Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gian Phu Của Kiều Thê Chương 37: Phát Biểu Tấn Giang Độc Nhất Vô Nhị

Chương trước: Chương 36: Phát Biểu Tấn Giang Độc Nhất Vô Nhị



Trên mặt của Triệu thị cũng có chút không nhịn được, nàng ta vẫn cho là cái đệ muội buồn buồn chẳng hé răng này là người dễ bắt chẹt, không giống với cái chú em hồ đồ còn chưa nói hết mấy câu là có thể bắt đầu tranh cãi, hiện tại xem ra có lẽ nàng ta nhìn lầm, cũng có thể là lí do gần mực thì đen, đệ muội và chú em ở chung lâu ngày nên giống nhau không hiểu việc đời.

Hừ hai lần, giọng điệu của nàng ta gượng gạo nói, "Đệ muội, nghe ngươi nói kìa, mọi người đều nói trưởng tỷ như mẹ, ngươi ở nhà mẹ đẻ còn không phải chỉ là chuyện mở miệng là được sao, trước hết đệ đệ của ta sẽ tới thăm nhà ta, đến lúc đó ta mang ngươi tới để ngươi nhìn xem vài lần, có được hay không nhìn rồi sẽ biết, đệ đệ này của ta cũng tuấn tú lịch sự. . ."

Nàng ta còn muốn nói tiếp, ngẩng đầu phát hiện cô em chồng Tô Lan đã đến cửa, Vương thị đã ở cửa tiếp đón một nhà ba người bọn họ, đang đi vào trong, trước mặt bao người Triệu thị không nói tiếp nữa, dù sao tất cả mọi người cũng không dễ bị gạt như đệ muội Lô Uyển Chi này. Cha mẹ chồng biết tận tường về đệ đệ mình, bị bọn họ biết nhất định sẽ phản đối, tuy nói là nàng ta không mấy coi trọng cha mẹ chồng, nhưng mà Lô Uyển Chi này rất rõ ràng là người thật sự nghe lời mẹ chồng Vương thị này, nếu mẹ chồng chỉ nói hai câu, vậy thì chuyện đệ đệ của mình coi như xong. Nàng ta nghe nói Lô gia này đối với đại nữ nhi Lô Uyển Chi thế nhưng rất yêu thương.

Khách đến chơi vào nhà, Tô Sở, Tô Việt cùng với Hồ Nhị Ngưu trong phòng chính tán gẫu, Lô Uyển Chi, Triệu thị với mẹ chồng Vương thị vội vào phòng bếp nổi lửa, ngay cả Tô Lan đã xuất giá cũng theo vào giúp đỡ. Khuê nữ nông thôn chính là như vậy, cho dù có gả đi ra ngoài rồi khi trở về nhà mẹ đẻ vẫn là phải làm việc, mà con rể thì làm đại gia.

Vương thị thấy nữ nhi duy nhất mặc dù rằng khi hỗ trợ cũng nói cười với mọi người, nhưng mà trên trán luôn luôn để lộ mệt mỏi bất lực. TRước mặt hai đứa con dâu, bà không tiện mở miệng hỏi, đợi mọi người ăn uống xong hết thảy, bà bảo hai đứa con dâu vào phòng bếp dọn dẹp, gọi Tô Lan vào buồng trong.

"A Lan, ngươi nói cho nương biết? Trong nhà ngươi có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Tại sao bộ dáng của ngươi mang đầy tâm sự không yên lòng như thế?" Vương thị lo lắng hỏi Tô Lan dang đi phía sau, đối với nữ nhi duy nhất này của bà, bà rất thiên vị, Tô Lan cũng là người hiểu rõ thế sự là nữ tử làm người ta thương yêu, ngay cả người có chút trọng nam khinh nữ như Tô Căn cũng vô vàng sủng ái.

"Nương, ta có thể có chuyện gì, còn không phải mừng Năm mới sao, ở nhà bọn họ làm công việc hơi nhiều một chút, có hơi mệt mỏi" Tô Lan bắt đầu giải thích, nàng ấy lúc nào cũng nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, không muốn để cha mẹ mình lo lắng cho bản thân.

"Mẹ chồng của ngươi có để đại tẩu ngươi làm việc không? Ngươi nói xem ai cũng là con dâu, bà ta làm sao có thể bất công như vậy?"

"À, đúng rồi, nương, còn chưa nói cho người biết, đại tẩu này của ta mang thai rồi. Cho nên khi mừng Năm mới, mẹ chồng ta không để nàng ta động tay, chuyện gì trong nhà đều do một mình ta sắp xếp" Tô Lan với vẻ mặt bất đắc dĩ, giống như chỉ có thể thuận theo số trời.

"Nàng ta không làm việc chỉ biết ăn, đương nhiên dễ dàng mang thai, đều đã sinh ba đứa, giờ còn thêm nữa, nhìn lại ngươi xem, gả đi cũng được năm sáu năm mà mới được một thằng bé Cẩu Tử này, còn không phải ngày thường ngươi làm việc mệt mỏi, cơ thể không tốt nên không dễ dàng mang thai. Cái ta muốn nói, là các ngươi nhanh ra ở riêng, chỉ có ở riêng chúng ta mới giúp đỡ được đôi chút, bằng không còn bị mẹ chồng, đại tẩu khi dễ tới khi nào. Đúng rồi, Nhị Ngưu nói thế nào?" Vương thị đột nhiên nghĩ đến vấn đề quan trọng, thái độ của con rể.

"Hắn thì có thể nói được gì, một người là mẹ ruột của hắn, một người là ca ca ruột, cho dù trong lòng có giận cũng không thể tìm bọn họ nói rõ lý lẽ. Hiện tại chỉ có thể nhẫn nhịn, năm trước Nhị Ngưu có nói chuyện ở riêng với cha chồng, cha chồng ta còn chưa nói gì mà mẹ chồng ngồi cạnh đã làm ầm lên rồi, nói bà ta còn chưa chết. Nương, hộ có nhi tử trong thôn, nhà ai mà không sớm ở riêng, người nào mà không ở riêng thì từ sớm đã làm gà bay chó sủa, chỉ có nhà bọn họ đáng giá, nhất định trước hết phải hầu hạ bọn họ đến khi được cho phép, cũng không nhìn xem đã nghèo như thế nào rồi" Tô Lan càng nói càng giận, nói xong câu cuối giận tới mức đánh lên ngực thùm thụp rồi ngồi xuống giường Vương thị lau nước mắt.

Vương thị nghe xong cũng tức giận theo, trầm mặc một lúc mới mở miệng, "Như vậy không được, đợi đến sau Tết Nguyên tiêu, ta bảo cha ngươi, ca ca với đệ đệ ngươi đi tới nhà ngươi xem, tìm gặp cha mẹ chồng ngươi nói chuyện, lúc trước đồng ý gả còn không phải vì mẹ chồng ngươi nói rất dễ nghe hay sao, sau này muốn con dâu lớn phụng dưỡng. Tại sao đến nay nói chuyện không giữ lời, khi dễ Tô gia chúng ta hay sao" Vương thị thở phì phò nói xong chợt nghe Tô Căn ở ngoài phòng gọi, bà vội vàng đứng lên, thuận tiện an ủi Tô Lan vài câu.

Thì ra, Tô Căn gọi Vương thị là vì thấy con rể được hai đứa con đưa ra ngoài xem lúa mạch non mọc sau tuyết, nhân lúc này ông cũng muốn nói chuyện riêng với nữ nhi của ông.

Nhìn thấy nữ nhi theo sau lưng Vương thị hai mắt đỏ hoe, Tô Căn thở dài, để hai người ngồi xuống, đợi đến khi hỏi rõ tình huống Hồ gia, cũng tức giận đến nổi râu không ngừng run run.

Cuối cùng Tô Căn dặn dò Tô Lan về sau đừng làm quần áo cho vợ chồng bọn họ nữa, bảo Vương thị đưa chút bạc vụn cho Tô Lan, hơn nữa nói là sau Tết Nguyên tiêu nhất định sẽ đi Hồ gia một chuyến, bảo Tô Lan bây giờ cố gắng chịu đựng, nhưng cũng đừng nói gì với mẹ chồng.

Buổi chiều tiễn chân cả nhà Tô Lan, tính mùng Năm sẽ đi thăm nhà bà ngoại Tô Việt, cả nhà Tô Sở cũng trở về, trước khi đi Triệu thị còn kéo Lô Uyển Chi nói thầm, "Đệ muội, đệ đệ ta ngày mốt sẽ đến nhà ta, ngày đó ngươi đừng đi đâu hết, ta sẽ mang hắn tới cho ngươi nhìn" Lô Uyển Chi một lần nữa nói bản thân không thể làm chủ được gì, nhưng Triệu thị mặc kệ, cười hề hề bỏ đi.

Buổi tối, Lô Uyển CHi không nhịn được liền đem chuyện đại tẩu nói buổi sáng nói cho Tô Việt nghe.

Tô Việt nghe xong cười lạnh, một lát mới mở miệng châm chọc nói, "Đại tẩu coi vậy mà nghĩ hay thật, chuyện này nàng ta thế nào mà không tìm ta, cũng bởi thấy nàng dễ bắt nạt mà. Chuyện này nàng cứ mặc kệ, dù sao ngày mai chúng ta sẽ cùng đi nhà bà ngoại, ta sẽ tìm cơ hội nói rõ ràng với nàng ta, muội muội nàng là người mà đệ đệ nàng ta dám nghĩ tới sao?"

"Tô Việt, chàng ngàn vạn lần đừng bởi chuyện này mà tranh cãi với đại tẩu, dù sao nàng ta cũng xem như trưởng bối của chúng ta" Lô Uyển Chi sợ Tô Việt khi nóng lên, liều lĩnh đi tìm Triệu thị thì phiền phức, dù sao nàng đã thấy hai người bọn họ cãi nhau.

"Uyển Chi, nàng yên tâm, ta tạm thời sẽ không gây gỗ với nàng ta, nàng nói nàng ta là trưởng bối nhưng nàng ta có dáng vẻ của trưởng bối sao, quanh năm suốt tháng số lần đến nơi này thăm cha mẹ ta đếm chưa đầy hai đầu ngón tay" Tô Việt khinh thường nói.

"Ạch. . ." Lô Uyển Chi muốn nói ngươi cũng làm gì có chỗ nào tốt, nhớ ngày đó trong lúc ngươi hồ đồ còn không làm cha mẹ tức giận muốn thở cũng chẳng xong. Nhưng mà, ngẫm lại dù sao hiện tại hắn có vẻ hiếu thuận, trước kia hắn bất hiếu bản thân mình cũng chưa từng thấy, nên lựa chọn mở một mắt nhắm một mắt không nhắc tới.

Hơn nữa, dù sao cũng là trượng phu thân yêu của mình, sao có thể so sánh với đại tẩu luôn muốn khi dễ người khác được chứ. Vì thế, Lô Uyển Chi cười không nói, chỉ vỗ tay Tô Việt an ủi, liền chuẩn bị lên giường ngủ.

"Uyển Chi, sắc mặt của nàng vừa rồi là thế nào, ta thật sự rất tốt với cha mẹ ta, tuy nói là trước kia có hồ đồ chút, nhưng cái này còn không phải vì nàng sao?" Tô Việt ủy khuất chớp chớp đôi mắt phượng nhìn Lô Uyển Chi.

Vừa nghe hắn nói như vậy, Lô Uyển Chi cũng nảy sinh hứng thú, đặc biệt nghĩ tới chuyện hắn nói thầm bên tai do tối hôm qua do uống say, cái gì mà năm năm trước nhìn trúng mình, nàng có thể hỏi kỹ hơn một chút, như là tại sao biết mình, lại còn làm thế nào trao lòng ình.

Từ tối hôm qua đến bay giờ, trong đầu Lô Uyển Chi lúc nào cũng tìm tòi suy nghĩ chuyện này, năm năm trước chính mình thế nào, từng gặp qua người nào là tiểu nam hài tên Tô Việt hay không, nhưng mà bất kể nàng cố gắng cỡ nào cũng không nhớ bản thân và Tô Việt từng xuất hiện cùng nhau. Lúc này thấy hắn chủ động nhắc tới chuyện đó, nhịn không được hỏi ra miệng.

Tô Việt nghe nàng dâu nói thậm chí có chút ngượng ngùng, chỉ nói trời lạnh quá, hai người lên giường rồi từ từ nói, vì thế hắn lại thành công, nằm trên giường ôm quấy rầy Lô Uyển Chi nhưng không chịu nói, một lúc thì nói thân thể Lô Uyển Chi lạnh, ngày mai nhớ mặc nhiều y phục; một lát thì nói hôm nay thấy Cẩu Tử thật đáng yêu, hai người chúng ta cũng nhanh sinh một đứa để chơi đùa. Nhưng mà vẫn chậm rì không nói chuyện gây ra rối rắm trong đầu mình.

Thấy hắn luôn nói lảng sang chuyện khác, một mực chỉ muốn trốn tránh không nói nguyên nhân với mình, chốc lát sau hai cái tay không thành thật vùi vào trong vạt áo, Lô Uyển Chi thừa dịp ý chí bản thân chưa tan rã, vội vàng phủi tay hắn.

"Chàng đứng đắn chút nào, ta còn đang nói chuyện này với chàng đấy!" Lô Uyển Chi trừng mắt lạnh lùng nhìn mỹ nam kế.

Thấy bản thân chạy không thoát, Tô Việt đành phải thở dài, chậm rãi nói, "Hai năm trước, cũng là năm ta còn nhỏ tuổi, có nói một câu với cha ta, muốn tới nhà nàng cầu hôn, ai ngờ cha ta tuyệt nhiên không đồng ý chuyện này, nương ta nghe xong càng một mực không chịu, nói là gia đình nàng thế cô chỉ có một hộ, không có gia tộc chiếu cố, cưới nàng còn không phải giống như đi ở rể nhà nàng hay sao" Nói tới đây Tô Việt vụng trộm giương mắt đánh giá Lô Uyển Chi, thấy nàng không giận.

May quá, Lô Uyển Chi có vẻ rất nghiêm túc đang nghe hắn nói, trên mặt cũng là dáng vẻ bình tĩnh, không có chút khó chịu nào, Tô Việt mới nói tiếp.

"Ta vào lúc đó cũng không biết nên thực hiện như thế nào, từ nhỏ ta chính là đứa nhỏ không hay khóc, cho dù bướng bĩnh phạm lỗi bị cha ta đánh, cũng sẽ chịu đựng không khóc, cho nên lúc nhỏ ta bị đánh không ít, mọi người đều nói đứa trẻ khóc sẽ có sữa uống, nàng xem đại ca của ta đấy, lúc nhỏ thì tinh khôn giảo hoạt, lớn hơn ta chín tuổi còn khi dễ ta, cũng may mà hắn thành gia sớm liền chuyển ra ngoài, nhưng mà sau này sau khi hắn thành gia cũng kịp thời nghĩ lại, bắt đầu dần dần đối xử tốt với ta" Tô Việt quyết định cố ý rẽ sang hướng khác, hắn thật sự không muốn đem chuyện xấu của bản thân nói cho nàng dâu nghe, nếu không nàng còn không cười chê mình cả đời sao.

Lô Uyển Chi nghe xong trong lòng vừa chua xót lại đau đớn, nhịn không được vươn tay xoa gương mặt tuấn tú, "Tô Việt, về sau ta sẽ đối xử với chàng thật tốt, cũng tuyệt đối không để cha chàng đánh chàng nữa".

Tô Việt nghe xong trong lòng ấm áp, ôm chặt Lô Uyển Chi thâm tình nói, "Ta chỉ biết, chỉ có nàng dâu của ta đối với ta là tốt nhất!" Hắn nói xong liền chuẩn bị giở thủ đoạn cởi quần áo Lô Uyển Chi.

Xem tiếp: Chương 38: Tấn Giang Phát Biểu Độc Nhất Vô Nhị


Bạn đã đọc thử chưa?

Vân Gia Phụ Tử Tam Nhân Hành

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 7


Because You Forever My Angel

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 57


Tiền Thế Đích Ái

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 14


Giang Nam Chân Nương Tử

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Viên Ngọc Kề Bên

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 57