Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cô gái mang trái tim đá Chương 02-p02

Chương trước: Chương 02-p01



Tôi học sex theo cái cách mà tất cả mọi người đều học, bằng thực hành; duy có chuyện này thì thư viện tỏ ra hoàn toàn vô dụng. Thực hành, chứ không phải lý thuyết, dạy tôi rằng diễn viên không thể lên đỉnh mà không làm người xem thất vọng - nhưng anh ta cũng không thể cứ làm chuyện ấy suốt mà không cảm thấy nhàm chán, và đây là thế cân bằng cần phải đạt được. Tương tự, tôi học được rằng chẳng có tư thế chuẩn nào cả, và việc thay đổi tư thế chỉ thực sự có hiệu quả nếu hòa nhịp được với cơ thể đối phương.

Tôi không muốn khoe khoang, nhưng quả thực sự tiến bộ của tôi thật đáng ngưỡng mộ. Mọi người đều thấy thế: lời mời tôi đóng phim ngày càng tăng, đạo diễn của tôi trở nên nổi tiếng, bạn diễn nữ của tôi thành thục hơn, và thu nhập của tôi tăng. Tiếng tăm của tôi, về trình độ diễn xuất và sự nỗ lực, được cả khách hàng lẫn những người trong ngành biết tới.

Cuối cùng, tôi không còn cảm thấy thỏa mãn khi chỉ làm việc ở một phía của máy quay nên bèn đề nghị được làm ở các bộ phận khác nữa. Đội ngũ nhân viên luôn trong tình trạng quá tải rất hạnh phúc khi được đỡ một tay; vậy là tôi giúp họ điều chỉnh thiết bị chiếu sáng, tiện thể hỏi luôn cánh quay phim làm thế nào để biết bóng sẽ đổ vào đâu. Tôi cũng thường quan sát cách đạo diễn dựng cảnh, và cho tới lúc này, tôi đã có đủ kinh nghiệm diễn xuất để thỉnh thoảng có thể đưa ra vài gợi ý hay ho cho đạo diễn. Nếu nhà sản xuất gặp vấn đề - một cô diễn viên đột ngột bỏ vai vào phút cuối hay một cái camera bị hỏng - tôi có đủ bạn bè trong ngành để chỉ sau vài cuộc gọi ngắn đã giải quyết xong xuôi vấn đề.

Chẳng mấy chốc, tôi trở thành nhà văn, ít nhất thì cũng là người viết được kịch bản cho phim khiêu dâm. Nhà văn có thể đặt ra tình huống, nhưng khi đến mục hành động thì anh ta chỉ có thể viết ĐÂY LÀ CẢNH NÓNG. Mỗi diễn viên một diễn xuất: người từ chối đóng cảnh quan hệ tình dục qua đường hậu môn, người không chịu đóng cảnh quan hệ đồng giới, vân vân và vân vân, và vì không bao giờ biết trước được diễn viên sẽ đóng cảnh đó như thế nào nên bạn không thể viết quá chi tiết được. Quyết định cuối cùng luôn luôn được đưa ra tại trường quay.

Dù cơn nghiện cứ như những con muỗi trắng khổng lồ thiêu đốt tôi mỗi sớm, tôi cũng không phải gã trai trẻ thiếu khôn ngoan. Tôi nhận thức rõ lợi thế tài chính mà ngành công nghiệp phim đen mang lại - dù nền kinh tế có trở nên thế nào thì thị trường này vẫn luôn có chỗ đứng - nhưng không chỉ có thế. Tôi thích viết kịch bản và diễn xuất, tôi nghĩ chúng ít nhất cũng thỏa nguyện được khát khao nghệ sĩ trong tôi và đó cũng là một ngành thương mại. Sau khi làm đạo diễn cho vài bộ phim, tôi nhận ra rằng cách kiếm tiền thực thụ không phải là diễn trong bộ phim của ai mà là mời được ai diễn xuất trong bộ phim của mình. Thế là tôi lập công ty sản xuất phim riêng khi tuổi đời còn khá trẻ và trở thành một “nhà sản xuất phim thành công với thu nhập khổng lồ”.

Thỉnh thoảng, tôi thấy giới thiệu mình theo cách này có vẻ hay hơn là kẻ viết dâm thư.

Đương nhiên tôi không phải bệnh nhân duy nhất trong khoa bỏng. Người bệnh đến rồi đi. Có người kết thúc đợt điều trị và tiếp tục sống, cũng có người chết đi. Ví dụ nhé: một bệnh nhân tên Thérèse, một cô bé vô cùng tuyệt vời với mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh như ngọc sapphire.

Nhìn Thérèse, bạn không thể ngờ rằng em bị bỏng, vì em phải chịu đựng sự phá hủy từ bên trong. Thérèse bị phản ứng dị ứng - không khác gì một lò hóa chất cháy trong phổi vậy - trước chất kháng sinh tiêm vào cơ thể để giảm các cơn hen suyễn. Tôi tình cờ nghe thấy một bác sĩ giải thích ột thực tập sinh: “Đối với cô bé, chuyện đó giống như nốc cả một ngụm to chất độc da cam ấy.”

Mẹ của Thérèse, trong bộ đồ màu xanh đậm dành cho người nhà bệnh nhân, làm cả căn phòng ngập ngụa trong biển hoa nhựa. (Hoa thật, mang hàng triệu con vi khuẩn, có thể là tác nhân gây tử vong với chúng tôi.) Mẹ em rất sùng đạo và luôn nói với cô con gái bé nhỏ của mình rằng mỗi sự kiện xảy ra trên cõi đời này đều là một phần trong Kế hoạch Vĩ đại của Chúa. “Chúng ta không thể hiểu tại sao mọi chuyện lại xảy ra như thế, chỉ biết được rằng Chúa luôn chuẩn bị sẵn những phương án lớn lao ỗi chúng ta. Lý do của Người rất chính đáng, chỉ có điều có lẽ chúng ta chưa hiểu được thôi.” Riêng tôi thì cho rằng chẳng hay ho gì khi nói với một cô bé mới bảy tuổi đầu rằng Kế hoạch Vĩ đại của Chúa là đốt cháy phổi của em ấy.

Howard cũng là một bệnh nhân trong khoa bỏng. Anh bị bỏng từ trước khi tôi đến rất lâu, trong một vụ cháy nhà do người bà bị bệnh Alzheimer của anh ngủ quên với điếu thuốc lá cháy dở kẹp giữa hai ngón tay. Người bà không qua khỏi nhưng anh thì có, và bây giờ anh đang rất chăm chỉ thực hành các bài tập hồi phục chức năng. Anh tập đi bằng nạng, tập tay với những quả tạ nhỏ bằng bạc, anh đi mười bước một ngày rồi mười hai bước ngày tiếp theo. Mắt anh sáng bừng với mỗi thành tựu đạt được, anh không ngớt nói với tôi rằng mình sẽ “vượt qua thử thách này” và sẽ “sống lại cuộc đời mình.” Những tuyên bố hùng hồn này chỉ càng mãnh liệt hơn sau khi cô vợ chưa cưới tuyên bố với anh rằng sẽ không có cưới xin gì nữa hết.

Khi Howard ra viện, cả gia đình anh cùng một tá bạn bè (gồm cả cô nàng từng-là-vợ-chưa-cưới) đã tới khoa bỏng chúc mừng. Họ mang một chiếc bánh ga tô đến và nói trông anh tuyệt đến thế nào và họ tự hào về anh ra sao. Howard đã nói rằng “đây là ngày đầu tiên trong cuộc đời còn lại của tôi.” Đó đúng là một bữa tiệc khoa trương khủng khiếp, thậm chí cả cái cách họ đột ngột thu dọn đồ đạc cho anh cũng vậy. Howard lê bước về phía giường tôi, nắm lấy bàn tay còn lành lặn của tôi. “Tôi đã nói với cậu là tôi có thể đánh bại được nó. Tôi đã nói với cậu vậy mà. Cậu cũng có thể làm được như thế!” Anh nháy mắt trong nỗ lực truyền động lực cho tôi nhưng, do sự co cơ quanh vùng mắt, cái nháy mắt ấy chỉ làm tôi nghĩ đến hình ảnh một con ruồi đang cố gắng thoát ra khỏi miệng bồn cầu.

Khi ra khỏi phòng, với cha mẹ tháp tùng hai bên, anh không ngoái nhìn lần cuối phòng điều trị bỏng, căn phòng đã gắn bó với anh suốt nhiều tháng qua; tôi có thể thấy rõ anh không hề muốn nhìn lại.

Theo tôi, quả thật là một câu chuyện cảm động về chiến thắng vẻ vang của con người: sự quyết tâm, tình yêu của gia đình và bạn bè, cả suy nghĩ tích cực nữa! Nhưng, thật ra, anh lừa được ai kia chứ? Vợ chưa cưới bỏ anh một cách rất hợp tình hợp lý - người nào sẽ (có thể) yêu nổi một con quỷ chứ? Liệu anh có thể làm tình được nữa không? Liệu anh có thể đi suốt cuộc đời với cha mẹ kè kè bên cạnh giúp anh giữ thăng bằng như thể anh mãi mãi là một đứa trẻ hai tuổi? Trong cái tình cảnh ấy, tôi tự hỏi, chiến thắng ở đâu ra kia chứ?

Howard đã nỗ lực hơn tôi nhiều. Tôi đã nghe anh kể về nỗ lực cải thiện sức khỏe của anh. Tôi đã nghe tất cả mọi người nói anh trông dễ thương ra sao trong khi thực tế, anh chẳng khác gì một con quái vật mà bất cứ người bình thường nào gặp trên đường cũng phải tránh xa. Tôi muốn thét lên khi anh nắm tay mình, vì thậm chí cả tôi cũng không muốn bị anh chạm vào. Tôi ghê tởm anh, ghê tởm cái thứ này, người anh em của tôi.

Phản ứng của tôi chẳng mấy liên quan đến anh ấy, thật đấy; nó đơn thuần xuất phát từ nhận thức rằng dù có làm gì đi nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ có thể trở lại như cũ. Tôi có thể luyện tập hằng ngày, tôi có thể chịu đựng hàng ngàn cuộc phẫu thuật, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là cái mụn rộp xấu xí mang hình dạng con người. Chẳng có phương thuốc nào có thể chữa trị cho tôi cả. Đó là điều tôi học được sau những thành tựu của Howard. Đó là thứ tôi hiểu được khi nằm trong bụng một bộ xương và xương sống của mình thì bị con rắn kia nuốt chửng. ANH TA CŨNG CHỈ NHƯ NGƯƠI MÀ THÔI, mụ ta rít lên, NHƯNG VỚI MỘT TÂM HỒN TỐT ĐẸP HƠN.

Nhận thức khủng khiếp nhất: cho dù tôi có thể trở lại là tôi trước tai nạn thì chuyện đó cũng tốt đẹp đến thế nào được chứ? Phải, tôi đã rất đẹp trai. Phải, tôi đã có tiền bạc, sự nghiệp nhưng (cứ nói thẳng toẹt ra nhé) tôi từng là một thằng nghiện thối nát chuyên đóng phim đen. Nghe nói bạn bè tôi, những kẻ đã cùng cười phá lên trước những câu chuyện hài của tôi khi cả bọn ngồi hút hít trên thành bể bơi nhà tôi, đã đến thăm lúc tôi còn hôn mê - nhưng đứa nào cũng chỉ nhìn tôi không đến một phút rồi quay ngoắt bỏ đi, không hẹn ngày gặp lại. Chỉ cần liếc nhìn họ cũng thấy rằng những ngày hút hít của chúng tôi đã mãi mãi là dĩ vãng rồi.

Sau khi tôi tỉnh lại, người duy nhất có thiện chí thật sự là Candee Kisses, một cô gái đáng yêu đóng phim hạng ba chỉ vì cả thế giới đều bất công với cô ấy. Mười bảy tuổi, quá mệt mỏi với việc bị cha dượng hãm hiếp, cô rất sẵn lòng làm bất cứ điều gì để thoát khỏi vòng cương tỏa của lão ta. Và cô đã làm được. Có lẽ giờ cô đang sống ở một trang trại đâu đó, cưới một chàng trai cần cù chăm chỉ tên là Jack, Paul hay Bill, thay vì kiếm sống bằng việc thổi kèn trước máy quay.

Candee đến được vài lần, mang những món quà nhỏ và cố gắng động viên tôi với những câu nói đại loại như tôi đã may mắn thế nào khi còn sống nhưng chủ yếu cô chỉ khóc. Có lẽ cô khóc vì bề ngoài của tôi; hay chính xác hơn, cô khóc cho chính bản thân mình. Sau ba chuyến viếng thăm, tôi bắt cô hứa không quay lại nữa. Cô đã giữ lời. Và giờ mới là chuyện nực cười. Tôi biết cô được hơn năm năm rồi, đã làm chuyện ấy với cô, đã nghe những chuyện cô kể về lão cha dượng, nhưng tôi không hề biết tên thật của cô. Có lẽ đấy là một trong những thứ bạn phải bỏ lại đằng sau khi lựa chọn một cuộc sống mới.

Sau khi Howard cùng bố mẹ anh biến mất sau cánh cửa phòng điều trị bỏng, tôi trở nên mất tự chủ. Ngực tôi thắt lại khi cả sự tức giận lẫn tự thương cảm bản thân bùng lên khiến tôi như muốn nôn, rồi cái cổ họng thảm hại của tôi chỉ cho phép những hơi thở dài hổn hển, rin rít thoát ra mà thôi.

Rồi cô bé tên Thérèse đi đến chỗ tôi. Đó thật là một nỗ lực đáng kinh ngạc, đầy đau đớn đối với em, và với mỗi ngụm không khí em hít vào, tôi có thể nghe được cả tiếng phổi em kêu lạo xạo. Em dường như không còn chút sức lực nào khi đến được bên giường tôi. Em bò lên giường và nắm tay tôi. Không phải bàn tay phải còn lành lặn mà là bàn tay trái đã bị lửa hủy hoại với một ngón tay rưỡi bị mất, em cầm lấy như thể nó là một bàn tay bình thường. Tôi cảm thấy cực kỳ đau đớn khi bị chạm vào chỗ đó và, tuy rất cảm kích sự gần gũi dù làm tôi nhức nhối, tôi khẩn khoản bảo em đi ra.

“Không,” cô bé đáp lại.

Tim tôi vô tình loạn nhịp. “Cháu không thấy chú trông như thế nào sao?”

“Có,” cô bé nói. “Chú trông y như cháu thôi.”

Đôi mắt xanh to, vẫn lấp lánh bất chấp nỗi đau, không rời khuôn mặt biến dạng của tôi.

“Đi đi,” tôi ra lệnh.

Cô bé nói em cần nghỉ một chút trước khi quay trở lại giường, rồi nói thêm: “Trong mắt Chúa, chú rất đẹp, chú có biết không.”

Cô bé nhắm mắt lại và tôi ngắm khuôn mặt em khi sự kiệt sức cuốn em vào giấc ngủ. Rồi mắt tôi khép lại, ngay tức khắc.

Các y tá nhanh chóng đánh thức tôi dậy. Thérèse ở đó, trên giường tôi, tay cô bé vẫn nắm lấy tay tôi, không thở nữa.

Chuyện xảy ra chỉ trong nháy mắt.

Được thôi, tôi thừa nhận: Tôi đã thử phương pháp tưởng tượng sáng tạo mà Gregor gợi ý.

Tôi thở chậm lại và tập trung làm cơ thể mình cảm thấy nặng nề hơn, bắt đầu với hai ngón chân còn sót lại: nặng, nặng. Rồi đến bàn chân, rồi đến mắt cá chân. Tiếp theo tôi nghĩ về hai bắp chân nặng trịch, hai đầu gối nặng trịch, rồi cặp đùi nặng trịch của tôi. Cứ thế tiếp lên, thân mình, ngực, cổ, đầu… tập trung vào việc thở: hít vào, thở ra, hít vào, thở ra, thật đều đặn, thật bình tĩnh…

Đây là lúc tôi bắt đầu nghĩ đến âm đạo. Tôi nghĩ chuyện này cũng tự nhiên thôi, vì tôi đã thâm nhập vùng cấm hàng trăm lần rồi. Có những người đàn ông khiến bạn tin rằng phụ nữ ai ai cũng đều có cảm giác giống nhau, nhưng hiển nhiên là những gã này chưa ăn nằm với nhiều phụ nữ. Mỗi âm đạo đều có cấu trúc riêng, độ sâu và độ ẩm riêng: mỗi cái đều có một nhân cách riêng. Đó là sự thật.

Tôi rất giỏi làm chuyện ấy. Đó vừa là sở thích vừa là nghề. Ngoài giờ làm việc, niềm đam mê của tôi là tìm những người phụ nữ đối lập hoàn toàn với bạn diễn. Nếu bạn làm việc tại một nhà hàng Pháp, bạn có muốn ăn ốc sên vào ngày nghỉ không? Hiếm lắm. Bạn sẽ đi kiếm món khác tại quán ăn gần đấy. Nếu bạn làm trong ngành sản xuất truyền hình, bạn sẽ kết thúc một ngày của mình bằng việc đọc sách. Và, với tư cách là một người làm tình chuyên nghiệp với các cô nàng nóng bỏng ngực độn đầy silicone, tôi thấy việc thử chơi các loại gái khác thật thú vị. Bằng lời lẽ tận tình, không chân thành cho lắm, nhưng được nói ra để cho có vẻ như thế, tôi có thể vẽ ra những giấc mơ hoành tráng nhất và một số phận được hoạch định kỹ càng. Với tài ăn nói của mình, tôi tự giới thiệu với 1001 kiểu gái, từ nàng Scheherazade đến nữ sinh trường Southside Selma.

Giao hợp trước ống kính không đem lại nhiều hưng phấn vì cả ê kíp đều mặc quần áo đầy đủ, séc thì được gửi qua hòm thư, và lãng mạn ở đâu kia chứ? Nhưng cảm giác tôi có được từ việc chiếm lấy - từ việc giành lấy - những người phụ nữ không tham gia vào trò chơi tình dục đó là một điều hoàn toàn khác biệt. Tôi có thể thỏa mãn với các bà nội trợ, nữ cảnh sát và các cô thư ký. Biên tập sách. Nữ cao bồi. Vận động viên điền kinh không chuyên, nữ ngư dân, người trồng cây, nữ nhà văn, đấu vật chuyên nghiệp, họa sĩ, nữ phục vụ bàn, giao dịch viên ngân hàng, giáo viên trường Chủ nhật, nhà tạo mẫu và cả các nữ công chức nữa. Mẹ bạn, chị bạn, bạn gái bạn. Tôi có thể nói bất cứ điều gì để sở hữu một người phụ nữ, dù chỉ trong một giờ. Tôi giả vờ là người theo cánh tả hay cánh hữu, anh chàng nghệ sĩ, nam tính hay nhạy cảm, đòi hỏi hay rụt rè, giàu có hay nghèo khổ, người Công giáo hay Hồi giáo (chỉ có một lần thôi), người ủng hộ phong trào tự do phá thai hay phản đối phong trào tự do phá thai, kẻ sợ người đồng tính, dân bóng (đối với những phụ nữ thích quan hệ với đàn ông đồng tính), người yếm thế hay kẻ lạc quan cuồng nhiệt, nhà sư, cả mục sư dòng Luther nữa. Bất cứ ai tùy vào tình thế.

Tôi nhớ một phụ nữ tên là Michelle. Quan hệ với cô là lần tôi tiến tới mốc hoàn hảo nhất trong chuyện phòng the. Cô là nữ hầu bàn có cái bụng hơi ngấn mỡ, người thoảng mùi trứng rán với nước xốt thịt và một vết sẹo mổ ruột thừa. Tôi đã chứng kiến cảnh hai vợ chồng cô cãi nhau kịch liệt bên ngoài quán cà phê nhếch nhác nơi cô làm việc. Anh chồng bỏ đi còn cô ngồi xuống chiếc ghế băng công viên, quyết không nhỏ một giọt nước mắt. Tôi tiến lại gần, rất nhanh chóng chúng tôi nói chuyện với nhau, rất nhanh chóng cô ấy cười trở lại, rất nhanh chóng chúng tôi về nhà tôi. Hai người có dùng một chút cocaine, cười nhiều hơn một chút và rồi bắt đầu đấm yêu vai nhau. Khi mới bắt đầu, chúng tôi làm chuyện ấy rất khẩn trương, và rồi chúng tôi ngạc nhiên trước sự đê mê mà nó đem lại, những tiếng rên rỉ phát ra. Cô ấy lại cười, tôi cũng thế, rồi cô ấy khóc; cô ấy khóc suốt - không phải vì phiền muộn, mà vì được giải tỏa khỏi phiền muộn.

Chúng tôi tiếp tục hàng giờ liền. Dường như chúng tôi cứ lang thang trên một vách đá dốc đứng nơi tất cả dây thần kinh đều thức tỉnh. Cô nói với tôi mọi chuyện trong (và ngoài) giường ngủ của hai vợ chồng cô. Cô nói với tôi cô sợ sẽ không bao giờ có thể thực sự yêu chồng mình. Cô nói với tôi về những ham muốn với người anh rể và cách cô tự sướng giữa nơi công cộng khi nghĩ rằng - mà thật ra không phải thế - không có ai để ý, và cô kể cho tôi nghe chuyện cô đã ăn trộm những thứ đồ lặt vặt trong cửa hàng nơi góc đường vì việc đó làm cô cảm thấy hưng phấn. Cô nói với tôi cô tin vào Chúa và cô thích nghĩ đến việc Người đang quan sát cô làm những chuyện này. Tôi bảo cô rằng cô là người phụ nữ thật bận rộn. Chúng tôi vẫn không dừng cuộc mây mưa và tôi thấy mình cũng bật khóc trước cảm giác tự nhiên mà nó mang lại.

Da tôi sẽ chẳng bao giờ có lại được cảm giác như thế, quá nhạy cảm với đối tác đến mức tôi không biết chắc cô đã kết thúc ở đâu và tôi bắt đầu ở chỗ nào. Không bao giờ nữa. Không bao giờ da tôi có thể lại là một công cụ giao tiếp hoàn hảo đến thế; với việc đánh mất làn da của mình cho ngọn lửa tàn nhẫn, tôi mất luôn cơ hội làm cho nó tan vào cơ thể người khác. Giá như được một lần như vậy, tôi chủ yếu sẽ cảm thấy hạnh phúc vì đã tìm được cách kết nối vật chất như thế, nhưng chắc chắn tôi mong muốn chuyện ấy sẽ được thực hiện với người nào đó tôi đã gặp gỡ sau vụ tai nạn.

Có lẽ tôi đã phạm sai lầm khá rõ ràng và dai dẳng trong rất nhiều cuộc phiêu lưu tình ái. Nhưng, mặt khác, có lẽ cũng không phải thế. Xin hãy xét lại rằng tôi đã đem lại khá nhiều niềm an ủi cho các quý bà đau khổ. Liệu có phải là vấn đề không nếu Wanda Hay-là-gì-ấy-nhỉ tin rằng tôi là một họa sĩ không hợp thời, vừa ly dị vợ? Chồng cô ta coi chuyện nhậu nhẹt bia rượu với lũ đực rựa thú vị hơn đưa vợ đi khiêu vũ, vì thế việc vui vẻ với một kẻ xa lạ đã mang đến một thế giới hoan lạc cho cô ta. Chìa khóa cho toàn bộ nỗ lực này là tôi có khả năng cuộn mình ngay lập tức vào thế giới tưởng tượng phong phú của mỗi người phụ nữ. Để làm được điều này, để giải mã một con người nhằm mang lại cho cô ta những gì cô ta muốn và cần, là cả một nghệ thuật, và tôi là nghệ sĩ làm tình tài ba.

Những người đàn bà đó không hề muốn con người thật của tôi, và họ cũng chẳng cần tình yêu. Họ chỉ muốn đi tàu nhanh, thứ có thể hâm nóng cặp đùi tươi mát của họ, thứ để họ bô bô tại các câu lạc bộ người yêu sách. Trong mắt họ, tôi chỉ là một cơ thể sinh học - một sinh vật đẹp đẽ khác thường - để họ lợi dụng ục đích khám phá những khát khao thật sự của mình mà thôi.

Đây là sự thật: tất cả chúng ta đều khao khát chinh phục người đẹp, vì nó giúp khẳng định giá trị bản thân. Nhân danh những người đàn ông trên khắp thế giới, chúng tôi muốn sở hữu vẻ đẹp của những người phụ nữ mà chúng tôi quan hệ. Chúng tôi muốn nắm lấy vẻ đẹp ấy, giữ thật chặt trong những ngón tay bé nhỏ tham lam của mình, muốn thực sự sở hữu nó trọn vẹn, biến nó thành của mình. Chúng tôi muốn làm điều đó những lúc phụ nữ rực rỡ trong cơn cực khoái. Thật hoàn hảo. Và trong khi tôi không thể nói thay cho các chị em, tôi có thể tưởng tượng được rằng họ - dù có thừa nhận hay không cũng vậy thôi - đều muốn những điều tương tự: sở hữu đàn ông, chiếm lấy vẻ đẹp mạnh mẽ của anh ta, dù chỉ trong giây lát.

Tóm lại, sự lừa dối của tôi thì làm nên sự khác biệt gì chứ? Tôi không bị AIDS cũng chẳng bị mụn rộp, và tuy tôi từng bị tiêm vài phát vào mông thật đấy, nhưng ai mà lại chưa từng hả? Một chút penicillin có thể làm được nhiều việc lắm. Nhưng mặt khác, sau khi cái ấy của bạn đã bị cắt thì thật dễ nhung nhớ về cái thời nhiễm trùng sinh dục nhẹ.

Tưởng tượng sáng tạo có lẽ không phải thứ dành cho tôi.

Connie, trực ca sáng, trẻ nhất, tóc vàng nhất và xinh nhất trong số ba cô y tá của tôi, cô thường kiểm tra băng gạc cho tôi khi tôi thức dậy. Nhìn chung cô quá hớn hở so với sở thích của tôi, nhưng cô lại sở hữu một nụ cười đáng yêu, răng chỉ hơi khấp khểnh chút thôi và lúc nào cũng “Xin chào!” một cách rất chân thành. Một lần khi tôi hỏi tại sao cô luôn tỏ ra thân thiện như thế - một câu nói tuôn ra chẳng dễ dàng gì nhưng rốt cuộc cũng thoát được khỏi miệng tôi - thì Connie trả lời rằng cô “không muốn làm người xấu”. Thật vô cùng quyến rũ khi cô thậm chí không tưởng tượng nổi sao tôi lại mất công hỏi một câu như thế trước tiên. Trong nỗ lực làm người tốt ấy, rất hiếm khi cô vào ca mà không mang vài món quà nhỏ cho tôi - một lon soda cô cầm còn tôi hút qua ống hút, hay một bài báo mà cô sẽ đọc to cho tôi nghe vì cô nghĩ nó có thể làm tôi thích thú.

Beth, người lớn tuổi hơn nhiều hai cô còn lại, mát xa cho tôi vào mỗi buổi chiều. Cô quá gầy và quá quan trọng hóa mọi thứ. Tóc cô xoăn, thỉnh thoảng còn hơi rối nữa, nhưng bạn có thể nói ngay rằng cô sẽ không đời nào chịu cắt tóc. Có lẽ là do làm việc quá nhiều năm ở khoa bỏng, nhưng vấn đề ở đây là cô không chịu thay đổi bản thân dù chỉ là một chút.

Mandy, trực ca đêm, trông có vẻ thích đi bar tán tỉnh một anh chàng ngon trai hứng tình nào đó hơn là làm y tá. Hình thức không hẳn là chấp nhận được, nhưng thái độ thì cực kỳ khiêu khích. Thậm chí cả những lúc chăm sóc bệnh nhân bỏng như chúng tôi đây, cô luôn phải chắc rằng hông mình đang chuyển động đầy khêu gợi dưới lần váy trắng. Cô ấy có cái mà tôi hay gọi là một bộ mông tròn lẳn - nghĩa là một bộ mông mà bạn sẽ phải chạy theo sau dù có phải nhảy qua vách đá. Cô là một cô gái rất, rất lẳng lơ, và tôi nghĩ rằng cô trở thành y tá chỉ để có được vẻ ngoài gái-hư-mặc-đồ-y-tá mà thôi. Có lần bắt gặp tôi nhìn mình, cô nói: “Anh hẳn là một gã khốn thực sự trước khi tai nạn xảy ra, phải không?” Đó là một câu khẳng định hơn là một câu hỏi và cô có vẻ không giận dữ mà chỉ thấy thú vị thôi.

Xem tiếp: Chương 02-p03


Bạn đã đọc thử chưa?

Tiếng Ngân Rung Của Quỷ

Thể loại: Truyện Ma

Số chương: 53


Quân sinh ta đã lão

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 43



Nhật Ký Của Nancy

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 23