi đi thì mừng rỡ,kéo cương ngựa đi. Trần Hưng Lễ vào khách quán, bên trong vắng tanh không có lấy một bóng người. Chẳng gì lạ thường khi hắn đã bao trọn khách quán để dành riêng cho hai mẹ con Huỳnh phu nhân.

Sau khi ở Trấn Thanh Đô được vài tháng, trần Hưng Lễ cho người đến thôn Tòng Chất đón hai mẹ con Huỳnh Thị Nga đến quân doanh đóng ngoài thành. Ở trong quân doanh không tiện, lại để hai mẹ con đến ở một thôn nhỏ gần đó, hắn thấy không yên tâm đêm qua đã cho người đón họ vào thành.

Trần Hưng Lễ đi thẳng đến phòng Huỳnh phu nhân, thấy hắn Huỳnh Thị mừng rỡ đứng dậy cúi đầu nói“Không biết tướng quân đưa hai mẹ con tiểu nữ đến đây làm gì?”

Trần Hưng Lễ cườinói “Hai mẹ con phu nhân cần phải có nơi ăn chốn ở ổn định mới được, đâu lại để hai người cực khổ ở ngoài thành. Ta đã tìm cho phu nhân một căn nhà lớn gần nơi đông người, để tiện cho hai mẹ con mở một cửa hàng nhỏ làm kế sinh nhai sau này!”

Huỳnh Thị mời hắn ngồi, rót trà, nghe nói vậy thì sụt sùi nước mắt bật khóc nói “Tướng quân đã đối đãi hai mẹ con tiểu nữ nhiều rồi, đâu lại dám làm phiền như vậy. Hai mẹ contiểu nữ biết làm gì đền đáp cho hết được!” Nói rồi kéo tay con trai nhỏ quỳ gối dập đầu lạy tạ Trần Hưng Lễ, hắn thấy vậy vội đứng dậy đỡ hai mẹ con nàng nói“Không có gì! Phu nhân đừng đa lễ như vậy làm ta thấy khó xử!”

Nói rồi đoạn hỏi“Hai mẹ con phu nhân đã ăn gì chưa?”

Huỳnh thị lắc đầu nói “Mẹ con tiểu nữ còn chưa ăn gì!”

Nghe vậy Trần Hưng Lễ quát gọi người hầu gái đứng bên ngoài nói “Các ngươi hầu hạ phụ nhân như vậy à! Sao không chuẩn bị bữa tối?”

Người hầu gái hoản hốt lậy nói “Thưa tướng quân, bọn nô tỳ đã cho gọi chủ nhà chuẩn bị cả rồi ạ!”

Trần Hưng Lễ bực bội nói tiếp “Ta gọi các ngươi đến hầu hạ phu nhân sao không tự lo trước lại để đám người đó lo thay các ngươi!”

Người hầu gái nghe nói vậy thì sợ hãi, lấp bấp không nói nên lời, Huỳnh thị thấy vậy vội nói“Tướng quân đừng quát mắng họ, chỉ là tiểu nữ không kịp dặn dò họ thôi, vả lại hai mẹ con tiểu nữ mới đến hãy còn mệt nên chưa ăn uống liền được!”

Trần Hưng Lễ thở dài nói “Không mau tạ ơn phu nhân rồi ra ngoài làm việc!”

Người hầu gái dập đầu lạy tạ, Huỳnh thị rồi vội vàng chạy ra ngoài.

Trần Hưng Lễ quay sang Huỳnh thị nói “Phu nhân ở đây tạm mấy hôm rồi đến chỗ ở mới!” Nói rồi đưa mắt nhìn cậu bé con đứng bên cạnh Huỳnh thị cười hỏi “Cháu có thấy mệt không?”

Cậu bé nhìn mẹ rồi lắc đầu nói “Không ạ, thúc thúc tốt với mẹ cháu quá!”

Trần Hưng Lễ nghe vậy thì bật cười “Ha ha, ta tốt với cháu nữa, cháu ngoan lắm!”

Cậu bé cười hì hì nói “Mẹ cháu cũng rất quý thúc thúc!”

Trần Hưng Lễ gật đầu đưa mắt nhìn Huỳnh thị nói “Cháu ngoan, sau này lớn lên sẽ rất tuấn tú thông minh, ta muốn tặng cháu một món quà, cháu thích gì ta sẽ mua cho cháu quyết không từ chối cái gì cả!”

Cậu bé nghe vậy thì mừng rỡ vỗ tay hoan hô nói “Thúc thúc nói thật không! Cháu thích nuôi một con chó con thật ngoan ngoãn, thúc thúc hãy hứa cho cháu một con nhé?”

Trần Hưng Lễ gật đầu nói “Ta hứa!”

Huỳnh thị lắc đầu nói xen vào “Tướng quân đừng nuông chiều nó lại hư!” Nàng kéo áo con nói “Con không được đòi thúc thúc như vậy.”

Trần Hưng Lễ cười nói “Chẳng qua chỉ là một con chó, có gì lớn lao đâu mà phu nhân phải lo lắng.Ta đã hứa rồi thì nhất định sẽ cho cháu một con, nam nhi đại trượng phu không được thất hứa phải không.”

Cậu bé cười hì hì nói “Nam nhi đại trượng phu, thật tốt quá!”

Trần Hưng Lễ xoa xoa đầu nó nói “Vậy cháu ra ngoài chơi, ta có chuyện cần nói với mẹ cháu, bên ngoài có mấy tỷ tỷ cháu tha hồ nô đùa, gọi họ mua cho kẹo đường nhé!”

Cậu bé nghe đến kẹo lại mừng quýnh chào mẹ rồi chạy ra ngoài, Trần Hưng Lễ khép cửa lại rồi bước đến nắm lấy tay Huỳnh thị nói “Phu nhân thấy cậu bé có thích ta không?”

Huỳnh thị mỉm cười nói “Tướng quân quả là biết dụ dỗ trẻ con, nhưng tiểu nữ thân còn mang tang chồng không thể một sớm lại thất tiết làm nương tử của tướng quân được!”

Hai mắt Trần Hưng Lễ long lên vẻ giận dữ, nhưng vụt biến mất miệng khẽ nhếch lên cười nói “Phu nhân của ta cần gì phải nghĩ đến chuyện đó, người chết không thể sống lại được,phu nhân bất tất phải đau khổ mãi người quá cố mà tự làm khổ mình.” Hắn xiết chặt tay Huỳnh thị vào người, nàng đau quá rút tay lại nói “Tướng quân! Con tiểu nữ thấy mất.”

Trần Hưng Lễ cười gặn nói “Phu nhân đừng lo!” Nói rồi bế thốc Huỳnh thị lên giường, phủ rèm xuống.

***

Lại nhắc đến Chế Vân, sau khi hai người Lê Hiểu Bình, Trần Hưng Lễ ra khỏi khách quán, nàng ở lại một mình uống rượu luôn miệng càu nhàu “Tên ngốc nhà ngươi cứ huynh huynh đệ đệ với cái tên họ Trần đó đi! Hắn ta nói gì ngươi cũng tin theo, hắn giở trò với ngươi à xem, lúc đó ta mặc ngươi!”

Nàng thuê lại căn phòng cũ để nghỉ ngơi qua đêm, lại nhớ đến khẩu quyết của Phong Hợp Ngũ Đĩnh, nàng cho gọi tiểu bảo mang giấy bút đến rồi ngồi viết ra hai phần cuối của bản khẩu quyết nàng còn nhớ trong đầu. Trời bên ngoài vừa xập tối, nàng ra khỏi phòng tìm đèn cầy, đi qua căn phòng cách đó hai dãy thì nghe thấy tiếng nói rầm rì bằng tiếng phạn, nàng hiếu kỳ đưa mắt nhìn qua cửa sổ thì nhận ra đó là hai tên thuộc hạ của Chế Pháp, nàng giật mình nghĩ “Thôi xong rồi! Tên chết tiệt ấy vẫn theo dõi mình từ trước đến giờ.”

Nàng quay vội về phòng, lấy chăn gối làm hình nộm đặt trên giường, đốt đèn cầy lên để khuất một góc rồi chuồn qua cửa sổ đến căn phong ban nảy nghe hai tên nói chuyện với nhau.

Một tên nói “Ta nghe nói các anh hùng hảo hán đã tụ hết cả ở thành Châu Sa gây ra rất nhiều chuyện, chuyện này ảnh hưởng đến cuộc đại tỷ thí võ lâm minh chủ Nam Quốc sắp tới không phải nhỏ!”

Tên kia làu bàu nói “Chuyện giang hồ bọn ta không nên dây vàolàm gì kẻo bỏ mạng lúc nào không hay. Ta với ngươi tốt nhất ở đây xem chừng công chúa cho cẩn thận, không lại gặp chuyện phiền phức không hay. Chủ nhân hỏi tội đến, cái đầu của ngươi và ta không còn trên cổ đâu!”

Người kia thở dài thường thược nói “Tính khí công chúa kỳ quái, bọn ta được cắt cử đến đây cũng gần như là chết rồi, đại họa chẳng phải là đang ở trên cổ người và ta rồi hay sao! Còn sợ chết cái gì nữa. Ta chán ngấy rồi, chỉ muốn đến thành Châu Sa mộtchuyến xem thực hư tên Thất Sát Truy Long đó là ai mà lợi hại đến vậy. Ta nghe nói hắn võ công rất cao cường, một đêm giết mấy trăm mạng như không! Tên thật của hắn là là Cao Bình hay Cao Bánh gì đó, chỉ vài ngày nữa tướng quân La Khải sẽ mang hắn ra cho bọn người giang hồ hạch tội, xả hận, hắn có ba đầu sáu tay rồi cũng chết thảm, cả đời nghe đến cái Thất Sát Truy Long lấy làm ngưỡng mộ đến khi hắn chết lại không được thấy mặt mũi hắn ra sao thật đáng tiếc, đáng tiếc!”

Tên kia cười hừ hừ nói “Ta biết chuyện đó rồi! Nhưng hắn tên là Cao Bát. Gia thế rất lớn, vì vậy mà tướng quân rất khó xử chuyện này. Ta nghe nói ông ta chỉ muốn tránh đắc tội với người giang hồ mà đẩy tội hắn ta chịu thay mà thôi!”

“Xuỵt! nhà ngươi không cần đầu thì ta cần đầu, rơi xuống muộn một tý còn hưởng phúc. Tai vách mạch rừng, ta không sợ chết nhưng không nên nói chuyện này làm gì nữa.”

“Chẳng phải ngươi nói ngươi không sợ chết hay sao! Thật cái tên nhát cáy.”

Chế Vân lắng tai nghe hai tên nói chuyện thì tiếng động bên ngoài lan can làm nàng chú ý, đưa mắt nhìn nhận ra người đi đầu là Chế Pháp, người kia là tên thuộc hạ thân cận của y, cùng lúc bước lên cầu thang, lên gác trên nơi nàng đang đứng. Nàng lặng thinh, nhẹ bước ra cửa sổ, phi thân ra khỏi khách quán. Nàng chạy một mạch qua hết đường chính, rồi rẽ vào đường hẻm mà đi nhưng thấy có người bám theo,nàng lại quay ngược lại cố ý cắt đuôi. Gia tăng cước bộ chạy một mạch hơn hai dặm gần ra đến nam cổng thành, thì thấy một toán quan binh phi ngựa rượt phía sau. Nàng chạy thêm một đoạn nữa thì nhận ra phía trước cũng có một toán quân binh, rẽ trái, rẽ phải đều có người mai phục thì thất kinh thầm nhủ “Hẳn là tên nghĩa huynh gã ngốc đó cho người bắt mình đây mà!”

Nàng còn băn khoăn không biết làm cách nào thoát thân thì thấy phía sau toán quan binh chạy tán loạn, tiếng kêu la thất thanh, tiếng hò reo thình lình rẽ qua một hướng. Nàng mừng rỡ chạy đến thì thấy hơn chục thi thể chết nằm trên đường. Nàng phi thân lên mái nhà chạy ngược lại đường cũ thì nghe vù vù mấy trăm mũi tên xé gió bắn đến. Quả nhiên trên dưới đều có mai phục, nàng nhảy xuống đường lớn gặp bốn tên binh bộ chặn lại thì tiện thể vung chưởng giết luôn, nghe động phía sau một toán quân hò hét chạy đến, nàng hừ lênmột tiếng định phi cước chạy mau thì nghe sau lưng một tiếng gọi quen tai nói“Công chúa mau nấp vào đây!”

Xem tiếp: Chương 59: Ham Chơi


Bạn đã đọc thử chưa?

Hẹn yêu

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 27


Mối tình của chàng nhạc sĩ

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 22




Nếu Như Em Yêu Anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 20