Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 994 -996: Phiêu Miểu Thiên.

Chương trước: Chương 993 : Thỏa Hiệp.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 994-996: Phiêu Miểu Thiên.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

- Đến cùng là nàng bị sao vậy?

Cảm nhận đối phương đã ngừng lại tại cửa điện, lúc này Cơ Nghiên mới thở dài một hơi, tức giận nói:

- Đã thành, không có chuyện gì. Ta sẽ lập tức trở lại, không cho phép ngươi đến.

Diệp Nhuận bất đắc dĩ. Chỉ là thần thức của mình vẫn luôn đi theo sau lưng hai người. Nhưng dù đều là cường giả Ngưng Thần Kỳ, hắn vẫn không hoàn toàn cảm ứng ra đối phương đang làm gì. Thẳng đến khi loáng thoáng cảm ứng được phương vị bọn hắn, trong nội tâm hắn vẫn đang suy nghĩ. Nếu như bộc phát năng lượng một lần, như vậy dù khiến Cơ Nghiên phẫn nộ, hắn vẫn liều mạng, quyết giết chết tên hỗn đản kia.

Diệp Nhuận nắm chặt nắm đấm lại, lông mày lộ ra một mảnh âm trầm.

Mà Mâu Quân ở một bên lại nhìn thấy hết thảy biểu lộ âm trầm của Diệp Nhuận. Cuối cùng khẽ thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía cửa. Diệp Nhuận này cái gì cũng tốt, chỉ là đụng phải chuyện liên quan tới Cơ Nghiên thì hắn liền hoàn toàn rối loạn. Bây giờ thì như không có gì, nhưng sau này khi hắn ngưng tụ Thần Cách, đây tuyệt đối là một chướng ngại không nhỏ a.

Nghĩ tới đây, Mâu Quân cũng đành chịu.

Không phải người trong cuộc, hắn cũng không biết phải nói gì.

Lại lập tức chú ý tới hai người Lâm Dịch.

Chỉ trong một lát ngắn ngủi, hai người đã đi tới trước cửa vào.

- Bái kiến Cơ Nghiên đại nhân.

Vài tên thủ vệ vừa nhìn thấy người đi ra là Cơ Nghiên, một trong sáu Vương giả, lập tức không dám lãnh đạm, khom người cung kính kêu lên.

Sắc mặt Cơ Nghiên vẫn y nguyên tái nhợt một mảnh. Đạm mạc hừ lạnh một tiếng, trực tiếp dẫn Lâm Dịch đến lối ra. Khi ra ngoài mấy kilomet mấy ngừng lại. Lâm Dịch tự nhiên cũng ngừng lại theo.

Cơ Nghiên hừ lạnh một tiếng, nói với Lâm Dịch:

- Tốt rồi, hiện giờ giao Lộng Viêm Thảo ra đây.

Khóe miệng Lâm Dịch tràn ra một nụ cười quỷ dị, vừa chuẩn bị nói chuyện. Một thanh âm đột ngột vang lên.

- Không có ý tứ, chỉ sợ không được.

Thanh âm này xuất hiện cực kỳ đột ngột. Sắc mặt Cơ Nghiên hơi đổi. Mãnh liệt quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy trước người bọn hắn một kilomet, bốn đạo thân ảnh đột ngột xuất hiện.

Đạo thân ảnh thứ nhất, vừa hiện ra, liền lọt vào tầm mắt Lâm Dịch.

Đây là một đạo thân ảnh mà bất luận cái gì, chỉ sợ cũng không thể bị người xem nhẹ.

Tóc dài như mực, dung nhân tuấn mỹ lạnh như băng, thân thể đứng thẳng, phát ra vẻ ngạo nghễ cùng lạnh lùng nói không nên lời. Ánh mắt của hắn tựa hồ không có chút tình cảm nào, cứ như vậy đạm mạc đứng trên không trung. Thực sự cho người một loại lạnh buốt không nói nên lời.

Sắc mặt Cơ Nghiên hơi đổi, lập tức lạnh lùng nói:

- Phiêu Miểu Thiên, Lưu Phong.

Con mắt Lâm Dịch cũng hơi sáng ngời, âm thầm nhìn Lưu Phong này, quả nhiên đồng dạng như trong truyền thuyết. Chỉ là nhìn thằng này, liền khiến người cảm thấy một cỗ lạnh buốt, thật đúng là lãnh khốc.

Nghe Cơ Nghiên nói, nhưng Lưu Phong cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái. Hắn vẫn bảo trì vẻ ngạo nghễ kia, lạnh nhạt đứng.

Mà đi theo sau lưng Lưu Phong là hai gã thanh niên.

Người bên trái mặt tròn, vóc dáng không cao, lại hơi mập, nhìn bên ngoài không giống một cao thủ, trên mặt của hắn mang theo biểu lộ vui cười, ánh mắt đã nhỏ, lúc này càng híp lại thành một đường nhỏ. Nhìn bộ dạng hắn bên ngoài thì cực kỳ hòa ái. Nhưng từ chấn động năng lượng trên người hắn, Lâm Dịch có thể nhìn ra, người này cũng là cường giả Ngưng Thần kỳ. Hơn nữa, thực lực cực kỳ không kém.

Mà người bên phải, chính là một gã nam tử mà tướng mạo cũng không có gì thần kỳ. Tuy rằng gã nam tử này không đáng sợ, nhưng từ chấn động năng lượng mờ mịt đến cực điểm trên người hắn, xem ra cũng không phải dễ trêu chọc. Trên mặt hắn, lại mang theo biểu lộ vui cười. Lúc Lâm Dịch nhìn về phía hắn, thậm chí hắn còn nháy mắt với Lâm Dịch, xem như bắt chuyện.

Mà người thứ tư ở phía sau, lại khiến Lâm Dịch hơi ngạc nhiên. Bởi vì người này chính là gã chính giữa năm người cùng ở với hắn một chỗ lúc ấy. Tên người này là gì thì Lâm Dịch cũng không rõ ràng lắm. Nhưng lúc Lâm Dịch nhìn về phía hắn, người nọ lập tức kích động hô lên:

- Lâm Dịch đại nhân, Lâm Dịch đại nhân.

Thần thái lộ vẻ kích động.

Bốn người này xuất hiện đường đột như thế, căn bản không có chút dấu hiệu nào.

Cơ Nghiên có chút thầm tưởng tượng, ánh mắt liền nhìn về phía tên mập mạp kia.

- Đại Thiên Thế Lạc Kỳ các hạ, quả nhiên là danh bất hư truyền.

Cơ Nghiên chậm rãi nói.

Mập mạp híp mắt cười, đáp lại:

- Cơ Nghiên tiểu thư quá khen.

Cơ Nghiên đạm mạc nhìn thoáng qua, lập tức nhìn về phía Lưu Phong, lạnh nhạt nói:

- Lưu Phong các hạ. Không biết các hạ và Lạc Kỳ các hạ, cũng như các hạ khác tới Phần Thiên ta là có chuyện gì?

- Hắc hắc. Cơ Nghiên tiểu thư cần gì phải hỏi như vậy? Ta và ba người này đến đây chỉ để nghênh đón Lâm Dịch các hạ về Phiêu Miểu Thiên mà thôi.

Lưu Phong cũng không trả lời, người nói chính là tên thanh niên nam tử bộ dáng bình thường kia. Nhìn bộ dạng cười hì hì của hắn. So với Lưu Phong đạm mạc sẵng giọng bên người thì bộ dáng hoàn toàn khác nhau.

Cơ Nghiên khẽ gật đầu, nói:

- Thì ra là thế. Ân, Lâm Dịch các hạ, kính xin dựa theo hiệp nghị mà giao Lộng Viêm Thảo ra. Sau đó ngươi liền có thể rời đi cùng bọn người Lưu Phong các hạ.

Con mắt Lâm Dịch nháy một cái, nhìn bộ dáng Cơ Nghiên lúc này, lộ ra bộ dạng có chút ngạc nhiên. Vài câu vấn đáp này của Cơ Nghiên, vô luận là nói hay là hỏi, đều nắm chắc tiết tấu cực kỳ thỏa đáng. Trả lời lại càng thông minh, một câu liền dồn mình đến chỗ tuyệt. Đâu còn bộ dáng tức giận ra tay với mình lúc trước.

Lâm Dịch ngạc nhiên không thôi. Nhưng hắn cũng biết rõ, hiện giờ mới chính là bộ dáng chính thức lúc bình thường của Cơ Nghiên.

Cơ Nghiên nhìn thấy ánh mắt Lâm Dịch nhìn mình như nhìn quái vật. Trong mắt không khỏi phát lửa, lửa giận đằng đằng bốc lên. Nhưng bởi vì bên cạnh có bốn người Phiêu Miểu, nàng cũng chỉ có thể cố gắng áp chế, hai mắt nhìn Lâm Dịch chằm chằm.

Một lát sau, Lâm Dịch thở nhẹ một tiếng. Vừa định nói chuyện, lại đột nhiên nghiêng đầu, nhìn về phía cửa ra vào Phần Thiên.

Một đám người đang ầm ầm đi ra.

Mà đứng đầu, chính là ba người Vương Úc, Mâu Quân và Diệp Nhuận.

Sau lưng ba người, có khoảng chừng mấy trăm tên cường giả Hư Thần Cảnh Luyện Cách Kỳ, đang phần phật bay tới, phô thiên cái địa, rất có một phần khí thế.

- Ha ha, ta lại cứ tưởng ai. Nguyên lai là Lưu Phong các hạ. Không tiếp đón từ xa, thứ tội thứ tội.

Trên mặt Mâu Quân vẫn y nguyên mỉm cười lạnh nhạt. Lúc đến phía trước, có chút chắp tay, lộ ra bộ dạng chân thành.

Nhưng đáng tiếc, mấy trăm tên cường giả Luyện Cách kỳ đi theo phía sau hắn thì lộ ra vẻ đằng đằng sát khí, nhìn thế nào cũng không thấy một điểm hữu hảo nào.

Thắng đến khi thấy Mâu Quân đi ra, Lưu Phong mới gật đầu một cái. Đối với hắn, mấy trăm tên cường giả Luyện Cách Kỳ kia không có lấy một chút tư cách nào để khiến hắn nhíu mày một cái.

- Mâu Quân.

Thanh âm Lưu Phong cực kỳ lạnh lùng, giống như là bản thân hắn. Chỉ nghe thanh âm này, người khác không khỏi cảm thấy lạnh cả người. truyện từ

Xem tiếp: Chương 997 -998: Lưu Phong.

Bạn đã đọc thử chưa?


Này Nhỏ Yêu Anh Nhé

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 16


Thịnh Sủng Thứ Phi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 57


Vạn Cổ Chí Tôn

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 350


Bảo Bình và chuyện tình yêu

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 21