Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Giang Hồ Nghĩa Hiệp Chương 55: Mời Rượu Hỏi Ý

Chương trước: Chương 54: Hắc Thiết Lĩnh



Lê Hiểu Bình trong lòng mấy hôm nay rất áy náy đến chuyện trú tạm ở Thanh Đô là không hay, đã có ý từ lâu muốn đi khỏi,nghe nàng nói vậy đúng ý mình liền gật đầu nói. “Đúng đấy! Ta cũng muốn đến Thăng Long, ta quay lại Xa Quan Khách lấy ngựa gởi ở đó!”

Chế Vân thấy gã hớn hở thì hỏi “Chẳng phải nhà ngươi có việc riêng chưa nói ta nghe hay sao! Ta muốn biết đó là việc gì,nói ta nghe xem?”

Lê Hiểu Bình nghe nàng hỏi thở dài, chẳng biết nên nói ra sao nhưng thấy nàng khẩn nài, gã lại không nỡ để nàng giận dỗi như lúc sáng đành thành thật trả lời “Ta phải đi tìm trấn chủ, từ lúc ta quay về phiệt trấn trấn chủ đã đi mất, mọi người rất lo lắng. Lại nghe nói cuộc đại tỷ thí sắp đến gần, trấn chủ rất quan tâm chuyện này nên ta nghĩ trấn chủ sẽ đến thành Thăng Long nếu đến đó ắt sẽ tìm được.” Nói đến đây Lê Hiểu Bình đưa mắt nhìn Chế Vân chằm chằm bất giác một cảm giác bực bội lại dâng lên trong lòng, gã liền nói “Mọi chuyện là từ cô gây ra, cô chẳng phải đã dùng độc dược hại trấn chủ ta hay sao!”

Chế Vân nghe gã nhắc lại chuyện này thì hừ một tiếng lạnh nhạt nói “Vậy ngươi một chưởng đánh chết ta mà trả thù cho lão họ Phạm đó, ngươi võ công lúc này giỏi hơn ta, ta làm sao là đối thủ của ngươi. Một chưởng là giết được ta mà! Lão họ Phạm đó trúng độc của ta chẳng qua là tác động tất thời, làm sao đả thương ông ta dễ dàng như vậy được, nếu dễ dàng hại ông ta như vậy thì phiệt trấn Ẩn Nam ngươi chẳng phải chỉ là hư danh thôi sao! Cần gì lão sư gia ta phải đích thân đến núi Phu Pha Phong làm gì.”

Nghe nàng nói vậy thì gã cũng ầm ừ nghĩ rất phải, buột miệng nói “Tất nhiên là trấn chủ không dễ dàng gì để cô đả thương được, nhưng cô không thể chối là không dùng độc dược hãm hại trấn chủ, cô sao lại giận dỗi ta chứ!”

Chế Vân nói “Ta không muốn ngươi nhắc đến chuyện đó nữa! Nói đến là ngươi lại lôi thôi muốn gây chuyện với ta.” Nói rồi nàng sải bước đi thẳng không thèm nhìn mặt Lê Hiểu Bình nữa.

Cả hai đi đến Xa Quan Khách hỏi lấy lại ngựa, rồi mua thêm một con ngựa cho Chế Vân, người chưởng quầy vừa thấy hai người đã hớn hở chào hỏi nói “Hai vị thiếu hiệp cho tiểu nhân hỏi, vị nào là Lê Hiểu Bình?”

Lê Hiểu Bình nghe người chưởng quầy hỏi đến tên mình thì lấy làm lạ nói “Chính là ta! Không biết lão làm sao biết được tên ta?”

Chưởng quầy nghe vậy thì cười hề hề mừng rỡ nói “May quá! Trong quán khách có vị công tử đã đợi thiếu hiệp từ lâu, đã dặn lão ai đến đây có tên là Lê Hiểu Bình thì mời đến gặp công tử! Xin mời hai vị lên gác trên.”

Lê Hiểu Bình thì ngạc nhiên không biết người đó là ai, Chế Vân thì sầm mặt lại kéo áo gã nói nhỏ“Không xong rồi! Chúng ta đi mau thôi.”

Cả hai định nhảy lên ngựa đi thì thấy một toán quan binh từ đâu chạy đến, lại nghe một tiếng nói từ trong khách quán vang đến “Lê đệ đi đâu vậy? Ta đã đợi đệ ở đây lâu lắm rồi.”

Hai người nhìn vào thì thấy hóa ra đó là Trần Hưng Lễ, Lê Hiểu Bình ngạc nhiên thốt lên nói“A, Trần huynh! Sao lại biết đệ ở đây mà đến tìm đệ?”

Trần Hưng Lễ bước ra khỏi cửa nói “Chúng ta vào trong nói chuyện!”

Chế Vân thấy Trần Hưng Lễ vẻ mặt nham nhở đã có ý khó chịu, biết có chuyện chẳng hay ho gì liền nói “ Không biết Trần tướng quân đến đây lúc này làm gì, chẳng phải tướng quân tiếp kiến Trưởng Cục Chị Hậu hay sao?”

Trần Hưng Lễ gật gật đầu nhìn Chế Vân chằm chằm nói “Thiếu hiệp quen biết Lê đệ hay sao? Ta vừa rồi nghe Trần đại nhân hỏi đến thiếu hiệp đã đi đâu không có mặt ở trong phủ đã sai Lý bộ đầu đi tìm khắp nơi, không biết haingười định đi đâu mà gấp gáp làm vậy?”

Lê Hiểu Bình thấy Trần Hưng Lễ hỏi đến thì thấy mấy phần khó nói, mãi một lúc mới ấp úng trả lời được “Đệ gặp… đệ ấy (gã quên mất không biết Chế Vân tên giả là thế nào nhưng cũng kịp không nói ra tên thật của nàng) có nhã ý định đi quanh thành Thanh Đô vui chơi nên mời đệ ấy cùng đi. Trên đường luôn tiện ghé qua khách quán lấy ngựa đệ gởi ở đây từ hôm qua, trong lòng thấy không yên tâm lắm muốn dắt theo tiện chăm sóc!”

Trần Hưng Lễ cười trừ nói “Huynh hỏi ra cũng biết rồi! Mời hai người lên lầu gác, ta đã cho đầu bếp nấu mấy món ăn bày sẵn cả rồi. Ta thấy ở đây yên tĩnh không rắc rối phiền hà như trong phủ, chúng ta vừa uống rượu vừa hàn huyên nói chuyện không cần phải nhìn mặt mà xét lời gì cả…nào..nào…lên cả đây hai đệ!”

Hai người Chế, Lê đưa mắt nhìn nhau thở dài bước theo sau hắn lên lầu gác.

Quả là trên bàn đã bày đầy thức ăn, Trần Hưng Lễ rót rượu cho hai người nói “Mời hai đệ nâng cốc! Từ khi gặp Lê đệ chúng ta chẳng mấy lúc nói chuyện thật cũng hơi ngại quá,mong đệ hiểu cho tình cảnh của ta.” Nói rồi uống cạn rượu rồi đưa mắt nhìn Chế Vân nói “Còn thiếu hiệp đây ta còn chưa biết rõ thật hư tên họ, không biết thiếu hiệp có thể nói tên tuổi cho ta biết để tiện xưng hô được hay không?”

Chế Vân nghe hắn nói vậy thì cười trừ nói “Ta trước sau không đổi tên, chẳng phải tên của ta là Ngốc họ Đập hay sao! Trần đại nhân không nói cho tướng quân biết.”

Trần Hưng Lệ nghe nàng nói vậy thì bật cười khanh khách nói “Ta đã nghe qua ha ha ha, cái tên nghe đến đã biết là nặc danh, nhưng thiếu hiệp đã nói vậy ta cũng không hỏi tới nữa. Chúng ta xem ra đã có duyên gặp nhau, thì cạn qua chén rượu kết giao bằng hữu vậy cũng rất hay.” Nói rồi hắn rót thêm rượu ra cốc mời Chế Vân uống cạn.

Hai người Lê, Chế ngượng ngạo uống cạn chén rượu thứ hai. Lê Hiểu Bình vốn giao tiếp hạn chế,tính khí hào sảng không câu nệ tiểu tiết, nhưng nghe Chế Vân ra hiệu nên gã thủy chung không nói nhiều sợ lộ ra thân phận cải trang nam nhân của nàng thì lại càng lắm phiền toái. Gã còn khổ sở không biết nên đối phó ra sao thì giật mình khi nghe Trần Hưng Lễ bỗng hỏi đến gã “Không biết Lê đệ có chuyện gì mà không vui như vậy?”

Lê Hiểu Bình ngẩn người một lúc mới trả lời “À, chẳng là đệ còn nghĩ đến mấy chuyện phiệt trấn đã phó thác cho đệ khi đến thành Thăng Long, mấy hôm nay đệ không biết phải từ biệt huynh như thế nào, thật lòng khi đến đây đệ lấy ngựa cũng là muốn khi quay về phủ rồi từ biệt huynh!”

Trần Hưng Lễ nghe Lê Hiểu Bình nói vậy thì thở dài, rót rượu thêm ra ba chén nói “Chúng ta chưa gặp nhau bao lâu đã chia tay thì thật hơi đáng buồn! chuyện ở Thanh Đô còn lắm phiền phức, quân Chiêm Thành đã rục rịch ở biên giới, chiến tranh không sớm thì muộn sẽ xảy đến, ta chẳng có nhã hứng gì đến chuyện lưu lại đây. Ta vẫn thích quay về Thăng Long mừng tết nguyên đán sắp đến, lại được xem đại tỷ thí võ lâm minh chủ Nam Quốc vào ngày mùng mười tháng giêng để mở rộng tầm mắt nhưng thật đáng tiếc!”

Lê Hiểu Bình gật đầu nói “Huynh thật vất vả quá, nếu đệ không bận chuyện của phiệt trấn thì sẽ ở lại cùng huynh!”

Trần Hưng Lễ cười nói “Chuyện của phiệt trấn đệ nên sớm làm cho xong trước, còn nếu có cơ hội đệ hãy quay lại đây cùng huynh. Thật ra ta còn có nhiều chuyện để hỏi đệ lắm nhưng lúc này thì không tiện.” Nói rồi quay sang Chế Vân nói thêm “Còn vị thiếu hiệp, không biết sẽ tính làm gì tiếp! Ta nghe nói Trần đại nhân vừa cho bãi bỏ cuộc tỷ thí, bốn người thắng cuộc sẽ ở lại trong phủ giúp Trần tướng quân{Trần Thế Huy} luyện tập binh mã vừa tuyển được, chuyện này Trưởng Cục Chi Hậu rất để tâm đến. Trần đại nhân đang lo lắng khi Thích đại sư trong thương nặng, còn thiếu hiệp thì không từ mà biệt, đại nhân đã cho người tìm kiếm, ta cùng vì việc có liên quan mà tìm đến đây luôn tiện nhắc thiếu hiệp chuyện đó! Ta quen mất, lúc sáng Lê đệ dùng chưởng pháp đả bại Chế Pháp mà không bị độc chưởng của y làm tổn hại, ta nghĩ bên trong có nguyên do! Ta muốn đệ cùng ta quay về phủ xem qua trọng thương của Thích đại sư đó một chút, biết đâu lại có thể chữa trị cho gã được. Không biết đệ nghĩ sao?”

Lê Hiểu Bình chẳng nghĩ ngợi gì liền hỏi luôn “Vậy lúc này đại sư thế nào?”

Trần Hưng Lễ nói“Ta thấy hắn hơi thở yếu ớt, thần sắc liên tục bị biến đổi ta đã mới đến mấy danh y chuyên về độc dược họ đều lắc đầu cả nếu không có bản lĩnh thì y đã mất mạng từ lúc nào rồi.”

Chế Vân nghe vậy thì thầm cười “Độc dược của Âm Môn, bọn danh y thối đó thì làm được gì. Thật buồn cười!”

Lê Hiểu Bình nghe vậy thì lo lắng, vốn gã thấy Thích Đại Pháp cũng là một anh hùng hảo hán, tính khí chất phát cũng có chút cảm tình “Đệ không biết phải làm sao nhưng nếu đệ giúp được đại sư thì quyết không từ chối đâu! Vả lại lần giao chưởng ở võ đài, đệ không biết mình làm sao lại không trúng độc. Đệ có cố nghĩ cũng chịu thôi!”

Trần Hưng Lễ nghe gã nói vậy thì bật cười nói “Không phải đệ cũng biết Độc Âm Công hay sao! Ta thấy làm lạ, không biết tại sao đệ lại biết thứ võ công tà ma đó?”

Lê Hiểu Bình nghe hắn nói vậy thì thất kinh, mặt mày biến sắc đỏ bừng bừng không dám đưa mắt nhìn lấy Chế Vân, sợ lại để Trần Hưng Lễ nhìn ra mối quan hệ giữa hai người, gã vội xua ta nói “Đệ thật không biết!”

Trần Hưng Lệ gật đầu nói “Ta biết đệ sẽ không nói ra nhưng ta không nghĩ xấu về đệ đâu, người học võ cốt yếu là từ con người chứ không phải là thứ võ công họ dùng, hẳn nó phải có chỗ kỳ diệu riêng biệt giúp đệ cứu người, đệ hãy đến phủ cùng ta biết đâu lại gặp may thì sao.”

Lê Hiểu Bình đưa mắt nhìn Chế Vân thấy nàng đầu lắc lư, gã không hiểu ý, lại thấy Trần Hưng Lễ đưa mắt nhìn một lượt hai người, Chế Vân sợ lại để hỏng chuyện đâm nghi ngờ cho hắn liền nói “Lê huynh cứu người là quan trọng hãy mau cùng tướng quân quay về phủ còn kịp, đệ còn vài chuyện phải làm không tiện về ngay được, xong việc đệ sẽ đến phủ chào hỏi Trần đại nhân sau. Đệ còn muốn nói rõ chuyện sẽ không coi tỷ vừa rồi là thật, thật đệ chỉ đùa chơi chứ không có ý trở thành một quan nhân chút nào. Sẵn tiện có Trần tướng quân, tại hạ mong tướng quân nói giúp cho trần đại nhân chuyện này một thể!”

Xem tiếp: Chương 56: Trị Độc


Bạn đã đọc thử chưa?

Tắt đèn kể chuyện ma (Tập 1)

Thể loại: Truyện Ma

Số chương: 53


Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 89


Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 33


Bà Xã Chớ Giở Trò

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Cổ Vương

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 11