Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Giang Hồ Nghĩa Hiệp Chương 12: Cấp Bách

Chương trước: Chương 11: Công Chúa Chế Vân



Đi một đoạn xa, Cao Bát cho đám Chiêm binh quay về, rồi huýt dài một tiếng sáo thì từ trong rừng xuất hiện hơn chục đại hán trong phiệt trấn Ẩn Nam rời chỗ ẩn nấp đi ra. Họ gặp được Lê Hiểu Bình thì mừng rỡ vô cùng nhưng không dám nói chuyện lâu cùng xúm vào đẩy xe lương đi theo lối mòn vào khu rừng.

Đi một đoạn nữa thì dừng lại, Cao Bát quay lại đưa mắt nhìn xung quanh rồi cười nói.

“Bọn chúng không theo chúng ta!”

“Các ngươi đừng vội mừng, lão sư gia ta sẽ mang quân đến đây phóng hỏa đốt rụi khu rừng này xem các người chốn đâu cho thoát!” Chế Vân ngứa ngáy khắp người, đường đường là công chúa nước Chiêm Thành, đi đường một lúc hai chân đã mệt rũ rượi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, miệng thở hổn hển nhưng cũng cố mắng.

“Công chúa bất tất phải giận dữ, tại hạ chỉ là bất đắc dĩ thôi,” Cao Bát thấy mọi người đã đẩy xe lương đi một đoạn mới vỗ nhẹ vào huyệt đạo sau gáy Chế Vân, chỉ nghe nàng kêu lên một tiếng đã té lăn ra đất bất tỉnh nhân sự.

“Cao huynh sao không bắt ả theo, như thế thì bọn chúng không dám châm lửa đốt mất khu rừng, chẳng phải như thế lợi hơn nhiều sao?” Lê Hiểu Bình ngồi xuống kiểm tra xem Chế Vân đã ngất đi thật chưa rồi mới nói.

“Khu rừng rộng ngàn dặm, với chỉ vài nghìn quân thì đến cả năm chúng còn chưa đốt xong một góc. Lê đệ đừng nghĩ vớ vẩn thế, có họa là điên mới đốt khu rừng này. Bọn chúng đến đây mục đích già chẳng ai biết rõ. Nếu ta cứ ẩn nấp ở đây thì tất chúng phải rút đi khi quân triều đình đến cứu viện. Chúng ta mang theo công chúa không những không lợi mà còn rướt họa vào thân, bọn quân Chiêm làm sao dám rút đi khi công chúa bị chúng ta mang theo!” Cao Bát vừa nói vừa rảo bước đi nhanh vào rừng, Lê Hiểu Bình cũng chạy theo cười nói.

“Ồ, vậy mà tiểu đệ không nghĩ ra!” Lê Hiểu Bình đưa mắt nhìn Chế Vân tặc lưỡi “Vậy cứ để mặc ả nằm ở đó, cho kiến rừng hành hạ đáng đời.”

“Huynh đệ nói phải, đám Chiêm binh sẽ đến đây ngay bây giờ để ả chịu khổ một chút thì không đến nổi tệ lắm đâu” Cao Bát đưa mắt nhìn Chế Vân mấy phần tiếc nuối thở dài một tiếng rồi mới rảo bước đi. Được một đoạn mới chợt nhớ ra mình không thuộc đường, đám đại hán phiệt trấn đẩy xe lương đã đứng cả lại đợi phía trước “Tiểu đệ dẩn đường nào! Ta không hiểu nổi khu rừng này lại lợi hại đến như vậy, đi đến đâu cũng thấy các cơ quan được sắp đặt rất tỉ mỉ, đêm qua nếu ta không nhanh thì đã thiệt mạng ở đây rồi.”

“Cao đại ca theo tiểu đệ! Trước kia nơi này được dựng lên để lẩn tránh sự trách phạt của triều đình, sau hai bên giải hòa đã hơn mười năm nó không còn hữu ích nữa nhưng không ngờ hôm này nó lại giúp mọi người. Tiểu đệ nhiều lần cùng với trấn chủ đến đây để luyện võ, săn bắt nên rất rành rỏ khu này, rất ít người biết đường.” Lê Hiểu Bình cười nói vui vẻ dẫn mọi người theo sau.

Cả bọn đi được một lúc thì nghe một tiếng tù và nổi lên đột ngột, một loạt cung tên từ phía sau bắn đến. Cả bọn phát giác ra thì đã muộn, Lê Hiểu Bình trúng tên ngay đùi té vật ra đất, đám đại hán đẩy lương đã bị tên làm tử thương hết không còn người nào. Cao Bát dùng Thạch Mãn Liên Châu gạt tên, xốc tay lê Hiểu Bình ra phía sau xe lương tránh tên. Không ngờ đám Chiêm binh lại theo nhanh đến như vậy, một lúc sau lửa đuốc cháy sáng rực cả một góc khu rừng, tiếng tù và nổi lên liên hồi.

Cả hai vô cùng ngạt nhiên khi đám cung thủ nước Chiêm Thành lại phát tên rất lợi hại, phía trước mặt hai người có mấy thân cây rừng che chắn nhưng đều vô ích. Trời đã bắt đầu sáng, mắt đã nhìn thấy rõ, tên càng bắn đến hai người gắt gao hơn.

Cao Bát vươn tay chụp ba mũi tên bắn tới ném trả lại phía địch, kình lực mãnh liệt chỉ nghe đánh vù vù phía sau những tán cây vài tiếng hét thảm não vang lên.

Hai người đưa mắt nhìn ra khi thấy tên bắn đến đã ngừng hẳn thì thấy hai bóng người, một tung đao, một vung chưởng đánh xuống đầu hai người. Cao Bát giật mình lách người né tránh, tay kia vận kình lực nắm lấy gáy áo của Lê Hiểu Bình ném ra sau thì đã thấy một lưởi đao chém đến bổ đôi chiếc xe lương ra thành hai mảnh.

Thì ra hai người đó là Lý Nhạn và Đinh Ngô Tự. Đinh Ngô Tự tưởng một đao đã chém chết Lê Hiểu Bình thì thấy Cao Bát cứu mất tức giận chém ngang một đao về phía y, Lý Nhạn lại dùng hai tay móc vào hông, hai vòng kẹp vô cùng nguy hiểm. Cao Bát chỉ kêu lên một tiếng “hây” đã nhảy ra xa mấy bước nhưng đã vận mấy phần công lực xuống chân, khi y lui ra sau đã thấy người lảo đảo. Cả hai tên ác nhân thấy vậy đều gật đầu mừng rỡ cười nói.

“Nhà ngươi lừa bọn ta, xem lần này ngươi còn trốn được không!”

Cao Bát nghe hai tên ác nhân nói vậy đã giật mình nghĩ thầm ‘Thế là xong rồi, bọn chúng đã nhận ra mình bị nội thương, vừa rồi lại vận Bát Chưởng Thần Lực tổn thương nguyên khí không nhỏ tất phải chết ở đây mất!’ chàng đưa mắt nhìn Lê Hiểu Bình thở dài chưa kịp nói thì đã thấy hai tên ác nhân lao đến một lần nữa.

Lê Hiểu Bình khổ sở rút tên ở chân ra, người rung lên bần bật, mồ hôi tứa ra than khổ thì đã thấy đám Chiêm binh vây lấy xung quanh, mấy ngọn thương đã chĩa thẳng đến trước ngực không nhúc nhích được.

Gã nhìn về phía Cao Bát thấy y bị bức ép phải chạy nhảy loanh quanh những thân cây, mấy phần là nguy kịch.

Đúng là Cao Bát nội thương không nhẹ, không dám đối chưởng chỉ dùng nội lực còn lại chạy quanh mấy thân cây lớn tránh né. Hai tên ma đầu thấy Cao Bát chạy nhảy quanh rất nhanh nhẹn vung tay đánh đến đầu đều bị cây rừng ngăn cản vô cùng tức giận cả hai dừng lại thở hồng hộc chửi rủa.

“Tên khốn nhà người thật là hẹn mạt, đứng lại đánh nhau với ta một phen xem nào!” Định Ngô Tự chống đao xuống đất mắt liếc láo rồi nháy mắt ra hiều cho Lý Nhạn. “Tên khốn nhà người không đưa tay chịu trói, người huynh đệ của ta sẽ đập vỡ óc tên tiểu tử kia.” Hắn đưa tay chỉ Lê Hiểu Bình cười khay khảy.

“Được, nhưng hãy đợi ta nghĩ mệt một chút rồi sẽ đánh nhau với hai ngươi một trận sống chết!” Cao Bát mặt sẫm lại, người tựa vào một thân cây nghĩ ngơi nói.

“Đừng lừa bọn ta, mau ra đây chịu trói đi! Ta còn tha chết cho.” Đinh Ngô Tự cười to hơn nói “Tên khốn hèn hạ nhà ngươi còn không ra đây!”

“Tên ma đầu người đợi ta một lát, đâu đến nổi ta lại bỏ chạy khi tiểu đệ ta bị các người bắt giữ” Cao Bát nói.

“Được lắm!” Đinh Ngô Tự thấy y nói phải nhưng thấy Lý Nhạn chau mày hắn lại khó chịu bước chậm chạp về phía thân cây nơi Cao Bát ẩn nấp.

“Tên ác nhân nhà ngươi tiến đến làm gì?” Thình Lình Cao Bát thò đầu ra hỏi.

“Nhà ngươi xem ra hèn hạ quá thể, quân tử đâu lại chốn lui chốn lủi trỏ mỏ mà nói chuyện, hãy ra đây đấu một trận xem nào tên hèn nhà ngươi!”

“Tên ma đâu ngươi mắng ta hèn à, ta quân tử không như các người bắt người làm con tin. Ta chẳng phải đã thả công chúa rồi sao!”

“Tên tiểu tử ngươi nói phải, ra đây nói chuyện mau đừng trốn như mụ đàn bà thế!”

Hắn vừa lại gần thì đã thấy một mũi tên phóng ra vội xoay người né tránh, thì ra Cao Bát dùng chính tên của bọn Chiêm binh phóng ra. Hắn không dám tiến lên nữa miệng làu bàu.

“Ngươi trốn ở đó à, tên đàn bà hèn hạ kia ra đây đấu một trận như đại trượng phu quân tử với ta nào. Trông ngươi ra dáng là thư sinh mấy phần ta kính trọng nhưng xem ngươi trốn phía sau thân cây phóng tên ám toán ta thì đúng là hèn quá!”

“Thế thì đã sao!”

Trên giang hồ mấy lời nói ấy là để khích người, nếu là người khác ắt sẽ liều tình mạng mà quyết đấu một trận. Cả hai tên ác ma không biết rằng tính tình của Cao Bát rất kỳ quái, không lấy thể diện làm trọng. Y tuy có võ công thâm hậu nhưng tính cách còn trẻ, tên tuổi trên giang hồ mấy phần là chưa ai biết đến, tính cách phóng đãng, thích khoe khoang tự tại nhưng luật lệ giang hồ y càng mấy phần không rõ quy cũ. Người quân tử đánh trận bỏ chạy thật mất mặt hai tên ma đầu lấy ý đó mà khích y, nhưng ngờ đâu y vẫn cứ khăn khăn trốn lì ở phía sau một thân cây lớn không thấy ló mặt ra.

Hai tên ác nhân nói khích y thấy không ăn thua liền xua đám Chiêm binh vây lấy gốc cây cổ thụ xung quanh. Cung tên đã lên dây chỉ thấy nơi y nấp trên thân cây là bắn liền. Mấy tên tiến lại gần chỉ nghe ‘phụp phụp’ đã ngã lăn quay ra đất mũi tên xuyên thấu người. Lý Nhạn cùng Đinh Ngô Tự lầm bầm mắng thì một bóng người xuất hiện hét to “Để xem ngươi trốn đi đâu!” cả bọn nhìn kỹ nhận ra ngay là trấn chủ Âm Môn xuất thủ.

Chỉ nghe đánh ‘ầm’ một tiếng thân cây cổ thụ rung lên dữ dội chỉ trong chốc lát một phần cây như đổ ụp xuống, đã thấy Cao Bát xoay người phi thân nhảy qua một thân cây khác vẻ mặt đắc ý cười lớn, cả bọn thấy vậy đều có phần khó hiểu.

Trong lúc ẩn nấp phía sau thân cây, y đã vận công điều hòa chân khí, nội thương đã mấy phần tái sinh. Cả bọn đều không hiểu tại sao y lại nhanh hồi phục đến vậy nhưng Ma Lang Nha thì mấy phần hiểu được chỉ kêu ‘hừ’ một tiếng lại phóng chưởng đánh tới lần nữa.

“Tuyệt kỷ Nội Công Hồi Huyền của bọn gia tộc họ Cao các ngươi mấy phần lợi hại, nhưng xem ta giết ngươi đây tên tiểu tứ thối nhà ngươi. Đừng hòng chạy trốn lần nữa!”

Lão vừa nói vừa phóng chưởng đến nhanh như chớp chỉ thấy Cao Bát dùng sức bật của thân cây phóng người qua một thân cây khác nửa, miệng mắng lớn.

“Lão ác nhân người đánh lén ta thật đáng cười cho thiên hạ!”

Lão Ma Lang Nha chỉ kêu ‘hừ’ lên một tiếng không nói không rằng lại phóng chưởng đánh riếc phía sau không cho Cao Bát kịp trở tay. Lão biết Huyệt Tịch Thần Công của y mấy phần rất lợi hại, ra đòn thì cực kỳ mau lẹ nguy hiểm khôn lường. Lại có Nội Công Hồi Huyền một bộ pháp của Huyệt Tịch Thần Công chỉ cần có thời gian ngắn có thể giúp người luyện võ hội phục nội lực. Lão biết y võ công lợi hại, nhưng chưa biết vận dụng hết sức là điểm yếu duy nhất mà qua mấy lần giao thủ với y lão nắm bắt được. Lần này lão liên tục ra đòn không cho y kịp trở tay. Chỉ một lúc cả hai đã chạy quanh đến hơn hai trăm vòng. Người chạy không dám ra quá xa khu rừng người rượt theo sau hết sức ra chiêu quyết đoạt tính mạng y tình thế thật kỳ lạ.

“Tên tiểu tử thối chạy đâu!”

“Lão già ngươi thật chẳng đáng mặt tiền bối danh trấn thiên hạ chút nào. Lão đánh lén ta lần trước nếu không bị trúng độc của lão thì ta sợ lão chắc!” Cao Bát vừa nói vừa dùng hết nội công còn lại thi triển cước bộ, y nghĩ chỉ cần làm cho lão tức điên lên ắt sẽ có lợi cho tình thế lúc này.

“Nhà người thật xảo biện, lão nhân ta thèm đánh lén nhà ngươi à!” Lần giao thủ trước thật ra lão nghĩ trong đám địch thù trước mặt chỉ có Lão Nguyên Văn Dung, Nùng Xích, còn Phạm Nhất Lĩnh thì tám chín phần là nội thương. Lão nắm rõ thực lực một mình lão có thể đánh bại được, chỉ có Trần Hưng Lễ và Cao Bát là lão chưa biết rõ hư thực. Lần giao thủ dưới núi lão đoán chắc Cao Bát là kẻ có bản lĩnh nếu không dùng mẹo đánh gục y trước thì khó phần nắm được phần thắng tru diệt phiệt trấn Ẩn Nam lần này. Cao Bát tuy võ công có mấy phần hơn người nhưng làm sao không mắc lừa lão, chỉ đợi chút sơ hở y đã bị lão đả thương.

Lão biết như thế có thể gọi là đánh lén nhưng với một người cùng trang lứa thì không thể coi đó là đánh lén nhưng đối với vãn bối như Cao Bát thì đúng là như vậy. Đương nhiên lão không nhận mình đánh lén nếu để tiếng đồn ra ngoài thì thật mất mặt, vì ý đó lão càng có lý do để quyết giết cho bằng được Cao Bát. “Chết này!” Lão liên tục vung chưởng đánh về phía Cao Bát chẳng mấy chốc mà lục độc từ chưởng lực đã vây kín cả hai người không còn nhìn thấy ai nữa. Cao Bát một mực không tiếp chiêu chỉ vận kình lực phi cước bộ chạy lòng vòng tránh chiêu, xem ra khó mà chi trì thêm hơn nữa.

Xem tiếp: Chương 13: Quái Vật


Bạn đã đọc thử chưa?

Hải Đường Nhàn Thê

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 137


Diễm Phu Nhân

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 50


Bà Xã Ngoan Nào

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 45


Yên Vũ Xuân Phong Tẫn Dư Hoan

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 21


Trường An Loạn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 8