Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 987 -989: Mâu Quân.

Chương trước: Chương 985 -986: Phần Thiên.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 987-989: Mâu Quân.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Mà ngồi một bên Diệp Nhuận thì lông mày bỗng dưng nhíu lại. Chứng kiến nữ nhân mà mình thích bị một người nam nhân khác trêu chọc. Làm một người đàn ông sao có thể nhẫn nhịn được?

Đôi mắt có chút nhíu lại, cười nói:

- Miệng lưỡi các hạ quả nhiên là bén nhọn. Nhưng đã đến đây mà các hạ còn có thể làm càn được nữa sao...

Nói xong thì hai con mắt có chút sáng ngời bắn ra một đạo tinh mang chỉ thẳng vào Lâm Dịch. Một cỗ uy áp khổng lồ lập tức hướng phía Lâm Dịch mà tới.

Lâm Dịch mắt có chút nhíu lại. Trên người cũng dâng lên một cỗ uy áp không thua kém xuất thể mà ra. Hai cỗ khí thế giao phong trong không trung, những tia tử sắc điện xà thoáng hiện ra, âm thanh đùng đùng vang lên.

Diệp Nhuận trong lòng hơi chấn động, ngược lại không ngờ là đối phương không biểu hiện ra một chút sợ sệt nào, mà ngay cả hành vi cũng đã ra ngoài dự đoán của hắn.

Nói thật là nếu đổi lại vị trí, chính mình bị bốn cường giả Ngưng Thần kỳ vây quanh như vậy. Hắn có lẽ cũng biểu hiện vẻ trấn tĩnh ở bên ngoài nhưng lời nói và hành vi cũng sẽ có một chút thu liễm lại. Dù sao thì không đến thời khắc mấu chốt cũng không có người nào lại dại dột đi khai chiến mà căn bản là không hề có phần thắng.

Nhưng nhìn lời nói và hành vi của đối phương lại không có một chút ý tứ thu liễm nào. Thậm chí còn công khai trêu chọc Cơ Nghiên, tựa hồ không để tâm đến nhóm người mình sẽ nảy sinh việc vây đánh mình hắn.

Hoặc có thể nói là bây giờ hắn tựa hồ hy vọng là đem sự tình làm càng náo nhiệt càng tốt?

Diệp Nhuận tâm tư thay đổi thật nhanh. Nghĩ thì nghĩ nhưng hành động lại không buông lỏng chút nào, trước mặt người mình thích thì hắn cũng không muốn yếu thế.

Khí thế không ngừng được kéo lên, tử sắc điện xà không ngừng hiện ra, phạm vi càng ngày càng mở rộng. Nhưng chung quanh mơ hồ có một tầng cấm chế, dù điện xà có hiện ra quấy phá như thế nào thì vách tường chung quanh cùng với nóc nhà có cảm giác là không bị điện thiêu cháy sém, vẫn màu vàng son lộng lẫy như cũ.

Nam tử tuấn mỹ đến yêu dị thì khoé miệng mang theo tia mỉm cười, nhìn hai người đang so đấu tựa hồ có chút hăng hái.

Cùng lúc đó thì đột ngột có một cỗ khí tức khổng lồ xuất hiện đâm thẳng vào khí thế nơi hai người tranh phong. Chỉ nghe vang tiếng "Oanh" thật lớn, không trung tử sắc điện xà đang vùng vẫy thì lập tức biến mất không còn. Lâm Dịch cùng Diệp Nhuận hai người thân thể khẽ run run, liền thu hồi khí thế.

Lâm Dịch trong lòng chấn động, liền nhìn về phía Mâu Quân vẫn đang nở nụ cười như cũ, trong mắt đã xuất hiện một tia cẩn trọng.

- Lâm Dịch các hạ là khách từ xa tới, Tiểu Diệp không nên làm mất cấp bậc lễ nghĩa.

Mâu Quân mỉm cười nói. nguồn

- Vâng.

Nghe Quân nói Diệp Nhuận khẽ gật đầu, nhìn qua thì không có chút nào là không phục. Cái tên Mâu Quân này uy vọng xem ra cũng rất cao đấy.

Lâm Dịch trong lòng lại âm thầm chấn động.

- Không hổ là một trong những cường giả Ngưng Thần kỳ mạnh nhất Bạo Loạn Tinh Hải. Chỉ là cỗ khí thế này thì ta cũng đã không có khả năng chống cự.

Lâm Dịch liền âm thầm cẩn thận. Đối với Mâu Quân này thì chỉ sợ tung hết át chủ bài của mình ra mới có thể tranh hùng với hắn.

Hơn nữa điều kiện tiên quyết là đối phương không có lá bài tẩy nào tung ra.

Lâm Dịch hít sâu một hơi. Tia cẩn trọng biến mất lại lần nữa hiện ra nét tươi cười nói:

- Quân đại nhân thực lực quả nhiên là kinh người. Có thể nổi danh dưới Vô Hư sĩ quả nhiên là không giả.

Quân mỉm cười:

- Danh xưng mà thôi. So ra thì vẫn còn kém các hạ. Trong nháy mắt thoát khỏi thần thức tập trung của Tiểu Nghiên. Dù là ta cũng không có biện pháp làm được việc này.

Ngữ khí cảm khái nhưng mà đôi mắt vẫn một mực mỉm cười, vẫn thẳng tắp nhìn về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch trong lòng khẽ run, tên Quân này tâm tư cực kỳ cẩn thận. Chỉ sợ là hắn đã đoán ra được điều gì rồi?

Lâm Dịch miệng cười ha ha nhưng không trả lời cấu hỏi của đối phương.

Quân ánh mắt có chút chớp động, lập tức cười nói:

- Bất quá bây giờ chúng ta cần nói một chút về vấn đề Lộng Viêm thảo. Thực không có điều giấu diếm. Phần Thiên của ta vì cần nó mà đã hao phí một lượng tài lực nhân lực không nhỏ, tuy sau này vì có một chút vấn đề mà thất bại dẫn đến người của Phiêu Miểu Thiên thừa dịp mà vào đoạt được bảo vật này. Nhưng dù nói gì thì đây cũng là vật của Phần Thiên ta. Kính xin các hạ đem Lộng Viêm thảo trả lại cho Phần Thiên. Trên dưới Phần Thiên sẽ vô cùng cảm kích.

Tuy đứng ở thế đối địch nhưng Lâm Dịch không thể không thừa nhận. Người được gọi đệ nhất dưới Thần cấp, đứng đầu Phần Thiên - một trong tam đại thế lực của Bạo Loạn Tinh Hải, là hoàn toàn chính xác chứ không phải ngẫu nhiên.

Những lời này đã nói rõ là quyết tâm của mình đối với Lộng Viêm thảo, trong lời nói không hề có chút nào doạ dẫm người lại ình có một bậc thang rất tốt để hạ đài.

Trung thực mà nói, trong tình hình này thì giao Lộng Viêm thảo cho bọn hắn là cách làm thông minh nhất. Nhưng hết lần này đến lần khác, đối phương đều hoài nghi thần khí của mình.

Thật ra thì Lâm Dịch cho rằng dù giải quyết thế nào, thì trận chiến ngày hôm nay là không thể tránh khỏi.

Bầu không khí vẫn như cũ tương đối hoà nhã. Nhưng Lâm Dịch biết rõ trên thực tế thì nơi đây nguy cơ bốn phía.

Thần sắc không đổi liếc nhìn bốn phía, Lâm Dịch không khỏi nhẹ thở dài một tiếng...Quả nhiên trong phòng này có kết giới, hơn nữa còn được thiết lập bởi cao thủ Thần cấp. Trừ phi mở ra được kết giới, nếu không chỉ sợ là không có cách nào ly khai nơi này.

- Vẫn là do mình khinh thường.

Trong lòng than nhẹ.

Lắc đầu, Lâm Dịch lộ ra vài phần khó xử mà nói:

- Kỳ thật thì dựa theo lời của Mâu Quân đại nhân nói Lâm mỗ nếu không đem Lộng Viêm thảo giao cho các hạ thì thật sự là không có đạo lý. Chẳng qua là...

Nói xong thì trên mặt lộ ra vài phần khó xử.

Quân vẫn mỉm cười nói:

- Có điều gì khó xử, xin các hạ cứ nói cho chúng ta biết.

Lâm Dịch bất đắc dĩ khẽ thở dài một tiếng. Đôi con ngươi nhìn thẳng Mâu Quân mà nói:

- Lâm mỗ có thể hỏi trước Mâu Quân đại nhân một chuyện này được không.

Quân có chút sờ lông mi, cười nói:

- Mời.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, nhìn thẳng đối phương hỏi:

- Nếu như bằng hữu của đại nhân vì thỉnh cầu đại nhân hỗ trợ để đảm bảo an toàn ột vật. Quân đại nhân lại vì thế lực người cướp đoạt quá mức cường đại mà không chú ý đến lới nhờ vả của bằng hữu và đem sự việc chuyển giao cho người khác?

Mâu Quân hơi có chút sửng sốt, lập tức lông mày hơi hơi nhăn lại. Sau một lúc thì nhẹ thở dài rồi nói:

- Ta hiểu được...Hoàn toàn là sẽ không.

Lâm Dịch lại lộ ra dáng tươi cười:

- Cho nên xin Mâu Quân đai nhân không nên làm khó Lâm mỗ, Lâm mỗ sẽ vô cùng cảm kích.

Mâu Quân là loại người nào? Nếu thật sự có bằng hữu phó thác cho hắn trông nom loại sự việc này thì khi hắn đã đáp ứng. Thì trừ phi là hắn chết đi nếu không người khác đừng mơ tưởng lấy được vật gì từ tay hắn.

Xem tiếp: Chương 99 0-992: Khai Chiến.

Bạn đã đọc thử chưa?

Gói Thuốc Lá

Thể loại: Trinh thám

Số chương: 12


Chuyện Do Em Quyết Định

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Tôi Sẽ Theo Đuổi Cậu

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 89


Mẹ Chồng Nàng Dâu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 26


Tài Năng Tuyệt Sắc

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 237