Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đại Tiểu Thư Của Tôi Chương 7

Chương trước: Chương 6



"Đại Sơn, anh thấy ngực em có lớn không?" Tề Ái ôm cổ Huệ Đại Sơn, lấy ngực của mình cọ xát vào bộ ngực cứng rắn của anh, bộ dạng cô giống như mèo con khẩn cầu chủ nhân an ủi. "Đại Sơn, anh sờ thử xem!"

"Đại tiểu thư. . . . . ." Thân thể Huệ Đại Sơn cứng đờ, anh không biết phải phản ứng như thế nào, không ngờ cô lại lớn mật khiêu khích anh. "Như vậy không tốt lắm, em đi xuống được không?"

"Không được." Cô không chịu nổi thái độ cương trực của anh, Tề Ái muốn anh tỏ rõ thái độ. "Đại Sơn, anh cho em biết, anh rốt cuộc có thích em không? Giống như một người đàn ông thích một người phụ nữ."

Cô muốn xác định Huệ Đại Sơn có phải bởi vì ân tình xưa mà đối xử tốt với cô, cô không hy vọng Huệ Đại Sơn vì báo ân mà đối xử tốt với cô.

"Đại tiểu thư."

"Anh gọi đại tiểu thư một lần nữa xem!" Cô không biết đã cảnh cáo anh bao nhiêu lần, Trán Tề Ái đụng vào trán Huệ Đại Sơn."Đại Sơn, nếu anh còn gọi em là Đại tiểu thư, em liền trừng phạt anh."

"Đại. . . . . ." Anh kịp thời sửa lại lời nói ."Em muốn trừng phạt anh như thế nào?"

Hai người ngồi quá gần, nên toàn bộ hơi thở của cô đều phun vào mặt anh.

Qua một lúc lâu, Tề Ái không biết phải trừng phạt làm sao, hai mắt trừng lớn, cô cong môi lên như chuồn chuồn lướt nước hôn anh một cái."Nếu anh còn gọi em như vậy, em liền hôn anh!"

Đây là nụ hôn đầu của cô, Tề Ái không hối hận vì đã chủ động hôn anh, dù sao cô cũng muốn "ăn" Huệ Đại Sơn!

Huệ Đại Sơn vô lực thở dài đây rốt cuộc là trừng phạt hay là khích lệ?"Đại tiểu thư, anh. . . . ."

Vừa nghe anh gọi đại tiểu thư, Tề Ái lập tức phùng má, miệng nghiêng về phía trước, Huệ Đại Sơn còn chưa nói hết câu, cô dán đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô đụng vào hàm răng trắng của anh.

Anh thở dài lui ra sau, bưng lấy mặt của Tề Ái cẩn thận kiểm tra môi cô."Đại tiểu thư, em có sao không? Có bị thương hay không?"

Huệ Đại Sơn nghiêng người kiểm tra liền bị một cái hôn công kích, nhìn đại tiểu thư của anh không biết trừng phạt hay là khích lệ anh.

Tề Ái liếm khóe môi đau đớn, giống như Tiểu Miêu bị chọc giận gầm nhẹ: "Anh gọi nữa xem! Anh gọi mấy lần, em liền hôn anh mấy cái."

Huệ Đại Sơn dở khóc dở cười nhìn Tề Ái, từ nhỏ anh đã không có biện pháp nào đối với đại tiểu thư; được rồi! Anh thực sự rất muốn cùng cô chơi trò hôn nhẹ, chỉ vì ngại thân phận, nên anh không dám làm quá phận, hiện tại nếu như cô muốn anh, anh cũng chỉ có thể thuận theo chấp nhận cô.

"Hôn là không phải như vậy, đại tiểu thư."

"Dầy! Anh còn nói?"

"Đại tiểu thư!" Huệ Đại Sơn hôn Tề Ái."Em có muốn biết hôn là như thế nào không?"

"Ah?" Tề Ái tức giận nhìn anh cố chấp, anh nói gì đều không lọt vào lổ tai cô. Anh vừa mới nói cái gì? Cô tức giận, nên không có nghe cẩn thận, "Đại Sơn, anh nói cái gì?"

"Hôn." Huệ Đại Sơn mỉm cười nhìn đôi môi mềm mại đỏ mọng của Tề Ái.

Đầu tiên anh nhẹ nhàng đụng chạm, không giống như cô thô lỗ đụng anh, bốn phiến môi chạm vào nhau, Huệ Đại Sơn nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi cạy ra hàm răng của Tề Ái, thưởng thức vị ngọt ngào trong miệng của cô.

Hơi thở Tề Ái trở nên dồn dập, Huệ Đại Sơn dùng đầu lưỡi xâm nhập, bắt đầu chơi đùa với cái lưỡi của cô.

Huệ Đại Sơn nhìn phản ứng xấu hổ của cô, gương mặt Tề Ái đỏ ửng động lòng người bộ dáng thật sự hấp dẫn, anh không tự chủ lần nữa cúi thấp đầu, ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô mút nhẹ .

"Đại Sơn, em còn muốn." Tề Ái chủ động mở cánh môi, hoan nghênh anh xâm lấn. "Hôn!"

Cái hôn vừa rồi, thật giống như trong giấc mộng của cô! Tề Ái tiến sát vào lồng ngực Huệ Đại Sơn, lần nữa ra lệnh và bắt buộc anh hôn cô.

"Đại tiểu thư, cô gái tốt không nên làm như vậy."

Tránh ình mất khống chế, Huệ Đại Sơn đẩy người trong ngực ra, sau đó Tề Ái liền lớn tiếng kháng nghị.

"Không cho phép anh đẩy em ra." Tề Ái lập tức dính trở về, đầu dán vào ngực Huệ Đại Sơn trừng mắt nhìn anh."Đại Sơn, em muốn hôn, anh hôn em đi!"

Làm sao trở thành như vậy? Huệ Đại Sơn hối hận mình vừa rồi nhất thời xúc động, tính cách đại tiểu thư từ nhỏ đã là như vậy, cô muốn gì thì làm nấy không ai cản được cô.

Tề Ái yêu cầu khiến Huệ Đại Sơn có chút chịu không nổi, bởi vì thân thể mềm mại của cô di chuyển trên đùi của anh, làm cho anh có "phản ứng sinh lý", nếu cô cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ không khống chế được chính mình.

Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Huệ Đại Sơn, Tề Ái lần nữa cảm thấy hỗn loạn, anh mới vừa tích cực chủ động như thế nào lập tức liền biến thành như vậy? Cô và anh chỉ mới hôn có một lần! Cô còn muốn nhiều hơn nữa.

Huệ Đại Sơn cũng rất phiền não, thân thể của anh cũng muốn tiếp tục, nhưng trong lòng anh lại không ngừng do dự, rốt cuộc anh nên làm như thế nào cho phải đây? "Đại tiểu thư, chúng ta. . . . . ."

Hắn và đại tiểu thư có thể phát triển sao? Huệ Đại không phải là loại người không chịu trách nhiệm, chỉ là anh sợ Tề Ái không cho anh có cơ hội chịu trách nhiệm.

Đại tiểu thư thích anh sao? Cô có phải tò mò nên muốn cùng anh vui đùa hay không? Người nhà đại tiểu thư biết được sẽ phản ứng như thế nào? Huệ Đại Sơn bắt đầu suy nghĩ về những vấn đề sau này, nên không dám tiến thêm bước nữa với đại tiểu thư.

Tề Ái thấy Huệ Đại Sơn rơi vào trong chính suy nghĩ của mình, cô ôm lấy mặt anh, mãnh liệt hôn anh. Rèn sắt phải rèn lúc còn nóng, cô tuyệt đối không cho anh thời gian suy nghĩ, nếu không cô không biết phải làm sao.

Đây là Hạo Phàm dạy cô, Hạo Phàm nói tiểu thuyết tình yêu đều là như vậy, cho nên cô càng phải hăng hái dũng cảm tiến tới.

"Em. . . . . . Ưmh!" Môi Tề ái đụng vào răng anh, Huệ Đại Sơn cau mày đẩy cô ra. "Đại tiểu thư, anh mới vừa nói với em, hôn môi không phải như vậy."

"Em biết rõ! Anh cũng không phải dạy học sinh tiểu học, nói một lần em liền biết."

"Em tại sao lại không làm được?"

"Ai kêu anh không cho em hôn!" Tề Ái cong đôi môi đỏ mọng bất mãn kháng nghị, "Đại Sơn, anh đẩy em ra, anh có phải hay không không thích em? Anh rất ghét em sao?"

"Anh không có." Huệ Đại Sơn cảm thấy đau đầu nhìn Tề Ái. "Đại tiểu thư, em như vậy anh rất khổ sở."

"Ý của anh là anh cũng yêu em có phải hay không?" Tề Ái thất vọng hỏi.

"Đại tiểu thư, em yêu anh thật sao?" Huệ Đại Sơn hỏi ngược lại cô."Giống như một người phụ nữ yêu một người đàn ông?"

"Đương nhiên! Đại Sơn, cái gì em cũng cho anh, anh còn không hiểu sao? Này! Em thật muốn khóc nha! Người ta là cô gái đơn thuần? Làm ra bộ dáng này, như thế nào có thể chưa lâm trận đã lùi bước?" Tề Ái mãnh liệt lắc đầu than thở. "Khó trách Hạo Phàm mắng anh là một người đàn ông lòng dạ sắt đá, hỏi em tại sao lại yêu anh giống như một con ngốc?"

"Hạo Phàm là bạn cùng phòng của em? Sao cô ấy lại nói như vậy? Hả?"

Đại tiểu thư thiếu chút nữa bị anh làm cho tức tới khóc, Huệ Đại Sơn vội vàng ôm cô, an ủi tâm hồn bị tổn thương của cô.

"Người ta đã tỏ tình với anh nhiều lần như vậy, anh đều không chịu đáp ứng em...em mới phát hiện ra em rất đần! Biết như vậy em sẽ không ra ám hiệu với anh, mà trực tiếp nói với anh?"

Tề Ái nói xong câu đó, nhìn Huệ Đại Sơn. Trong lòng anh đang do dự cái gì, cô vô cùng rõ ràng; nhưng là, cô chờ đợi thật là khó chịu nha!

Huệ Đại Sơn nhìn Tề Ái tới gần, anh giơ tay lên chặn cô lại. "Đại tiểu thư, đừng đụng nữa, em sẽ bị thương."

"Anh nãy giờ không nói gì, em không biết anh đang suy nghĩ cái gì!"

Trừ cường hôn anh ra, cô không còn cách nào để thu hút sự chú ý của anh?.

"Anh không nói lời nào! Em. . . . . . Ô. . . . . . Không được không được! Anh không cần nói." Tề Ái sợ nghe Huệ Đại Sơn nói ra lời cự tuyệt, cho nên cô vội vàng che miệng anh lại.

"Đại Sơn, bắt đầu từ bây giờ em hỏi anh, anh chỉ cần gật đầu."

Huệ Đại Sơn bị che miệng không thể làm gì khác hơn là gật đầu một cái.

"Đại Sơn, anh cũng yêu em, có phải hay không?" Tề Ái sử dụng cách thức của bọn bỉ ổi, ép buộc Huệ Đại Sơn thừa nhận. "Anh gật đầu nhanh một chút, có phải hay không?"

Thật sự là gặp cướp mà, xem ra tối nay anh không thoát khỏi lòng bàn tay của cô.

"Anh không gật đầu?" Hai mắt Tề Ái trừng lớn, không có kiên nhẫn hỏi .

Huệ Đại Sơn sợ cô không khống chế được tâm tình sẽ khóc, anh vội vàng gật đầu.

"Ừm! Ý của anh là yêu em có phải hay không?" Tề Ái hài lòng cười, sau đó lại hỏi một câu hỏi khó khăn. "Anh yêu em, em cũng yêu anh, vậy em làm bạn gái anh có được hay không?"

Tề Ái khẽ nhếch khóe môi lộ ra nụ cười mê người, Huệ Đại Sơn nhất thời ngây dại, anh thuận theo ý của cô gật đầu.

"Oa! Tuyệt quá!" Tề Ái hoan hô một tiếng sau đó lại chơi tiếp trò chơi "Em hỏi anh gật đầu"."Vậy. . . . . . Đại Sơn, buổi tối hôm nay anh có thể hay không đem em trở thành người của anh? Em muốn cùng anh làm. . . . . . Làm chuyện yêu đương!".

Vừa nói xong, hai má Tề Ái lập tức đỏ bừng.

Làm sao có thể? Nhịp tim Huệ Đại Sơn trong nháy mắt tăng mạnh, thân thể cứng đờ, trong khoảng thời gian đó anh không biết phải làm sao.

"Em mặc kệ! Anh mau gật đầu? Không em sẽ khóc!" Hai mắt cô chứa đầy nước mắt, Tề Ái sử dụng chiêu lợi hại nhất của cô.

"Anh làm cho em khóc, ba em và chú Huệ sẽ đánh anh!"

Anh cực kì bất đắt dĩ, không thể làm gì khác hơn là gật đầu. Đừng nói Tề lão gia hay cha anh không tha cho anh, anh thấy đại tiểu thư khóc, anh càng không tha thứ cho chính mình.

"Được, vậy chúng ta bắt đầu đi!"

Xem tiếp: Chương 8