Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1168 -1170: Chỗ Đáng Sợ Chân Chính Của Thiên Đạo.

Chương trước: Chương 1165 -1167: Duẫn Đinh.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1168-1170: Chỗ đáng sợ chân chính của Thiên Đạo.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ nguồn

Chương 1170: Chỗ đáng sợ chân chính của Thiên Đạo. (3)

Duẫn Đinh không ngờ lại ở trước mặt Lâm Dịch, cứ như vậy biến mất không còn tung tích, giống như hắn chưa bao giờ xuất hiện vậy.

Ba giây, ngắn ngủi trong vòng ba giây, trên người Lâm Dịch đã có hơn ba mươi vết thương lớn nhỏ. Đây chính là tốc độ gì a, mỗi một giây trên người có thêm mười vết thương, còn đang không ngừng tăng lên. Giờ phút này, Lâm Dịch vẫn luôn kiêu ngạo về khả năng phòng ngự của mình, không ngờ dưới Thiên Đạo kỹ lại giống như một trang giấy.

- Đi.

Lúc này Lâm Dịch cũng đã mặc kệ, không phát hiện ra địch nhân, nhưng để đối phương cứ tấn công như vậy cũng không phải điều mà hắn muốn thấy, vì vậy hắn phóng băng liên cùng với tiểu kiếm ra ngoài.

Trong nháy mắt, chu vi không gian chung quanh biến thành màu lam. Băng liên không ngừng toát ra tiếng vang thanh thúy, chợt to ra, sau đó bảo hộ Lâm Dịch ở bên trong. Mà tiểu kiếm thì trong nháy mắt dường như hóa thân thành nghìn vạn lần, chém bừa bãi chu vi không gian chung quanh.

- Ta nói rồi, chân thần khí trước mặt phong cực của ta căn bản không có một chút tác dụng nào...An tâm hưởng thụ đi a...Phong cực chưa có kẻ nào có tư cách hưởng thụ như ngươi đâu. Ngươi phải lấy đó mà kiêu ngạo. Ha ha...

Tiếng cười cuồng ngạo của Duẫn Đinh lại vang lên, mà vết thương trên người Lâm Dịch lại xuất hiện thêm với tốc độ ngày càng nhanh. Hiện tại hắn đã biến thành một huyết nhân. Huyết sắc năng lượng bao bọc toàn thân hắn, thế nhưng Hổ Thần Quyết đối với bất cứ thương thế gì cũng có thể điều trị, thế nhưng tại giờ phút này căn bản không giúp được gì. Tuy rằng vết thương khép lại, thế nhưng so với tốc độ bị thương căn bản như muối bỏ biển. Nếu cứ như vậy, mỗi lần chỉ mất một chút máu, chỉ sợ cũng đủ để khiến cho Lâm Dịch chết đi a?

- Thú văn chi nguyên...Vốn tưởng rằng đối phó với Cường giả Thần Cấp mới phải dùng đến, không nghĩ tới...

Nhưng mà Lâm Dịch cho tới bây giờ vẫn trấn tĩnh. Bởi vì Thú văn chi nguyên, mới chính là con bài chưa lật của hắn.

Hổ Hình chiến văn nhất thời biến mất, lập tức, hai đạo thần thức của Lâm Dịch phân chia ra điều động chiến văn là linh văn, nhất thời tạo thành một cá thể.

Rống!

Một tiếng rống rung trời chuyển đất vang lên, giốn như thiên địa cũng bị tiếng hổ gầm này chấn nát.

- Cái gì?

Duẫn Đinh không dám tin tưởng thanh âm trong nháy mắt xuất hiện này. Ngay sau đó, thân thể Lâm Dịch bộc phát ra quang mang hồng lam tương giao. Khi quang mang thối lui, xuất hiện thân hình của hắn đứng đó.

Hai con mắt hồng và lam lóe lên sự cuồng bạo, mà lại lãnh đạm. Trên người hắn trường mao tùy phong hắc bạch tương gian ba động. Trên trán hắn, một chiếc ấn ký chữ Vương phong cách cổ xưa, có vẻ đặc biệt chói mắt! Yêu dị, cuồng bạo, lạnh lẽo, thiết huyết...Giống như một vị vương giả quân lâm thiên hạ.

Mà phía sau hắn, có một cự hổ cao tới vạn trượng đang ngẩng đầu lên trời điên cuồng gào thét, chỉ cần khí thế cũng nghiền nát nân tâm.

- Chuyện này, chuyện này...

Sau một khắc, thân hình Duẫn Đinh cũng xuất hiện trước mặt Lâm DỊch. Hắn không dám tin tưởng nhìn chằm chằm vào miệng con hổ, lại nhìn Lâm Dịch đang sử dụng Thú Văn chi nguyên, toàn thân hắn run rẩy.

- Hổ thần chiến văn, hổ thần chiến văn...Là hổ thần chiến văn.

Duẫn Đinh đầu tiên là lẩm bẩm tự nói, dần dần, Lâm Dịch từ trong mắt hắn cũng thấy sự hưng phấn.

Đúng vậy, không phải run rẩy, không phải kinh khủng, không phải sợ hãi, mà là hưng phấn! Giống như là thợ săn thấy được con mồi tuyệt hảo.

Điều này làm cho Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt có chút cảnh giác.

- Hắc hắc, hắc hắc.

Tố chất thần kinh của Duẫn Đinh ở trường hợp này dường như không có tác dụng, hắn bật cười, nhìn về phía Lâm Dịch, giống như là nhìn về phía một đồ vật tốt. Tâm tình trong mấy ngày liền lo lắng trong nháy mắt đã biến mất không còn một mảnh.

- Ta vốn tưởng rằng nhiệm vụ lần này thất bại, tuyệt đối sẽ bị nghiêm phạt...Ta muốn cảm tạ ngươi, nếu như không phải là ngươi, ta quả thực không biết nên làm cái gì bây giờ...

Duẫn Đinh không hiểu tại sao lại nhếch môi lên nở nụ cười.

Con mắt Lâm Dịch híp lại, cuối cùng cũng không nhịn được mà mở miệng nói:

- Ngươi cho rằng chỉ bằng ngươi cũng có thể đáng bại trạng thái hiện tại của ta sao?

Trong giọng nói có chút không dám tin tưởng. Dù sao, loại trạng thái này của hắn đã từng giao thủ qua với Cường giả Thần Cấp. Ngay cả Cường giả Thần Cấp cũng không có cách nào trong nháy mắt thắng được, nếu cho rằng Duẫn Đinh có thể, cho dù đánh chết hắn, hắn cũng không dám tin.

Duẫn Đinh nghe vậy ngạc nhiên, lại giống như là nghe được chuyện gì vô cùng tốt mà phá lên cười. Tiếng cười này khiến cho Lâm Dịch nhíu mày, một lúc lâu sau, tiếng cười mới dừng lại.

Nếu như cảm ngộ Thiên Đạo của ngươi tương đương với ta, như vậy khi lần đầu tiên thấy ngươi sử dụng chiến văn để đối đầu với ta, ta có thể đơn giản gạt bỏ. Thế nhưng...Sự thực chứng minh, Thiên đạo của ngươi chỉ là nhập môn mà thôi. Nhưng vậy ngươi có gì đáng sợ cơ chứ?

Duẫn Đinh đột nhiên ngừng cười, khóe miệng nhếch lên khinh thường nói.

Hắn nói khiến cho lông mày Lâm Dịch giật giật lên, trầm mặc nhìn hắn.

- Lẽ nào, ngươi cho rằng bằng vào sự đề thăng năng lượng hiện tại có thể chiến thắng được ta sao?

Nụ cười của Duẫn Đinh vô cùng quỷ dị, cũng khiến cho trong lòng lâm Dịch bắt đầu có một tia dự cảm không tốt.

- Ngươi sai rồi...Năng lượng là năng lượng, Thiên đạo là thiên đạo! Nếu như năng lượng và Thiên đạo không khác nhau, vậy còn phân năng lượng với Thiên đạo làm gì? Lẽ nào ngươi cho rằng, năng lượng chỉ cần đủ cường đại là có thể chiến thắng được thiên đạo sao?

- Như vậy ta không ngại nói cho ngươi biết...Vô luận dưới tình huống gì, Năng lượng đều xếp dưới thiên đạo. Dù cho năng lượng có mạnh đến đâu, đứng trước mặt Thiên đạo đều không chịu nổi một kích...Bởi vì, năng lượng vốn là thứ thuộc về Thiên đạo. Ha ha.

Cuối cùng, cùng với tiếng cười cuồng ngạo, thân thể Duẫn Đinh lần thứ hai lại mờ ảo bất định. Trong khoảnh khắc, giống như lần trước, biến mất không còn tung tích.

- Hừ.

Ngực chợt truyền đến cơn đau đớn kịch liệt, khiến cho Lâm Dịch không nhịn được mà khẽ hừ một tiếng...Hắn cúi đầu nhìn xuống, thì một vết thương nho nhỏ xuất hiện trên ngực hắn.

Loại trạng thái này không ngờ hắn lại bị thương...Lâm Dịch triệt để ngây dại.

- Lực phòng ngự quả thực được gia tăng không ít...Thế nhưng ngươi chết chắc rồi. Ha ha...Không nghĩ tới, người sở hữu Hổ Thần chiến văn, không ngờ lại là một tên thái điểu. Ha ha. Ông trời cũng muốn diệt Bạch Hổ nhất mạch a. Ha ha...

Căn bản không nghe rõ tiếng cười cuồng ngạo phát ra từ đâu, Lâm Dịch lần đâu tiên cảm giác được nguy cơ.

Bầu trời một mảnh hắc ám, tử sức điện xà không ngừng qua lại những đám mây lúc này đã hoàn toàn tiêu thất, thứ còn lại trên bầu trời lúc này chỉ là hắc ám cùng với gió.

Cuồng phong giống như một dòng xoáy thật lớn, bạo ngược không gì sánh được, sắc bén như đao, hoàn toàn đem Lâm Dịch bao vây ở bên trong. Tiếng gió rít chói tai giống như không ngừng sinh sôi xé rách màng tai. Bộ lông trắng đen lẫn lộn trên người Lâm Dịch đã hoàn toàn bị máu nhuộm hồng.

Xem tiếp: Chương 1171 -1172: Đột Phá, Lĩnh Ngộ, Thắng!

Bạn đã đọc thử chưa?


Dược Yêu

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 15


Quý Nữ Trở Về

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 26


Yến Thập Tam

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 47


Hôn Nhân Mười Bảy

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 41