Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đoạt Hồn Kỳ

Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 81
Chương mới nhất: Thành Công Mỹ Mãn
Cập nhật cuối: năm ngoái
Oan trầm hải đềHận mãn tâm đầuVới hai thế đánh, tiểu anh hùng Thượng Quan Linh kinh đảm song Đoạt Hồn Kỳ. . . Động Trung lão nhân vì ai mà phải ôm sầu nuôi khổ, quên thân nơi hang sâu biền biệt ? Giang hồ nổi sống tham tâm thiên hạ giành giựt nhau cuốn bí kíp U Minh thập tam tinh, để rồi người thành ma, kẻ mất tính.

Danh sách chương Đoạt Hồn Kỳ


Càn Khôn Ngũ Tuyệt

1 Nền trời không một bóng mây nào, nhưng có chim bay để thay thế! Dưới đất không một ngọn cỏ, nhưng có nhiều thây người nằm ngổn ngang trên mặt cát! Một màu vàng mênh mông vô cùng tận.



Gia Tập Thiên Đài Nhai Đãng Gian

2 Tạ Đông Dương cau mày nói với người khách lạ : - Này ông bạn! Đã là kẻ giang hồ, dù có chuyện oái ăm tày trời đến đâu đi chăng nữa, cũng không đến nỗi phải quyên sinh dễ dàng như thế! Tại hạ đây là Tạ Đông Dương, vị này là Phương Bách Xuyên, đều là người trong võ lâm cả, ông bạn có chuyện gì mà đến nỗi phải tự tận như thế? Có thể kể rõ đầu đuôi câu chuyện người bạn bình thủy chi giao với chúng tôi không? Người khách nghe tên Tạ Đông Dương, hình như còn hơi lạ, nhưng khi nghe đến ba chữ Phương Bách Xuyên, vội từ bàn án vùng ngay dậy, ngạc nhiên hỏi rằng : - Thì ra lão anh hùng đây là người lừng danh trên giang hồ với biệt hiệu Ngân Tu Kiếm Khách đấy sao? Phương Bách Xuyên vừa chực tỏ lời khiêm tốn, người khách lại rầu rĩ lắc đầu thất vọng nói : - Thôi! Thôi!.


Kỳ Ảnh Tiêu Thanh

3 Có lẽ vào khoảng canh ba, Ngọc Tiêu Lang Quân bèn ngồi xếp chân bàn tròn dựa lưng vào thân cây thổi sáo, tiếng sáo đáng lý phải liên miên như ai oán não nùng mới đúng, đằng này Bạch Y thư sinh lại cố thổi ra những tiếng sát khí đằng đằng, càng thổi càng réo rắt hùng mạnh, phảng phất như cố đem hết chân khí nội lực truyền hết vào cây ngọc tiêu, khiến kẻ nghe phải bàng hoàng vất vưởng tâm thần, nhưng tiếng sáo ấy đã thiếu khuyết hẳn những âm luật hòa giai hoàn toàn.


Vô Tự Chân Kinh

4 Đoạt Hồn Kỳ ha hả cười rằng : - Đừng nói cho ta mượn trong nửa năm, ta chỉ cốt nghiền ngẫm trong ba ngày, giá trị của nó còn vượt hẳn hộp báu mật trên mười lần là khác! Mối giao dịch này, Đoạt Hồn Kỳ ta đã lời to! Vậy ta cũng nghĩ một thứ gì để đền bù cho cậu mới xứng đáng! Nói xong bèn đưa ngay chiếc hộp báu cho Thượng Quan Linh.


Trên Thất Ly Sơn Nhiều Dị Nhân

5 Thượng Quan Linh ngơ ngác không hiểu gì, nhưng cũng y lời làm theo. Trong nét chỉ tay ấy, không những là riêng mình mà cả đến Phương Bách Xuyên, Tạ Đông Dương đều giật nẩy mình, ngón tay đi tới đâu, phấn đá bụi bay tới đó, nghiễm nhiên thấy một đường sâu lõm gần nửa tấc, quả đã vượt hẳn công lực thường ngày của cậu bé đến mấy lần! Thiên Si đạo trưởng thở dài rằng : - Nếu bây giờ phế bỏ hết công lực đã có để luyện lại từ đầu, vừa chậm lại vừa khó khăn, chẳng thà cháu cứ học quách ngay môn Thất Sát Hàn Linh âm công của Đoạt Hồn Kỳ cũng tiện, hơn nữa võ công đâu có gì gọi là chánh tà đâu, ăn thua ở trong lòng dạ mình, sau khi học xong, cháu cứ chuyển hướng sang việc thiện cũng thế! Thượng Quan Linh lớn tiếng nói : - Không! Không!.


Kim Hoàng Dị Quả

6 Nhưng khi cả hai vất vả bụi trần đến được Lã Lương sơn thì Hạo Thủ Thần Long Thường Tử Tuấn đã nằm liệt giường trong cơn bệnh hấp hối. Thì ra Đoạt Hồn Kỳ giết luôn người con trai thứ ba của Thường Tử Tuấn, rồi hẹn rõ vì bận việc gấp, hẹn ba tháng sau sẽ trở lại thanh toán sau.


Vân Đài Song Ác

7 Thường Bích Vân sau khi bị con quái thú bóp trúng cổ, đã hôn mê bất tỉnh nhân sự, Thượng Quan Linh thì cả một bên cánh trái đầu đã bị con quái thú quắp chặt dưới nách, còn lại mỗi cánh tay phải là cò thể tự do cử động.


Động Huyệt Kỳ Nhân

8 Lăng Mộ Nông rằng : - Sau khi Đoạt Hồn Kỳ đã Phân Kinh Thác Mạch cho cậu, trong đời này, ngoại trừ có vài vị cao nhân có thể dùng đến tuyệt đỉnh thần công trước hết là để phế bỏ võ công của cậu sau mới khiến cho kinh mạch của cậu hoàn nguyên trở lại! Nhưng bởi Đoạt Hồn Kỳ đã quá gian manh, y đã ngấm ngầm tặng thêm một lối độc thủ vô hình trên người cậu, nếu không biết mà hấp tấp giải cứu, lập tức cậu bị mất mạng ngay, vì chính y có làm như thế mới có thể bắt cậu học về môn Thất Sát Hàn Linh âm công của y! Thượng Quan Linh nghe xong cau mày lại, Lăng Mộ Nông thấy vậy cười : - Cậu em đừng buồn vội, thường nói rằng: người tính đâu bằng trời tính! Quỷ thần xui khiến sao lại để cậu gặp được thứ Tam Diệp Tiên Lan làm cả trăm năm mới có một lần, chỉ nội một chiếc lá tam diệp ấy cũng đủ khiến cho mộng ước của Đoạt Hồn Kỳ tan thành mây khói, trái lại cậu đã vô cùng may mắn được gặp một kỳ ngộ hiếm thấy trên đời này! Cậu bé nãy giờ chưa thấy nói tới chánh đề, bèn lập tức hối dục : - Cháu xin cụ hãy nói về cách thức giải cứu cho cháu khỏi đau đớn đi! Cháu thề sẽ không để Đoạt Hồn Kỳ yên thân đâu! Lăng Mộ Nông bặt cười rằng : - Vật mà tôi sẽ cùng cậu em tìm đây, phải đúng vào ngày rằm mới được, đêm mai mới đúng ngày! Đem nay thì giờ còn nhiều thế này, cậu em vội làm gì cho mệt trí? Chúng ta hãy đủng đỉnh bàn tính kế hoạch cho chu đáo cái đã! Thượng Quan Linh đành thúc thủ ngồi nghe vị Diệu Thủ Thần Y nói tìm thuốc gì cho biết! Lăng Mộ Nông rằng : - Tối mai đây, công việc của chúng ta chia ra làm hai giai đoạn, thứ nhất phải đi bắt một con rắn! Thượng Quan Linh ngạc nhiên : - Rắn? Loại rắn gì hả cụ? Lăng Mộ Nông rằng : - Cứ rắn là được! Dù là rắn tầm thường rồi lấy ngọn tiên lan cho nó ăn cái đã! Thượng Quan Linh tròn xoe mắt, ngẩn người : - Cho nó ăn tiên lan? Sao lại phải làm như thế hả cụ? Lăng Mộ Nông rằng : - Cách đây lối trăm dặm, có một hang tên gọi Tuyệt cốc, dưới Tuyệt cốc ấy đã xuất hiện một con quái vật là Tam Mục Thiềm Thứ, hơi độc vô kể! Chu vi mười trượng chỗ nó ở, không có một sinh vật gì có thể sinh tồn được, cho cả loài người cũng không sao bén mảng gần nó được.


Bắc Kiếm Đông Tăng

9 Động Trung lão nhân khẽ thở dài nói : - Đã mười tám mười chín năm sống trong động huyệt này, khiến ta quên hết những chuyện dĩ vãng rồi! Đây hình như là địa phận An Huy phía Nam thì phải! Tên của sơn cốc ta không biết, khi rời khỏi đây, cậu tìm hỏi thăm mấy người tiều phu thử xem! Thượng Quan Linh biết rằng bất luận một người thương tâm đến đâu đi nữa, cũng không thể nào quên được chỗ ở của mình, người già trước mắt đây thế nào chả có những chuyện bí ẩn trong người.


Đồng Chung Hoạn Nạn

10 Đoạt Hồn Kỳ nghe xong nhảy nhổm hẳn người lên, hấp tấp hỏi rằng : - Tịnh Tâm thiền tự, phải chăng là chi phái của Thiếu Lâm tỉnh Triết Đông? Mà trụ trì của chùa ấy là Tịnh Tâm lão phương trượng đó không? Túy Đầu Đà lạnh lùng rằng : - Đúng thế! Vụ án xảy ra vào khoảng canh ba, hai mươi ba tăng đồ trong thiền tự, hầu hết trên thiên linh cái mỗi người, ở Bách Nhai huyệt, đều bị cây châm kim vàng có ngọn cờ đỏ đâm thủng, chết một cách thảm khốc! Đoạt Hồn Kỳ nghe xong cảm thấy nhẹ nhõm hẳn người, tiếp tục hỏi rằng : - Anh cho rằng vụ án vô nhân đạo này do tôi gây lên đó ư? Túy Đầu Đà khẽ nhích mép rằng : - Ngọn cờ sọ người trên cây kim vàng, từ xưa đến nay, ta đã thấy ngươi dùng không biết bao nhiêu lần rồi! Huống hồ miếng da mà ngươi đã tước sống trên thân lão Phương trượng, cũng được làm thành hình cờ Đoạt Hồn Kỳ dán cửa chùa! Không phải ngươi thì còn ai vào đó? Đoạt Hồn Kỳ hết thức bình thản hỏi rằng : - Vụ này xảy ra hồi nào? Túy Đầu Đà cũng chẳng thèm ngó Đoạt Hồn Kỳ, quay mặt sang một bên, rồi trả lời vắn tắt : - Ba tháng về trước, ngươi tự biết rõ sao còn hỏi vờ làm gì? Đoạt Hồn Kỳ gật đầu cười xong lại hỏi : - Thế lần trước tôi lại Trường Sinh đảo của anh đây, cách nay đã được bao lâu rồi nhỉ? Túy Đầu Đà như bực mình, ực ực uống một hơi vài hớp rượu, giương đôi mắt đỏ ngầu ngó Đoạt Hồn Kỳ rằng : - Ngươi tưởng ta say mà không biết ngày tháng sao? Kỳ trước ngươi lại đây cách nay vừa đúng trăm ngày, sau khi rời khỏi đây, ngươi bèn thi hành một thủ đoạn dã man vô luân thường ấy tại chùa Tịnh Tâm! Bây giờ còn vác mặt về đây gặp ta làm gì? Đoạt Hồn Kỳ ngửng mặt cười ngất, tiếng cười từ cao hạ xuống thấp dần, sắc mặt cũng tùy theo tiếng cười biến đổi, hình như bao hàm nhiều nỗi oan ức trong tiếng cười! Túy Đầu Đà là một cao thủ tuyệt thế trong võ lâm, dĩ nhiên là một kẻ tri âm, nghe xong hàm ý tiếng cười, nheo mày hỏi rằng : - Ngươi còn cười một cách điên cuồng như thế làm gì? Không lý đã giết ngần ấy người mà còn vui sướng lắm sao? Đoạt Hồn Kỳ thở dài một tiếng, nghiên giọng nói : - Chuyến trước tôi lại đây, tuy không nói rõ dụng ý, thực ra tôi lại tạ từ với anh! Bởi vì tôi nghe trên giang hồ đã đồn đãi rằng trong mấy tỉnh miền Tây bắc, đương có một Đoạt Hồn Kỳ xuất hiện thường xuyên, tay độc tâm ác vô kể, nên tôi muốn đến đó điều tra hư thực xem sao.


Chân Giả

11 Thiên Si đạo trưởng biết thuyền muốn đến đất liền cũng còn mất thêm một đoạn thời gian nữa, bèn quay sang Thượng Quan Linh hỏi rằng : - Thầy cậu và Nam Bút Gia Cát Dật có vẻ đầu duyên với nhau lắm, nên họ không đến Đông Hải, nhưng trong tháng sau họ sẽ cùng đi phó hội Tiểu Thiên Trì ở Lưu Sơn! Cậu đã đến đây bằng cách nào? Còn Thường Bích Vân đâu? Cậu có biết Phương sư bá đã xảy ra chuyện gì chưa? Nghe thế, Thượng Quan Linh thất kinh vội hỏi cuống lên : - Phương sư bá cháu đã xảy ra chuyện gì? Thiên Si đạo trưởng không trả lời thẳng với Thượng Quan Linh, quay sang nói với Túy hòa thượng Đông Tăng rằng : - Này Túy hòa thượng! Anh còn nhớ lão quái Bát Chỉ Phi Ma ở Bắc Mặc không? Túy Đầu Đà ngạc nhiên rằng : - Bát Chỉ Phi Ma Tư Không Diêu không phải đã bị Kình Thần bút của Gia Cát Dật điểm phá mất môn Huyền Âm khí công rồi sao? Chẳng những thế mà y đã trở thành một người mang tật nữa là khác! Thiên Si đạo trưởng gật đầu rằng : - Ấy! Chính việc đời khó lường đoán trước thế đấy! Lão ma đầu xưa kia đã bại về tay Gia Cát Dật, võ công trên người bị phế hẳn, thế rồi không biết lại gặp được kỳ ngộ gì không biết? Bây giờ lại ngang nhiên khôi phục môn võ công Huyền Âm khí công mới lạ chứ? Hắn còn rủ cả lão Cửu Trượng Thần Ông Đàm Bách Thủy để cùng nhau hợp sáng một loại giáo hội là Huyền Âm Đại Giáo, đồng thời liên minh bới La Sát môn của Tiếu Diện Diêm Bà để chống đối với Càn Khôn ngũ tuyệt! Túy Đầu Đà buột miệng khẽ than rằng : - Cả một đám ma đầu đã liên thủ với nhau để chống Càn Khôn ngũ tuyệt, thế mà nhóm Càn Khôn ngũ tuyệt lại nội bộ lủng củng vì những chuyện cỏn con không đâu, nào Đoạt Hồn Kỳ đòi đấu Bắc Kiếm, Bắc Kiếm không phục Đoạt Hồn Kỳ, cả đến như an thân thủ phận Túy hòa thượng tôi đây cũng bị lão già Phổ Côn hồ đồ kéo vào vòng nước đục, nếu không gặp thằng bé tinh ranh này, giờ này trong Càn Khôn ngũ tuyệt chắc đã bị xóa bỏ mất một tên, từ nay quần ma thế nào chẳng múa rối quấy phá, chả gây sóng gió trong làng võ lâm? Xem ra hai mươi năm nhàn rỗi đã qua, giờ lại sắp bận tay chúng mình đây! Thiên Si đạo trưởng cũng biểu đồng tình, quay sang Thượng Quan Linh rằng : - Phương sư bá của cậu không hiểu đã kết thù oán gì với nhân vật trong Huyền Âm Đại Giáo, giữa đường gặp ta, có nói đến cậu cùng Thường Bích Vân lén trốn đi Lã Sơn rồi đến Đông Hải, rồi bị người ta dùng kế kéo mời rồi dùng ám khí thuốc mê bắt cóc đi luôn! Tuy ta có bắt được vài tên tiểu bối của Huyền Âm giáo, hỏi ra mới hay là chính Giáo chủ Huyền Âm giáo đã bắt, nhưng vì ta gấp đến Đông Hải nên chưa đi cứu, nhưng ta cũng truyền lời cho hai tên tiểu bối ấy về nói lại với Bát Chỉ Phi Ma Tư Không Diêu và Cửu Trượng Thần Ông Đàm Bách Thủy, cấm tuyệt họ không được ám hại đến Phương Bách Xuyên, đồng thời ta cũng cho họ biết trong ba tháng ta sẽ thân hành lại Huyền Âm giáo đổi người.


Phong Đỉnh Quần Ma

12 Đại Hán Dương phong uy nghi sừng sững trong hàng núi Lư Sơn, cũng được mệnh danh là Lư Sơn chủ nhân, từ trên nhìn xuống, tất cả mọi cảnh thiên nhiên tuyệt sắc đều thu gọn vào trong mắt người ta dễ dàng, những kẻ khó tính đến đâu cũng phải tấm tắc khen tạo hóa đã khéo tạo ra cảnh tuyệt mỹ trên trần gian này! Thì ra nơi được gọi Hán Vương Đài chỉ là một nơi bình địa bằng đá xanh trên ngọn phong, không ai có thể khảo sát về lai lịch tên của nó từ đâu mà có.


Thiên Trì Thịnh Hội

13 Tiêu Diêu lão nhân Chung Ly Triết lúc này đang loay hoay bóc nhãn niêm phong trên chum rượu rồi đổ ra lo uống một mình, nghe xong lời Đổng Phi Vân, không chờ cho Đoạt Hồn Kỳ lên tiếng, bèn ha hả cười rằng : - Ta đã đoán ngay từ trước nàng hồng phấn ma đầu này thế nào cũng tìm cách múa rối! Thế thử xem nàng không bằng lòng ai đây? Và muốn thay thế người nào? Đổng Phi Vân hít một hơi dài xong, liếc mắt nhìn mọi người một lượt rồi từ từ nói : - Mạnh giáo chủ muốn trong tân Càn Khôn ngũ tuyệt phải có mặt cả Phan sư thúc của tiện nữ là Ngọc Tiêu Lang Quân trong ấy.


Khởi Điểm Mê Ly

14 Thượng Quan Linh không chờ Nam Bút Gia Cát Dật lên tiếng, bèn bĩu môi nói ngay rằng : - Này Đàm Bách Thủy! Ông thật không biết xấu hổ là gì! Kỳ trước miệng lưỡi khoác lác, kết quả là không dám đánh đúng trăm hiệp với ta, đã vội vàng bỏ trốn đi mất, nay sao lại dám trứng chọi đá, châu chấu đá xe, lại ngang nhiên múa rìu qua mắt thợ rồi? Sao ông không thử về tìm gương soi thử coi, đến cả Tiếu Diện Diêm Bà Mạnh Tam Nương cũng chẳng coi ông ra gì mà còn đề nghị tống khứ ông ra khỏi cái tổ chức Tân Càn Khôn ngũ độc của Đoạt Hồn Kỳ là khác! Vậy thì danh vang bốn bể như Nam Bút tiền bối đây, lẽ đương nhiên là không thèm đánh với hạng người như ông làm gì! Những câu nói này khiến cho Cửu Trượng Thần Ông Đàm Bách Thủy đỏ bừng mặt, Đoạt Hồn Kỳ cà Bát Chỉ Phi Ma Tư Không Diêu giật nẩy mình thất kinh, nghĩ thầm trong bụng: năm ngày trước đây, trên Đại Hán Dương Phong, mình định ước thành lập Tân Càn Khôn ngũ tuyệt và việc Tiếu Diện Diêm Bà Mạnh Tam Nương ỷ thế không chịu đến, sao thằng nhỏ Thượng Quan Linh lại có thể biết tường tận đến thế? Hắn chỉ đổi tên Tân Càn Khôn ngũ tuyệt thành Tân Càn Khôn Ngũ Độc! Nói xong, Thượng Quan Linh lại quay sang Gia Cát Dật : - Chắc lão tiền bối nhận thấy hạng người như thế không đủ tư cách để đấu với ngài nên mới hỏi cháu có biết về tứ chương kinh sử, để ngài truyền dạy cho cháu những Hán phú, Đường thi, Tống từ, Nguyên khúc mà ngài đã dung hòa thành một trong môn võ học tuyệt kỹ gọi là Sinh Hoa Thất Bút, chắc ngài muốn tiểu bối này thế tay hộ ngài chăng? Gia Cát Dật nghe xong không khỏi mắng thầm cậu bé tinh ranh thật, trong bụng muốn bật cười nhưng lại thôi, nhưng Thượng Quan Linh như cố muốn chọc tức Đàm Bách Thủy, vẻ mặt hiên ngang nói : - Những loại ông già không biết xấu hổ là gì này, đến ngay như cháu đây cũng còn phải chê! Vậy lão tiền bối đã chịu dạy cháu ngọn võ tuyệt luân Sinh Hoa Thất Bút, cháu nguyện xong cuộc Tiểu Thiên Trì đây sẽ hết tâm cố học, giờ đây cháu xin đuổi hộ ngài ông già hung danh này về cho rảnh mắt tiểu bối vậy! Gia Cát Dật thấy dáng điệu Thượng Quan Linh hiên ngang như thế, không những đã mỉa mai Đàm Bách Thủy thậm tệ mà cả đến Tiêu Diêu lão nhân Chung Ly Triết, Đoạt Hồn Kỳ, Tư Không Diêu, cậu bé cũng chẳng để ý tới, mà còn khéo dùng lời ép mình phải dạy ngọn Sinh Hoa Thất Bút là khác, Nam Bút bèn lui sau hai bước, đưa mắt ngó Thiên Si đạo trưởng, Tây Đạo chỉ mỉm cười không nói.


Kỳ Nhân Chung Ly Triết

15 Chung Ly lão nhân chỉ mỉm cười, rồi cùng với Đoạt Hồn Kỳ, Bát Chỉ Phi Ma, Cửu Trượng Thần Ông cáo từ ra về! Thượng Quan Linh đưa mắt nhìn quần ma đi hết, rồi quay sang Nam Bút Gia Cát Dật hỏi rằng : - Thưa lão tiền bối! Ngài thử đoán xem liệu Đoạt Hồn Kỳ có thể đưa một người ra giả danh Chung Ly Triết để lòe chúng ta không? Nam Bút Gia Cát Dật gật đầu rằng : - Chính vì tiếng tăm của Chung Ly Triết quá lớn nên ta mới muốn thử xem thực lực của lão xem sao? Nhưng hễ mỗi lần Chung Ly Triết định ra tay đều bị Đoạt Hồn Kỳ kiếm cách ngăn cản lại, coi tình hình thế cũng khả nghi lắm! Mà này Si đạo sĩ! Theo anh nghĩ sao? Thiên Si đạo trưởng cũng tỏ vẻ ngạc nhiên : - Thoạt đầu tôi cũng nghĩ như anh vậy, nhưng bây giờ thì sai lạc hẳn! Anh thử xem quyển Vô Tự chân kinh đây thì rõ! Nam Bút biết có chuyện lạ, bèn cầm quyển Vô Tự chân kinh giở ra coi, sắc mặt cũng kinh ngạc hẳn! Thì ra quyển Vô Tự chân kinh này, ngoại trừ hai tờ bìa trước và bìa sau ra, cộng cả thảy chín tờ, mỗi tờ được vẽ hai bức tọa công nhân tượng, nhưng những tờ thuộc trang số chẵn đều còn nguyên vẹn, còn những tờ thuộc trang số lẻ đều bị sức nội công ép nát.


Tam Dị Khất Trong Cùng Gia Bang

16 Chung Ly lão nhân vỗ tay cười rằng : - Cậu nói tôi nuốt lời ở chỗ nào? Thượng Quan Linh giận rằng : - Chứ ông nói là chỉ dùng chữ Thiểm tự quyết để thử ngọn Cửu Cung Liên Hoàn Thủ của tôi ư? Bây giờ sao lại đi nuốt lời ra tay đánh người ta thế? Chung Ly Triết cười lớn rằng : - Cậu chẳng đã đánh một hơi một trăm sáu mươi hai thế Cửu Cung Liên Hoàn Thủ là gì, nhưng trong lúc ấy tôi có đánh trả lại nửa thế nào không? Mãi đến sau cùng cậu dùng đến thế quái dị không biết đã học ở đâu ra, ngựa không ra ngựa, lừa chẳng ra lừa, tôi coi ngứa mắt quá chịu không được mới ra tay cảnh cáo cậu! Tuy cậu bị đòn, nhưng nào đâu có bị lỗi gì? Cậu chẳng vừa học mót được ít nhiều lối Thiểm tự quyết của tôi đấy sao? Thượng Quan Linh vừa tức vừa mừng khi nghe Chung Ly lão nhân nói vậy, tức là mình bị bạt tai mà còn bị ông già mắng khéo một mẻ! Mừng là quả nhiên mình đã học mót được lối thân pháp khinh công tuyệt luân của người ta.


Tai Vạ Bay Tới

17 Lúc này Huyền Phong Ác Đạo tức điên người, dồn hết những tuyệt học bình sinh của mình ra đánh ào ào sang Phương Kỳ, tay trái vận chỉ chờ thấy chỗ sơ hở là điểm ngay vào những đại huyệt trên thân của Độc Cước Truy Phong Thần Khất! Thượng Quan Linh thấy vậy lại lớn tiếng nói : - Thưa Phương lão tiền bối! Chắc mốt này của y gọi là Cẩu Cắp Khiêu Tường, ngài là người đánh chó, cần cẩn thận, đừng để con chó dại cắn trúng thì nguy đấy! Phương Kỳ chỉ mỉm cười không nói, tung ra những thế thần diệu của Cùng Gia bang nghênh địch, dùng các thế trong ngọn Cầm Long Thủ để giải gỡ hết các lối điểm huyệt của đối phương, đôi bên đều tám lạng nửa cân ngang nhau! Cát bụi tung mù mịt một vùng! Cuộc đấu mỗi lúc một nhanh, ngoại trừ cây lá bay rụng một vùng trong kình phong gia đấu của hai người ra, đến cả hai thân hình lúc này không còn nhận rõ ai ra ai nữa, chỉ còn thấy hai lồng cầu đen quay tít như chong chóng! Thượng Quan Linh và Chử Hồng Đào, mỗi người lo cho phe của mình, nhưng vì đôi bên đến vì mối thù riêng tư, trước khi chưa phân thắng bại, không ai tiện ra tay giúp vào trong lúc này! Ước đâu được trăm hiệp trở lại, bỗng có tiếng cười ha hả vang lên, hai thân hình tung về vị trí cũ của mình, nhưng để ý nhìn kỹ thì trên đạo bào của Huyền Phong Ác Đạo đã bị thủng một lỗ nhỏ, lỗ thủng ấy lại vừa vặn bằng đầu cây nạng của Độc Cước Truy Phong Thần Khất, mà lại trúng ngay vị trí của yếu huyệt then chốt là Thiên Xa huyệt.


Hãy Tới Địa Phủ Bái Thần Quân

18 Thượng Quan Linh nghe người áo đen nói, hình như còn vị U Mịch Thần Quân mà đến canh tư mới thăng điện, tính háo kỳ cậu bé lại nổi lên, vội vàng hỏi dồn : - Kể ra lòng dạ ông cũng tốt đấy! Nhưng chúng tôi đã từng thấy những chuyện dơ bẩn của thế gian này rồi, chán mắt lắm nên chúng tôi muốn giao hảo với một người bạn dưới Địa phủ cho vui! Ông vừa rồi chả nói là U Mịch Thần Quân sắp thăng điện? Vậy có thể cho chúng tôi chiêm ngưỡng cảnh sắc thăng điện ấy được không? Người áo đen lạnh lùng nói : - Các ngươi bộ không thiết sống nữa? Dễ lắm dễ lắm! Để ta dùng cây Khốc Thương Bảng đưa hồn các ngươi về tham bái U Mịch Thần Quân cho biết vậy! Dứt lời, vung gậy đưa ma bên tay phải quất tới bả vai Phương Kỳ, chưởng bên trái từ trước ngực đẩy tới, một luồng kình phong lạnh lùng vung ra.


Ai Thật Ai Giả?

19 Thân pháp bóng đen nhanh như một tia điện, đang cúi đầu loay hoay lùng xét khắp các nơi của bãi tha ma, nhưng hình như rất nóng lòng tìm không ra gì, miệng lạnh lùng mỉm cười một tiếng, rồi tự lẩm bẩm một mình: Liên tiếp mười đêm nay lại đây tìm xét, ta không tin lại tìm không ra cửa ngõ vào xưa kia? Dứt lời bẻ luôn mười cành cây, cắm luôn lên xung quanh một ngôi mộ lớn, chu vi có đến bảy tám trượng rộng, sau khi cắm xong một vòng tròn, bèn từ trong mình lấy vật dùng mang treo lên những cành cắm xung quanh ấy, xong xuôi nhìn kỹ một lượt rồi cười lên những tiếng rợn người, quăng mình vút đi luôn trong đêm tối! Bóng đen này vừa đi không được bao lâu, lại một bóng đen khác lại, thân hình và lối ăn mặc cũng hao hao giống bóng đen trước, sau khi hiện thân ở Vạn Tính Công Phần cũng loay hoay cúi đầu lùng soát khắp bãi tha ma tứ tung, hình như mục đích hai bóng đen đều giống nhau! Nhưng bóng đen tới sau này lùng soát một hồi thì phát hiện vật để lại của bóng đen trước, thuận tay rút luôn một cây, giơ lên để lợi dụng ánh sao mới xem, thì ra là ngọn cờ đoạn đỏ có vẽ sọ người trắng được bộc trên cành cây.


Trong Tiêu Hồn Cốc Diêm La Đấu

20 Độc Cước Truy Phong Nhân Tâm Thần Khất Phương Kỳ nghĩ thầm trong bụng: Ngân Tu kiếm Khách Phương Bách Xuyên lọt vào tay Huyền Âm giáo, đâu có lý nào để cho Thượng Quan Linh đến phá phách một trận mà người ta chịu thả ngay ra dễ dàng như thế? Nhưng vì không muốn làm buồn lòng cậu bé nên cùng đến Lạc Hồn cốc! Nhưng nào lão có ngờ đâu chính vị Ngân Tu kiếm Khách Phương Bách Xuyên này mà đã khiến cho Huyền Âm giáo bị đảo điên một phen kinh thiên động địa? Bát Chỉ Phi Ma Tư Không Diêu muốn biểu thị mình là kẻ thích chiêu hiền đãi sỹ, nên cho xây cất một Chiêu Hiền Quán ngay tại cửa cốc Đoạn Hồn, cốt để thu nạp hầu hết các tay hảo hán trong thiên hạ để làm vây cánh cho Huyền Âm giáo! Thượng Quan Linh thấy ngôi Chiêu Hiền Quán, bất giác lại thay đổi chủ ý của mình, lập tức mỉm cười nói với Độc Cước Truy Phong Nhân Tâm Thần Khất : - Thưa Phương lão tiền bối! Chúng mình hãy thay đổi thử kế hoạch cái đã! Đừng vội trưng chiếc thẻ kim bài Diêm Bà huyết lệnh vội ra, cứ lại thử ngôi Chiêu Hiền Quán xem sự tổ chức của họ ra sao? Phương Kỳ cũng đành nghe theo lời cậu bé nghịch ngợm này, nên chỉ mỉm cười gật đầu bằng lòng, thế là cả hai người ung dung bước lại ngôi Chiêu Hồn Quán.


Truyện cùng thể loại

Đạo Mộ Bút Ký

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 362


Câu Hồn

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 22


Khai Tạ Hoa

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 14


Thần Điêu Hiệp Lữ

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 40


Đao Kiếm Thần Hoàng

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 1591


Ân Thù Kiếm Lục

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 60


Huyết Y Kỳ Thư

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 94


Thiên Nhai Hiệp Lữ

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 44


Vô Ảnh Thần Chiêu

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 35


Giáng Tuyết Huyền Sương

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 58