Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gian Phu Của Kiều Thê Chương 51

Chương trước: Chương 50



Thế nhưng ngay khi Lô Uyển Chi vừa định chuẩn bị nói rõ ràng tất cả cho Tô Việt hiểu thì lại bị hắn kéo một cái xuống ngã nhào lên lồng ngực ấm áp.

Nghe tiếng cười giễu cợt của hắn, không cần ngẩng đầu nhìn Lô Uyển Chi giờ phút này cũng biết bộ dạng Tô Việt cười đắc ý cỡ nào, tức giận quá nàng nhịn không được thụt một chỏ lên ngực hắn.

Tuy vậy chỉ chọt hắn hai lần nàng không thể tiếp tực được, bởi vì trong khoảng thời gian này do công việc bận rộn trong cửa hàng, thân hình vốn gầy yếu của Tô Việt lại càng mỏng manh hơn.

Tô Việt cười nói, "Đùa nàng thôi. Sớm muộn gì phải hạ tam ba (nguyên văn: 下三巴) ,sẽ chuẩn bị thư tín. Nàng yên tâm đi, ta sẽ đúng hạn gửi thư trở về"

Lô Uyển Chi không nói gì, Tô Việt cũng không nói nữa, chỉ có bàn tay đang nắm thắt lưng của nàng hơi dùng sức, tựa như muốn đem nàng nhập vào xương tủy của chính mình.

Hai người đều đắm chìm trong khoảng thời gian lưu luyến một cách yên tĩnh. Tựa như hai người mới bắt đầu, cũng tựa như sắp phải ly biệt, nắm giữ chặt chẽ giờ phút này hưởng thụ hơi thở của đối phương.

Đến buổi chiều ngày thứ hai, khi việc mua bán trong cửa hàng không còn bề bộn, Tô Việt liền mượn con ngựa trong cửa hàng, mắc dụng cụ đai yên lên con ngựa duy nhất này, còn hắn thì điều khiển kéo theo toàn bộ bao lớn bao nhỏ ngày hôm qua Lô Uyển Chi mua tiến về phía thôn.

Vụ mùa lúc này cũng đang trong thời vụ gieo trồng, ruộng đất ven đường có một số hộ nông dân đã gieo mạ.

Thế nhưng, cái khéo ở đây là khi vừa mới vào thôn gặp ngay đại tẩu Triệu thị đang đứng trước cửa nhà nàng ta, Tô Việt nhớ tới quà tặng Lô Uyển Chi mua cho chất tử nên dừng lại đem lấy đưa cho nàng ta, thầm nghĩ tiết kiệm thời gian thê tử thân yêu của hắn đi một chuyến, chờ đợi vị đại tẩu của hắn đến nhà chung quả là không có khả năng.

Từ rất xa Triệu thị đã nhìn thấy hai vợ chồng Tô Việt, nàng ta sau khi tới mấy nhà hàng xóm xong mới đứng đợi trước cửa nhà, vốn nghĩ chắc nàng ta phải mở miệng gọi bọn họ mấy tiếng mới dừng lại, thật không ngờ chính Tô Việt nhanh chóng dừng ngựa trước mặt nàng ta ngay trước khi nàng ta mở miệng.

Nàng ta cũng không mở miệng trước, cứ bình tĩnh nhìn Tô Việt.

Lô Uyển CHi gọi một tiếng đại tẩu, Triệu thị không thèm để ý, trong lòng Tô Việt có chút phát hỏa, nhưng nghĩ tới đại ca và chất tử, dù sao cũng là người thân trong nhà. Thôi thì nhịn xuống, mỉm cười đưa gói đồ trên tay cho TRiệu thị.

"Đại tẩu, đây là giấy và bút mực mấy ngày trước Uyển Chi mua cho Đại Hà, ngươi nhận thay Đại Hà nhận lấy" câu nói của Tô Việt không hề gợn sóng, mà nhàn nhạt.

Triệu thị thật không ngờ bọn họ sẽ mua mấy thứ này cho nhi tử của nàng ta, trong lòng hơi thả lỏng đôi chút, thế nhưng trên mặt vẫn không hề thay đổi lườm Lô Uyển Chi một cái sau đó quay đầu nhìn Tô Việt nói, "Ta đây cần phải thay Đại Hà tạ ơn hai phu thê các người, khó có được người làm thúc thúc thẩm thẩm còn nhớ tới đứa chất tử này"

Tô Việt nhíu mày quay đầu muốn bỏ đi, ngay cả nói chuyện với nàng ta hắn cũng thấy lười, trái ngược bị Triệu thị gọi lại.

"A Việt, nghe nói ngươi ở trấn trên mở cửa hàng, ta thật là đau lòng, năm trước khi đại ca ngươi nói muốn mở cửa hàng tìm cha mẹ vay mượn bạc, các ngươi cắn chặt răng ngay cả một đồng cũng không có, chỉ có cha ta, vừa nghe ta nói vậy ngay lập tức xuất ra, vì sao bây giờ ngươi lên trấn trên mở cửa hàng, nửa chữ cũng không đề cập tới? Đều là nhi tử trong nhà, tại sao các ngươi lại có khác biệt lớn như vậy?" giọng nói của Triệu thị mang vẻ chanh chua.

Tình trạng nhà mẹ đẻ nhà TRiệu thị ngày càng sa sút, cha mẹ nàng ta vì cái tên đệ đệ kia cứ hở tí là đến nhà nàng ta vay tiền, nói cho dễ nghe là mượn, kỳ thực còn không phải là lấy không sao, trong lòng nàng ta biết rõ số tiền nàng ta đưa cho nhà mẹ đẻ đều là bát nước hắt đi.

Rõ ràng là trong nhà có mấy ca ca, còn nàng ta là nữ nhi duy nhất trong nhà thế nhưng lại chung cấp tiền cho cha mẹ là sao, cho dù cha mẹ nàng ta không cần mặt mũi nhưng nàng ta còn muốn giữ lại cái lớp da trên mặt mình.

Thói đời đã buộc nàng ta không thể đê con người kiêu ngạo như nàng ta cúi thấp đầu.

Tô Việt vừa nghe xong ý tứ trong lời nàng ta biết ngay là không chỉ nhắm vào chính mình, còn ngấm ngầm hại người nói tới phụ thân hắn, nghe vậy hắn nổi giận, "Đại tẩu, lúc đó cha ta đã nói hết sức rõ ràng, không có vàng kim thì đừng ôm cái nghề đồ gốm (没有那金刚钻别揽那瓷器活), chuyện cửa hàng ta có được có thế nào thì tùy ngươi nói thế nào cũng được, nhưng người đừng nhắc tới cha!"

Triệu thị vừa nghe cũng nổi giận theo, khuôn mặt nổi giận đỏ bừng, "A Việt, lời này ngươi nói không đúng rồi, ta muốn hỏi ngươi một chút, dựa vào cái gì mà cha bất công với ngươi như vậy? Ngươi so với đại ca dài hơn một cánh tay hay là nhiều hơn một cái đầu, theo ta thấy ngươi có tới hai trái tim (người hai lòng), mà không chỉ có một!"

"Ta là người có hai tim (hai lòng) thì liên quan gì tới ngươi hả?" Tô Việt chán nản phản bác còn nghĩ muốn kể lể một lúc với TRiệu thị lại bị Lô Uyển CHi ngăn cản.

Lô Uyển Chi chưa từng có kinh nghiệm trong mấy loại xung đột thế này, vừa rồi nàng bị khẩu khí của Triệu thị và Tô Việt dọa sợ một chút, hai người này trong đêm thành thân của bọn họ cũng chưa cãi nhau lớn thế này, lại nhìn thế mấy thôn dân đi ngang có hai ba người đang nhìn sang, nàng càng sốt ruột hơn.

Xe ngựa không thể ngồi được nữa, vội vàng xoay người xuống xe, trước tiên đến giữ Tô Việt, "Tô Việt, chàng đừng nói nữa, đang ở chỗ đông người".

Thứ lỗi cho nàng, nàng không dám răn dạy TRiệu thị, dù sao nàng ta cũng là đại tẩu, vì nhân nhượng nên chỉ có thể nói với Tô Việt thôi.

Tô Việt cũng phát hiện cách đó không xa có vài người đang nhìn về phía họ, thậm chí có một hai người đang đi về phía này, muốn xem náo nhiệt. Nên nhẫn nại đè nén không tiếp tục nói mấy lời khó nghe. Xoay người lên xe ngồi, kêu Lô Uyển Chi lên xe về nhà.

Lô Uyển Chi mang vẻ mặt xin lỗi nhìn Triệu thị, tuy rằng nụ cười kia so với khóc còn khó coi hơn, chỉ là nàng không nhịn được giải thích, "Đại tẩu, ở trấn trên ta có mua mấy thước vải cho tẩu, đợi lát nữa tẩu tới nhà lấy đi. Chúng ta về nhà trước đây!"

Thật ra từ đầu nàng chưa từng mua thước vải nào cho Triệu thị, nhưng mà nhớ tới mấy phần vải mua ẹ chồng cũng không ít, sẵn tiện đưa vài thước trấn an cho vết thương của nàng ta, tuy rằng nàng không biết vì sao khí thế càng lên cao nàng càng thấy mệt.

Còn có một nguyên nhân nữa, là trong lòng nàng có suy nghĩ, nếu đã bị Triệu thị hiểu lầm là cha mẹ chồng mình bất công, ra tiền đưa cho tiểu nhi tử mua cửa hàng, tốt nhất là cứ để nàng ta tiếp tục hiểu lầm như vậy, tốt nhất là cứ công bố với mấy người trong thôn, như vậy hiềm nghi về Lô gia sẽ ít hơn.

Nhưng là, trong lòng nàng rất tò mò, vì sao đại tẩu lại có ý tưởng này, nhà cha mẹ chồng chỉ có bốn bức tường làm thế nào có khả năng có nhiều bạc cho tiểu nhi tử.

Tiếp đó, suốt dọc đường đi Tô Việt không nói nửa câu, Lô Uyển Chi biết trong lòng hắn có chút buồn giận, có điều dựa theo tính tình luôn luôn hi hi ha ha của hắn, rất nhanh sẽ qua thôi, để lúc sau trở về an ủi hắn hai lần, sẽ nhanh chóng không có chuyện gì nữa. (#Huongbb: Nữ chính này hơi bị ích kỷ, hmm!)

Về đến nhà, phát hiện cha mẹ chồng không có ở nhà, Tô Việt đầu tiên là buồn bực dỡ mấy đồ trên xe ngựa xuống, tiếp đó bảo Lô Uyển Chi ở nhà đợi, để hắn ra ruộng xem sao, chắc là vợ chồng già ra đồng làm việc rồi.

Quả nhiên, vừa vào ruộng đã thấy hai vợ chồng Tô Căn đang cấy mạ, hắn gọi hai lần hai người mới nghe thấy quay đầu nhìn hắn, trực tiếp hỏi sao lại trở về giờ này.

Tô Việt không nói gì, cởi giày đi xuống, hắn nhanh chân lẹ tay, hai vợ chồng già Tô Căn cũng đầy kinh nghiệm đồng án, hôm nay khi mọi việc đã hoàn tất gánh mạ trở về thì sắc trời mới xẩm tối.

Ba người thu dọn một chút rồi trở về nhà, trên đường về, Tô Việt đem mấy chuyện của đại ca đại tẩu trong mấy ngày qua kể lại cho Tô Căn nghe đôi chút.

Tô Căn vừa đi vừa đập cái tẩu thuốc rỉ sắt, cau mày một lúc lâu, khi gần đến nhà mới nói với hắn một câu, "A Việt, chuyện ca ca đại tẩu ngươi ngươi đừng để trong lòng, cứ để chúng thanh giả tự thanh".

Lô Uyển Chi đã làm xong cơm đang chờ bọn họ, một tháng này vì để Tô Việt ăn ngon hơn, nàng cũng học mấy món nghề của Tiểu Thúy, cũng may khi trở về có mang một ít đồ ăn về từ trấn trên, bởi vì nàng nghĩ bọn họ có thể sẽ nán lại ở nhà một hai ngày, quả nhiên vẫn là nhờ vào tác dụng của bột mì.

Vương thị cùng Lô Uyển Chi cười chào hỏi sơ, rồi vội vàng đi tẩy rửa sạch sẽ sau đó kéo Lô Uyển Chi qua đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lúc, nói là gầy.

Tô Việt ở bên cạnh nhịn không được ngắt lời, "Nương, người xem ta mới gầy này, nàng đó là béo, trước khi trở về người bán thịt heo cách vách còn nói nàng béo lên vài cân, thế nhưng nhi tử của người thì gầy, ta gầy vì thịt của ta đều chạy hết lên người nàng, mọi người đều nói là nhi tử có nàng dâu đã quên nương, ta thấy người mới là có nàng dâu quên nhi tử thì có!"

Vương thị không nhịn được vẹo Tô Việt một phát (?) cười mắng chưa thấy ai có da mặt dày như hắn, thê tử béo mới tốt, béo mới dễ đẻ.

Lô Uyển Chi vừa nghe xong lời bà ccả người chấn động, Tô Việt vội vàng kêu to, "Ai da, làm việc cả nửa ngày mà trời, đói chết ta rồi, chúng ta nhanh đi ăn cơm thôi".

Một nhà bốn người vui mừng sôi nổi bưng cơm vào nhà chính, ngồi ăn cùng nhau vời cười vừa nói, Tô Việt giải thích cho bọn họ mấy chuyện xảy ra thú vị ở cửa hàng, nhà ai đến mua gạo thì quên mang bạc, nhà ai là tình nhân được bao dưỡng bên ngoài đến đặt hàng.

Làm ba người còn lại khi thì thoải mái cười to, khi thì thổn thức không ngớt. Bữa cơm này tóm lại rất náo nhiệt.

Sau khi cơm nước xong, Lô Uyển Chi đầu tiên là gọi Tô Việt sang một bên hỏi hắn xem có đem chuyện của đại tẩu nói với cha mẹ hay chưa, Tô Việt gật đầu.

"Thật kỳ quái, đại tẩu sao có thể cho rằng cha mẹ có thể đưa bạc cho ngươi lên trấn trên làm chuyện mua bán vậy?" Mặt Lô Uyển Chi có vẻ buồn bực hỏi.

"Nói tới thì, Thái gia gia của ta cũng từng là thân hào nông thôn cơ mà, ông nội của ta là nhi tử nhỏ nhất của Thái gia gia, cha lại là nhi tử nhỏ nhất của ông nội, nơi chúng ta đang ở hiện tại là trạch viện của Thái gia gia để lại, cho nên đại tẩu bọn họ chính là hoài nghi Thái gia gia lưu lại đồ vật gì đó cho cha, cha lại chỉ ột mình ta" Tô Việt giải thích cho nàng nghe.

Lô Uyển Chi hơi do dự một chút, vẫn không nhịn được đem suy nghĩ của bản thân hỏi ra, "Tô Việt, chàng xem thế này liệu người khác ngay lập tức sẽ nghĩ đến Lô gia không?" Nói xong vẻ mặt nàng thấp thỏm nhìn Tô Việt.

Lắc đầu, Tô Việt không đồng ý nói, "Không đúng như vậy, không nói đến đại ca của ta và đại tẩu bọn họ sẽ đến nháo, dù là vậy chăng nữa thì mấy vị đại gia kia (họ hàng bên cha) phỏng chừng cũng sẽ không từ bỏ ý đồ, nàng nghĩ nếu thật sự chỉ có cha ta được bạc, bọn họ sẽ đồng ý hay sao?"

Thật ra Lô Uyển CHi không tới lại có chuyện này, nhưng mà chuyện bên dưới về số bạc này dù sao cũng là điều bí ẩn.

Tô Việt an ủi nàng, "Khi nàng nói với ta về chuyện thân thế của nàng ta đã suy nghĩ chu đáo, mấy năm trước ta ở bên ngoài lăn lộn lâu như vậy, bấy nhiêu lâu cũng gom được một chút bạc, hơn nữa mấy người kia hiện tại đều sẽ đi đánh giặc, cứ nói là bọn họ giúp đỡ".

"Nói như vậy mọi người có tin không?" Lô Uyển Chi có chút lo lắng nói.

"Chuyện này nàng yên tâm, Đại Hồ Tử chỉ có một thân một mình, trong nhà hắn cũng dành dụm được một ít, ta sẽ nói là Đại Hồ Tử nhờ ta xử lý" Tô Việt đã sớm nghĩ đến câu trả lời rồi.

Xem tiếp: Chương 52


Bạn đã đọc thử chưa?

Độc Mẹ Quỷ Bảo

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50



Ca Thay Tim Định Mệnh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 22



Tuyệt Thế Lãnh Nữ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 9