Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 968 -969: Tam Đại Thế Lực.

Chương trước: Chương 967 :



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 968-969: Tam đại thế lực.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Lời nói của Lâm Dịch làm cho sắc mặt mọi người hai phe khẽ biến. Người vừa mở miệng kia có chút chần chờ, nhíu mày, tựa hồ như có điều gì khó nói.

Lâm Dịch nhìn mặt mà nói chuyện, biết rõ nguyên nhân này chắc có liên quan đến một số lợi ích. Cho nên bọn hắn mới không dám nói.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch cười nói:

- Nếu không muốn nói, ta cũng không miễn cưỡng...Bất quá nếu như người khác đã mở miệng, ta cũng không tiện lờ đi. Các ngươi hay vẫn là rời khỏi đây đi. Ta không muốn giết các người.

Lời nói của Lâm Dịch làm ười người kia trở nên lo lắng. Sau một lát, người vừa mới nói hít sâu một hơi, nói với Lâm Dịch:

- Nếu như đại nhân đã hỏi, tiểu nhân cũng không cũng không dám lừa gạt, thực không dám dấu diếm...Sở dĩ chúng ta đuổi giết năm người họ, là bởi vì nhóm bọn họ cướp đoạt đồ đạc của chúng ta.

- Nói hươu nói vượn!

Thanh niên kia lập tức cao giọng phản bác:

- Loại bảo vật này tự nhiên là dành cho người có duyên. Vốn là vật vô chủ, sao lại thành 'đoạt' trong miệng ngươi?

Người nọ cũng không yếu kém, hừ lạnh nói:

- Phần Thiên ta đã đợi ở đó hơn một tháng, phạm vi ngàn km xung quanh đều bị phong tỏa. Các ngươi gặp tình cảnh này, liền mượn cớ xông vào khu vực chúng ta phong tỏa. Nên mới đạt được bảo vật, ngươi nói việc này khác gì với việc đoạt chứ.

Thanh niên kia cũng hừ lạnh nói:

- Loạn Hải lớn như thế, ai quy định khu vực đó là của các ngươi? Bảo bối từ trước tới nay đều là duyên thì được. Đừng nói là các ngươi đã đợi một tháng, chính là có đợi một năm, mười năm, trăm năm...vậy thì như thế nào? Ta cũng không phải cướp đoạt từ trên tay các ngươi, sao có thể nói là đồ vật của các ngươi được chứ hả?

- Hừ! Cưỡng từ đoạt lý!

Người bên Phần Thiên cả giận nói.

Thanh niên kia khinh thường hừ lạnh, không chút nào nhượng bộ nói:

- Ta xem ngươi đó mới là cường đạo!

Mấy câu qua lại làm bầu không khí khẩn trương hẳn lên.

Mà Lâm Dịch lại đối với bảo bối này sinh ra hứng thú. Đương nhiên, hắn không thể nào mạnh mẽ giành lấy được. Tuy cường giả Thần cấp đại khái sẽ không ra tay với Ngưng Thần kỳ. Nhưng trong ba thế lực, đồng dạng cũng không thiếu cường giả Ngưng Thần kỳ. Nhưng nếu như nói là giúp thế lực khác đoạt bảo bối, vậy thì đó là chuyện khác.

Lâm Dịch mặc dù có tự tin có thể đối mặt với một gã cường giả Ngưng Thần kỳ. Nhưng lại không có lòng tin đối mặt với hai gã, thầm chí có khả năng còn cao hơn Ngưng Thần kỳ...đã đến cấp độ Ngưng Thần kỳ này, lẫn nhau tầm đó mặc dù cách phân biệt cũng không phải quá lớn. Dù sao, đều là có cảm ngộ với Thiên Đạo, tuy cảm ngộ cũng có nhiều có ít. Nhưng tổng thể mà nói, cấp độ Ngưng Thần kỳ này trong Thiên Đạo cũng sẽ không chênh lệch quá lớn.

Giống như Tố Vân và Chu Khắc ngày đó. Tố Vân trở thành Ngưng Thần kỳ đã ba vạn năm, nhưng mà Chu Khắc vừa vặn mới đột phá Ngưng Thần kỳ, hai người lại đại chiến trọn vẹn cả ba tháng. Có thể thấy được thực lực của hai bên không sê sích gì nhiều. Nếu như lúc đó có hai gã cường giả Ngưng Thần kỳ đồng thời ra tay với Tố Vân, chỉ sợ Tố Vân cũng chỉ có một chữ bại mà thôi.

Bởi vậy có thể thấy được sự chênh lệch trong Ngưng Thần kỳ cũng không phải quá lớn.

Nhíu mày nghĩ nghĩ, Lâm Dịch cũng cảm thấy chuyện này khó phân giải. Đứng trên lập trường của Phần Thiên mà xem, bọn họ đã đợi hơn một tháng, rốt cục cũng đợi được bảo vật xuất thế. Không nghĩ tới loại bị người khác đoạt mất, tự nhiên là không cam lòng. Nhưng đứng trên lập trường của Phiêu Miểu Thiên mà nói, chính mình lại chưa từng cướp đoạt thứ gì trong tay bọn họ, thật vất vả mới đạt được bảo bối. Làm sao có thể dễ dàng mà buông tha được chứ?

Là một người ở giữa, thật sự khó có thể nói cho công bằng chuyện này.

Đương nhiên, đó là làm một người 'người trung gian'. Một cường giả như Lâm Dịch, cũng tương đối dễ nói.

- Ta cũng mặc kệ bảo vật này là thứ đông tây gì, bất quá ta đã nhúng tay, các ngươi hay vẫn là nên rời đi đi.

Lâm Dịch mở miệng nói.

Người bên Phần Thiên khẽ biến sắc. Trên sắc mặt người bên Phần Thiên cũng hiện lên sự tức giận:

- Đại nhân, ý của người rõ ràng là người nhất quyết phải giúp cho người Phiêu Miểu Thiên sao?

Lâm Dịch bất đắc dĩ mở miệng nói:

- Haizzz, ai bảo bọn họ mở miệng trước chứ? Nếu như các ngươi mở miệng trước để ta giúp các ngươi. Ta cũng sẽ giúp các ngươi đấy.

Lâm Dịch biểu lộ sự bất đắc dĩ lại không nghĩ tới...rõ ràng hồi nãy người ta đang có ưu thế, cần gì người khác giúp đỡ chứ? Chính mình lại đột nhiên xuất hiện như vậy, người khác tự nhiên là có chút ít sững sờ.

Người bên Phiêu Miểu Thiên đang kề cận trong nguy hiểm, chỉ sợ cho dù người tới là người bình thường. Bọn họ cũng sẽ mở miệng cầu khẩn một tiếng...

Người bên Phần Thiên sắc mặt âm trầm nhìn xem Lâm Dịch. Thật lâu sau mới hít sâu một hơi. Chắp tay nói:

- Kính xin chỉ giáo tục danh. Cũng tốt cho tiểu nhân trở về thuận tiện bẩm báo.

Những lời này chứa đựng hàm xúc sự uy hiếp, ý tứ là được...nếu như ngươi đã quyết định nhúng tay. Phần Thiên ta đây cũng không dễ bắt nạt như vậy. Ta đánh không lại ngươi, có điều trên ta còn có người, ngươi cũng không phải là vô địch.

Lâm Dịch tự nhiên có thể nghe hiểu ý tứ trong đó. Bất quá hắn nếu như đã nhúng tay, tự nhiên cũng sẽ không sợ người khác tìm tới cửa. Lúc này mới khẽ nói:

- Lâm Dịch.

Người nọ nhẩm lại hai lần. Mới nhìn thật sâu vào Lâm Dịch, khom người nói:

- Nếu như đã như vậy, đám người tại hạ xin cáo lui...Lâm Dịch đại nhân, kính xin ngài bảo trọng nhiều hơn.

Nói xong, cũng không để ý tới phản ứng của Lâm Dịch. Vung tay lên, mang theo đoàn người rời khỏi nơi này.

Lâm Dịch hơi có chút bất đắc dĩ. Nếu không phải là đang thật sự cần một người dẫn cầu dắt mối, hắn thật sự là không muốn can hệ gì đến chuyện này. Đưa mắt nhìn đối phương ly khai, nhưng trong lòng cũng thầm nhớ kỹ lời nói của người nọ. Người này, bất kể là tâm cơ hay phản ứng, đều không phải là người bình thường. Rất hiểu đạo tiến thối.

- Cám ơn Lâm đại nhân.

Bốn người bên thanh niên kia đều đã bay lên. Cảm kích nhìn Lâm Dịch, cả đám đều lộ ra nụ cười chân thành.

Lâm Dịch bất đắc dĩ cười cười, gật đầu nói:

- Gặp tức là có duyên. Tiện tay mà thôi.

Thanh niên kia cảm kích nói:

- Đợi sau khi về tới Loạn Tinh nội thành. Tiểu nhân nhất định sẽ bẩm báo chi tiết cho đại nhân. Lâm đại nhân có ơn trợ giúp với Phiêu Miểu Thiên ta. Tuyệt đối không phải là không công.

Lâm Dịch gật đầu cười, cũng không có cự tuyệt.

- Hiện tại các ngươi muốn đi đâu? Quay về Loạn Tinh nội thành sao?

Lâm Dịch nhìn chung quanh một chút, bề ngoài như tùy ý hỏi một câu.

Thanh niên kia gật đầu nói:

- Đúng vậy. Vật này tuy đã vào tay, nhưng chỉ sợ người Phần Thiên sẽ không từ bỏ ý đồ. Chậm thì có biến. Ý tiểu nhân là muốn nhanh chóng quay về. Không biết đại nhân ngài...

Nói tới chỗ này, hơi dừng lại một chút.

Lâm Dịch tự nhiên hiểu được tâm tư của hắn. Giả đò không có phát hiện, mà là thuận miệng nói:

xem tại

Xem tiếp: Chương 97 0-972: Lộng Viêm Thảo Hai Hợp Một.

Bạn đã đọc thử chưa?

Bức Vẽ Của Gió

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 60


Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 50


Chocolate love

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 7


Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 208


Kiếm Vũ Càn Khôn

Thể loại: Tiên Hiệp, Khoa Huyễn

Số chương: 19