Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cưng Chiều Bà Xã Siêu Sao: Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Cuồng Dã Chương 13: Trọng Sinh

Chương trước: Chương 12: Người Mẹ Kế Dịu Dàng



“Đây là…”

Bạch Cẩm Vy mơ hồ tỉnh lại, phát hiện khung cảnh trước mắt mình vô cùng kì lạ. Nói là kì lạ chứ không phải xa lạ, bởi vì đây chính là căn phòng của cô lúc còn ở Bạch gia. Bốn bức tường sơn màu hồng nhạt, kệ sách âm tường bày rất nhiều khung ảnh thời còn trung học của cô, bàn tròn phủ khăn trắng có một bình hoa Calla Lily quý phái mà cô yêu thích nhất,… Nếu Bạch Cẩm Vy nhớ không nhầm, cách bày trí này là cô dùng khi đang học năm thứ hai đại học, lúc tròn hai mươi mốt tuổi.

Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này, không phải cô đã bị xe tông chết rồi ư? Cảm giác đau đớn cắt da cắt thịt thậm chí vẫn còn âm ỉ trong người, vậy mà tại sao cô lại có thể xuất hiện ở đây, tại một nơi chỉ tồn tại trong quá khứ thế này? Không lẽ, không lẽ cô đã trọng sinh???

Bạch Cẩm Vy lập tức ngồi bật dậy khỏi chiếc giường ấm áp, vội vàng soi mặt mình vào chiếc gương lớn trên bàn trang điểm. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn cô liền bị kinh ngạc đến há hốc. Trong gương là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp với dáng người mỹ miều quyến rũ, làn tóc đen dài, da thịt trắng nõn như ngọc trai. Đây rõ ràng chính là hình ảnh của cô lúc còn là sinh viên, tràn ngập hơi thở thanh xuân, hoàn toàn khác xa một trời một vực so với bộ dạng bà cô ba mươi già cỗi sau khi kết hôn với Doãn Hạo.

Để thêm phần chắc chắn, Bạch Cẩm Vy còn cầm chiếc điện thoại di động trên bàn lên xem ngày tháng. 12/6/2015, cô, cô quả thực đã trọng sinh rồi, hơn nữa còn là trọng sinh về tận chín năm trước. Bạch Cẩm Vy sửng sốt ngã quỵ xuống, cả người dường như hóa đá. Sau khi xác định tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực, cô mới dám buông lỏng tinh thần. Ha ha, ông trời có mắt, thế nhưng cho cô sống lại rồi. Thật tốt quá, thật sự tốt quá.

Nước mắt bỗng từng giọt tràn ra, Bạch Cẩm Vy cũng không hiểu nổi cảm giác của mình lúc này nữa. Sự hận thù sâu đậm, nỗi đau đớn vì bị phản bội, sự mất mát xen lẫn hối hận, tất cả tựa như một quả cầu len khổng lồ làm rối loạn đáy lòng của cô. Kiếp trước, cô luôn nghĩ rằng cuộc sống của mình ngập tràn một màu hồng phấn, thế nhưng sau khi trải qua ngần ấy chuyện, cuối cùng cô cũng đã nhận ra mình xuẩn ngốc và ngây thơ đến mức nào. Màu hồng phấn ư, chỉ e rằng đó chính là màu đen tanh nồng nhất mà thôi.

Không biết cô đã chìm đắm trong vũng lầy ký ức kia bao lâu, chỉ là khi mở mắt ra, tất cả cảm xúc nặng nề trong mắt Bạch Cẩm Vy đã hoàn toàn biến mất. Cô gạt đi từng giọt nước mắt trên mặt mình rồi nhìn vào trong gương, nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ như ánh nắng. Đúng vậy, cô không thể để những quá khứ ấy tiếp tục giày vò mình nữa. Nếu ông trời đã cho cô sống lại, vậy thì cô nhất định phải sống cho thật tốt. Chỉ khi cô sống tốt thì lũ người kia mới nếm được trừng phạt, không phải sao? Bây giờ cô chính là Bạch Cẩm Vy, một Bạch Cẩm Vy hai mươi mốt tuổi với tương lai sáng lạn, một Bạch Cẩm Vy không bao giờ để cho người khác có cơ hội lợi dụng. Tạ Mân, Bạch Thế Hiển, Bạch Cẩm Du, Doãn Hạo, Chu Tư Quỳnh, các người cứ chờ đi, bởi vì, ngày tận thế của các người cách không còn xa nữa đâu.

“Chị ơi.”

Lúc này, từ ngoài cữa bỗng vang lên giọng nói của Bạch Cẩm Du. Bạch Cẩm Vy liền đứng dậy, chỉnh trang lại ngoại hình, sau đó mới bước ra mở cửa.

“Sao thế, Tiểu Du?”

Đứng trước mặt Bạch Cẩm Vy bây giờ là Bạch Cẩm Du mười sáu tuổi, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, gương mặt ngây thơ đáng yêu tràn ngập hơi thở tươi mát. Cô ta mặc một bộ váy màu trắng viền ren, tóc đen xỏa dài, quả thật rất xứng với hai từ “thanh thuần”-“trong sáng”. Bạch Cẩm Vy âm thầm tự giễu một chút, trước đây cô chính là bị ngoại hình này lừa cho thê thảm, bây giờ mới hiểu được bên trong lớp vỏ ấy là sự xấu xa ghê tởm đến nhường nào.

Bạch Cẩm Du nhìn thấy Bạch Cẩm Vy, trong mắt liền lóe ra một tia chán ghét và ghen tỵ, tuy rất nhanh biến mất nhưng vẫn bị Bạch Cẩm Vy bắt được. Bạch Cẩm Vy bây giờ đương nhiên không phải Bạch Cẩm Vy ngày đó, tâm trí cô đã được khơi mở, cộng thêm kinh nghiệm sống ba mươi năm, Bạch Cẩm Du bây giờ đã không còn có thể lừa gạt cô được nữa rồi. Tóm lại, Bạch Cẩm Du so với Bạch Cẩm Vy lúc này quả thật chính là nghé và lão hổ, một chút sức đe dọa cũng không có.

Bạch Cẩm Du không biết được sự thay đổi của Bạch Cẩm Vy, vẫn kiêu ngạo cho rằng người chị này vẫn còn ngu ngốc như bao ngày, vì vậy cô ta tiếp tục diễn trò:

“Anh Hạo vừa tới chơi, đang chờ chị dưới phòng khách đấy, chị mau thay đồ đi, đừng để anh ấy đợi lâu.”

Giọng nói ngây thơ xen lẫn vài phần trêu chọc, không thể không nói là rất khiến người ta yêu thích. Tuy nhiên, Bạch Cẩm Vy lại hiểu được cô ta không phải đang nói lời thật lòng. Ha ha, chỉ e là trong lòng cô ta đang ghen tỵ với cô đến phát điên đi. Dù sao cũng trải qua một kiếp rồi, chuyện cô ta yêu thích Doãn Hạo cũng không còn là bí mật nữa.

Nghĩ như thế, nhưng Bạch Cẩm Vy cũng không ngại diễn trò cùng với Bạch Cẩm Du. Cô vừa mỉm cười ngại ngùng, vừa giả bộ tức giận, nhéo má Bạch Cẩm Du một cái:

“Con bé này, dám trêu chọc chị, muốn chết phải không hả?”

Lúc trước Bạch Cẩm Du từng rất thích đôi gò má xinh xắn này của Bạch Cẩm Du, việc đùa giỡn bằng cách nhéo má này không phải là ít, tuy nhiên lần này hoàn toàn khác hẳn. Bạch Cẩm Du vốn tưởng Bạch Cẩm Vy chỉ nhéo nhẹ một cái rồi buông, không ngờ cô lại dùng lực mạnh đến vậy, khiến cô ta đau đến muốn hét lên.

“Chị ơi, đau quá.”

Bạch Cẩm Vy nghe vậy liền vội vàng buông tay ra, áy náy nhìn gò má đỏ bừng của cô ta, nhẹ nhàng xin lỗi:

“Chị lỡ tay, xin lỗi Tiểu Du nhé. Ai za, ai bảo má em càng ngày càng mịn thế làm chi, làm chị yêu thích đến không muốn buông tay.” Yêu thích đến muốn rạch nát nó, đương nhiên, vế sau cô không hề có ý định nói ra.

Bạch Cẩm Du tuy rất muốn nổi giận, nhưng vì sợ làm vỡ vai diễn người em gái ngoan hiền của mình, đành phải nuốt cục tức này vào bụng. Cô ta chửi thầm Bạch Cẩm Vy hơn trăm lần, sau đó giả bộ không sao rồi xoay người đi xuống lầu.

Bạch Cẩm Vy nhìn theo bóng dáng cô ta rời đi, môi khẽ nhếch thành một đường cong lạnh lùng. Ha ha, để xem, cô em gái ngoan này của cô còn có thể nhịn được bao lâu. Cô chính là muốn lật tẩy bộ mặt dối trá kia lắm nha, không biết đằng sau lớp da đó có bao nhiêu mục rữa đây.

Xem tiếp: Chương 14: Doãn Hạo