Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 997 -998: Lưu Phong.

Chương trước: Chương 994 -996: Phiêu Miểu Thiên.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 997-998: Lưu Phong.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Trong nháy mắt, vật này đã công nhiên bao phủ phạm vi mấy trăm kilomet. Không chỉ bao phủ cả Lâm Dịch mà tất cả mọi người đều tiến nhập vào trong tòa kiến trúc vàng son lộng lẫy này.

Lưu Phong, hắn cũng ở trong đó.

- Tê.

Mâu Quân đạm mạc nói ra một chữ. Chỉ thấy bọn bốn người Lưu Phong, Lạc Kỳ đã đi ra mấy chục kilomet, thân hình bọn hắn lập tức hơi dừng lại trên không trung.

Chỉ thấy trên người Lưu Phong đột nhiên bay lên một cỗ kiếm ý lăng lệ ác liệt đến cực điểm.

- Đùng!

Một tiếng nổ mạnh rung trời vang lên, sau đó Lưu Phong giống như một thanh hảo kiếm tuyệt thế, lăng không kích tới. Dùng uy năng không gì sánh kịp cưỡng ép, phá vỡ không gian định dạng của Mâu Quân. Bất quá, thân hình hắn lại dừng lại trên không trung. Một thanh Ngân kiếm màu trắng dài nhỏ lượn lờ bên người hắn. Những nơi đi qua, tất cả đều bị nghiền nát.

Lưu Phong vươn người đứng thẳng. Nhìn Mâu Quân, lạnh nhạt nói:

- Ta muốn đi thì không có kẻ nào có thể có thể ngăn trở. Kể cả ngươi.

Con mắt Mâu Quân lập tức híp lại, gắt gao nhìn Lưu Phong, một lát sau mới thở ra một hơi, nói:

- Tàng Kiếm. Khó trách ngươi dám vào Phần Thiên của ta. Nguyên lai là Long Lân đại nhân đã truyền Phá Tàng Kiếm cho ngươi.

Lưu Phong vẫn y nguyên lạnh nhạt nhìn ắn, đôi mắt vô kinh vô hỉ. Mà thanh trường kiếm vẫn y nguyên lượn lờ bên cạnh hắn, không ngừng xoay quanh. Những nơi thanh kiếm kia đi qua, tất cả không gian đều bị nghiền nát. Nhìn bên ngoài, hắn phảng phất như ở trong một không gian độc lập khác. Vô cùng quỷ dị.

- Hư Thần Khí?

Tuy Lâm Dịch không nhìn ra Phá Tàng Kiếm này có gì kinh người. Nhưng hắn có thể nhìn ra kiếm này là Hư Thần Khí.

Mà Cơ Nghiên bên người Lâm Dịch cũng lộ ra một tia biểu lộ cẩn thận. Khẩn trương nhìn trường kiếm Hư Thần Khí kia. Bộ dạng tựa hồ cực kỳ băn khoăn.

Lâm Dịch không khỏi hiếu kỳ, hỏi nàng:

- Ai, Tàng Kiếm này là cái gì a?

Cơ Nghiên nghe được câu hỏi của Lâm Dịch, không khỏi có chút sửng sốt, nhìn hắn một cái, vô ý thức không muốn cho hắn biết. Nhưng sau khi suy nghĩ một chút, Cơ Nghiên vẫn lạnh lùng mở miệng nói ra:

- Phá Tàng Kiếm được xưng là Hư Thần Khí gần với Thần Khí nhất. Tuy là Hư Thần Khí, nhưng nếu dùng hợp lý thì lực công kích có thể đạt được cấp bậc như Thần Khí. Đây vốn là vật Long Lân đại nhân sử dụng trước khi trở thành thần. Không nghĩ tới lại rõ ràng truyền cho Lưu Phong.

Nói xong, lông mày nàng cũng không khỏi cau lại.

Lâm Dịch không khỏi cau mày, kinh ngạc nói:

- Lực công kích gần bằng?

Cơ Nghiên khẽ gật đầu, lông mày nhíu chặt. Nhưng lại có chút để ý tới Lâm Dịch.

Hiện giờ, tình huống này cực kỳ quái dị. Lâm Dịch rõ ràng có ân oán với Phần Thiên, nhưng vì Lộng Viêm Thảo bị Lưu Phong đoạt đi cho nên hắn phải liên thủ với Phần Thiên để chống lại Phiêu Miểu Thiên rồi. Mà hiện tại Lâm Dịch và Cơ Nghiên đang đứng chính giữa đội ngũ song phương, nhưng hắn cũng có chút không rõ ràng mình nên đứng về bên nào.

Bất quá cũng may, đó cũng không phải là vấn đề gì. Tọa sơn quan hổ đấu, không thể nghi ngờ gì là một chuyện vô cùng thích ý.

- Nhìn về bên ngoài tựa hồ có gì kinh người sao?

Lâm Dịch nhìn kỹ Tàng Kiếm vài lần, sau đó nghi ngờ hỏi ra.

Cơ Nghiên không khỏi trợn trắng mắt với hắn, cả giận nói:

- Nhìn kỹ xuống dưới thì biết, đừng hỏi.

Lâm Dịch nao nao, lập tức thì thầm một tiếng:

- Thật đúng là một con cọp cái mà...

- Ngươi...

Đôi mắt đẹp của Cơ Nghiên lập tức phóng hỏa, trừng trừng nhìn Lâm Dịch.

- Ách. Hắc hắc...Xem cuộc vui, xem cuộc vui...

Lâm Dịch vội vàng gãi gãi đầu, cười gượng.

Cơ Nghiên trừng mắt liếc hắn một cái, hừ lạnh một tiếng. Lúc này mới quay đầu lại nhìn về trong trận. Hiện giờ không phải lúc so đo với hắn, muốn so đo, phải đợi thời cơ thỏa đáng mới được.

Mà bên kia, Mâu Quân nhẹ nhàng chậm rãi ra ngoài, bắt đầu giằng co với Lưu Phong kia. Mà bọn Lạc Kỳ bên kia, lúc này đang ra sức giãy giụa, cố thoát khỏi Lĩnh vực trói buộc. Chỉ thấy trên người bọn hắn nổi lên quang mang màu đỏ và màu vàng, bao phủ hoàn toàn thân thể bọn hắn lại. Tuy rằng loại năng lượng này không thể ngăn cách năng lượng Lĩnh vực hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng có thể giảm bớt sức ảnh hưởng.

Mà tên cường giả Luyện Cách kỳ kia, lại không có thực lực giãy giụa khỏi loại trói buộc này rồi. Mà trong lúc hắn đang cố gắng giãy giụa, Mâu Quân vẫn không hạ lệnh cho người Phần Thiên phát động công kích. Nếu không, chỉ sợ hắn sẽ biến thành một bãi thịt nhão trong chớp mắt.

Tổng thể mà nói, Phiêu Miểu Thiên đã hoàn toàn rơi vào hạ phong.

- Lưu lại Lông Viêm Thảo, sau đó các ngươi có thể tự nhiên rời đi.

Mâu Quân nói ra với Lưu Phong.

Lưu Phong đạm mạc nhìn hắn một cái, lập tức quét mắt liếc nhìn chung quanh, lông mày có chút nhíu lại thoáng một phát.

Hắn có Phá Tàng Kiếm, mức độ trói buộc của Lĩnh vực đối với hắn có thể nói là hạ xuống tới mức thấp nhất. Nếu như hắn muốn chạy trốn mà nói, chỉ sợ Mâu Quân cũng không có cách nào kiềm giữ hắn lại. Nhưng Lạc Kỳ và hai tên kia lại không có Hư Thần Khí cường đại như hắn.

Trên thực tế, Hư Thần Khí cũng chính là bảo vật cực kỳ trân quý tại Thiên Giới này, cũng không phải ai cũng có được. Ví dụ như Phần Thiên cũng chỉ Vương Úc và Cơ Nghiên mới có. Hai người bọn họ, một người là đồ đệ Phần Viêm, một người trước kia là tỳ nữ của Phần Viêm nên mới có được. Ngay cả Mâu Quân cũng không có Hư Thần Khí.

Hiện giờ Lạc Kỳ và hai tên kia đã bị Lĩnh vực của Mâu Quân bao phủ lại. Chỉ có thể phát huy ra một phần thực lực. Mà chung quanh chỉ có ba gã Ngưng Thần Kỳ, có thể nói bọn hắn đã lâm vào tình thế cực kỳ nguy hiểm.

Mà muốn bảo trụ bọn hắn, chỉ có một cách xử lý duy nhất.

Đó chính là giết chết Mâu Quân.

Trong nội tâm Lưu Phong dậy lên sát ý, nhưng biểu lộ hắn vẫn không có chút biến hóa nào.

Chợt, hắn liền hành động.

Hắn căn bản không có trả lời Mâu Quân, mà là dùng hành động để trả lời.

Hào quang tươi đẹp nhưng kinh người kia, lại nhấp nhoáng lên một lần nữa.

Lúc này, Phá Tàng Kiếm hoạch xuất. Chỉ nghe "đùng" một tiếng, một vết rách không gian khoảng chừng vạn mét lập lòe, ầm ầm kích đến Lĩnh vực Mâu Quân, bay thẳng về phía hắn.

Tốc độ cực nhanh, giống như cầu vồng tối thượng nhất.

Bất quá, Mâu Quân sớm đã có chuẩn bị. Đạo công kích này tới, hắn vẫn không có chút bối rối. Hừ lạnh nói:

- Xem ra các hạ không từ bỏ ý định rồi. Như vậy ta cũng đành phải ta tay thôi.

Nói xong, chỉ thấy kim quang trên người hắn ầm ầm đại thịnh. Một hồi tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên. Ngay sau đó, một đạo kim vạn trượng bạo xuất ra, công kích đến.

Tuy Mâu Quân nói như vậy, nhưng hắn cũng biết Phá Tàng Kiếm này lợi hại. Kim mang vạn trượng hóa thành vạn đạo tấm lụa, đột nhiên vặn vẹo. Hoàn toàn vượt qua vết rách không gian kinh người này, bay thẳng về hướng Lưu Phong.

- Xoẹt.

Thanh âm giống như xé rách vải bông ầm ầm vang lên. Toàn bộ không gian sụp đổ hoàn toàn. Mà vết rách không gian kinh người kia chợt lóe lên, đánh tới Mâu Quân. Cùng lúc đó, vạn đạo kim mang của Mâu Quân cũng đánh về hướng Lưu Phong.

Xem tiếp: Chương 999 -1001: Tức Giận.


Bạn đã đọc thử chưa?

Tôi Lỡ Thích Cô Rồi Sao Đây ?

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 106


Nhật Ký Dương Cầm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 18


Mắt Trái

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 126



Cậu Là Thiên Thần Phải Không

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 61