Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1162 -1164: Ngưng Thúy Hải Vực.

Chương trước: Chương 116 0-1161: Nguyên Nhân.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1162-1164: Ngưng Thúy Hải Vực.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Chương 1164: Ngưng Thúy Hải Vực. (3)

- Ai...Năm vạn năm...Thực sự là khiến ta hoài niệm cảnh tượng lúc đó ta và ngươi đi du lịch Thiên Giới...

Nói tới chuyện tình tương giao năm vạn năm, trên mặt Duẫn Đinh cũng hiện lên vẻ hồi ức...Hăng hái, tuy rằng thực lực thấp, thế nhưng hai người cùng đồng hành Thiên Giới, trải qua bao nhiêu chuyện, mưa gió, hiện tại đứng trên vị trí đỉnh phong này nhớ lại, quả thực có một loại cảm giác không nói lên lời.

- Ha ha, được rồi, nghỉ ngơi một chút đi. Ta đi xem một chút.

- Được.

Lâm Dịch và Lang Sa tốn thời gian sáu ngày mới chạy tới một một phường thị Phù Phong. Thư Mộng và Thủy Linh Lung hiện tại còn đang ở bên trong Hổ Thần Cư...Lâm Phỉ trong nháy mắt đề thăng thực lực của Thư Mộng, trong nháy mắt đề ột bước lớn đương nhiên cần phải có một thời gian phối hợp. Thư Mộng còn đang hôn mê, Thủy Linh Lung tự nhiên cũng không để một mình nàng ở bên trong.

Bên trong phường thị, xe ngựa như nên, nhìn qua có vẻ vô cùng náo nhiệt. Hai người tìm một tửu quán, dự định ăn một bữa.

- Hiện tại từ Bách Nguyên Tông kia còn động tĩnh gì không?

Vừa mới ngồi uống không được bao lâu, ở một cái bàn cách đó không xa, truyền đến tiếng nói chuyện.

- Nghe nói hiện tại đang điều tra tên tặc tử Huyền Đông Thiên kia ở nơi nào, Bách Nguyên Tông đã phái cao thủ đi trước đuổi bắt. Chỉ là tình huống cụ thể ra làm sao, ta cũng không rõ ràng cho lắm.

- Hừ, nhắc tới Huyền Đông Thiên, đám người đó lá gan cũng quá lớn đi. Chẳng lẽ không biết trên dưới Đông Nam Thiên chúng ta đối với bọn họ đều không có thiện cảm sao? Không ngờ lại còn dám quang minh chính đại xâm lược, thực sự là càn rỡ mà.

- Tuy rằng nói như vậy cũng không sai, thế nhưng...Thanh Long Bảo Huyền Đông Thiên kia chính là thiên giới đệ nhất đại phái, bọn họ xâm lược Bách Nguyên Tông, Bách Nguyên Tông thực sự có thể chiến thắng bọn họ sao?

- Ngươi ngay cả điều này còn không nhìn ra sao? Trước đó vài ngày, đệ nhất đại phái Đông Nam Thiên, tông chủ Cao Tông, Cao tôn giả đã nói, thế lực Huyền Đông Thiên xâm lược Đông Nam Thiên chính là khiêu chiến Lăng Vân Tông bọn hắn, mấy ngày trước bọn hắn đã phái sứ giả đi tới Bách Nguyên tông thương thảo công việc liên minh. Trừ lần đó ra, Đông Nam Thiên đệ nhị phái Lạc Phượng môn đồng dạng cũng đã lên tiếng và đứng cùng một trận tuyến với Bách Nguyên Tông. Hắc...Bách Nguyên Tông chỉ là một môn phái nhỏ ít người biết đến, không ngờ lại vì Thanh Long bảo xâm lược, trong vòng mấy ngày ngắn ngủi danh tiếng đã vang dội tiến tới ngang hàng với Lăng Vân Tông và Lạc Phượng Môn, lui danh muôn đời...Chuyện này đến tột cùng đối với Bách Nguyên Tông là tốt hay là xấu cũng thật khó nói.

- Thế nhưng có danh tiếng thì có lợi ích gì? Phải biết rằng, thứ mà bọn họ đối mặt chính là đệ nhất phái Huyền Đông Thiên a.

- Ta nói như vậy lẽ nào ngươi còn chưa nghe nói qua? Nói cách khác, lúc này tuy rằng trên danh nghĩa là cuộc chiến của Thanh Long Bảo và Bách Nguyên Tông! Thế nhưng lại chính là cuộc chiến của Thanh Long Bảo và toàn bộ Đông Nam Thiên. Bách Nguyên Tông sẽ không vì chuyện này mà thiệt thòi. Ngược lại bọn hắn sẽ vì chuyện này mà tạo nên danh tiếng, trở thành đại bang phái số một Đông Nam Thiên.

- Như vậy sao?

Khóe miệng Lâm Dịch hiện nên nụ cười...Không nghĩ tới trong vòng ngắn ngủi mười ngày, tin tức đã truyền tới nơi này.

Loại tình huống này tự nhiên là Lâm Dịch muốn nhìn thấy. Sự tình càng lớn, ánh mắt mọi người tại Đông Nam Thiên tập trung trên người Bách Nguyên Tông càng nhiều, hay nói cách khác, ánh mắt tập trung trên Gia Nhĩ Ba Tư diện vị càng nhiều, mà đại lục Bạch Đế như vậy lại càng an toàn.

- Không nghĩ tới đồ ăn Thiên Giới lại ngon như vậy.

Lang Sa quả thực không có để ý tới những lời nghị luận chung quanh, nàng lướt qua mọi thứ trên bàn, ánh mắt sáng lên, có chút cảm thán nói.

Lâm Dịch cũng thu hồi ánh mắt, nở nụ cười nói:

- Những đồ ăn này đều xuất thân từ bên trong động vật hoặc thực vật có linh lực cực mạnh, đương nhiên so với đại lục Bạch Đế mạnh hơn không ít.

Lang Sa cũng gật đầu cười, lại lướt qua mấy món, lúc này mới buông đũa nhìn về phía Lâm Dịch hỏi:

- Tìm được người nọ chưa?

Lâm Dịch nghe vậy nhíu mày, sau đó bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Tùy rằng cách ba tỷ km đã tới rồi, thế nhưng phạm vi chung quanh đây lại lớn như vậy, muốn tìm một người dễ như vậy sao? Hơn nữa chúng ta dùng sáu ngày chạy tới đây, trong sáu ngày này, đối với một Ngưng Thần Kỳ cường giả mà nói, hắn có khả năng chạy được 3 ức km, thậm chí là bốn ức km...Tuy rằng ta cũng rất muốn diệt trừ bọn họ, thế nhưng quả thực còn chưa có tìm được. xem tại

Kỳ thực Lâm Dịch còn một câu chưa nói, dù sao hiện tại vị diệnGia Nhĩ Ba Tư đã được bảo đảm. Thế nhưng đối với những người hành động tự tung tự tác trên Bạch Đế đại lục khi trước, hắn vô cùng tức giận...Không diệt trừ được Duẫn Đinh kia, trong lòng hắn chung quy không cảm thấy được yên tĩnh.

Lâm Dịch nói khiến cho đôi mi thanh tú của Lang Sa nhíu lại, sau đó gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa.

- Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều quá. Tất cả giao cho ta là được.

Thấy tâm tình của Lang Sa trùng xuống, Lâm Dịch vội vã cười nói. Tuy rằng Lang Sa biết Lâm Dịch hiện tại đang an ủi mình, thế nhưng khi thấy nụ cười trên môi hắn, tâm tình của nàng cũng nhẹ đi không ít. Trong lòng than nhẹ một tiếng, sau đó nở nụ cười yếu ớt, tiếp tục vùi đầu vào thức ăn.

Nhìn qua dáng dấp xanh xao của Lang Sa, trong lòng Lâm Dịch cũng có cảm giác thương yêu. Người ngọc trước mắt, người ngọc ở bên trong Hổ Thần cư, cùng với người ngọc hiện tại đan tạm ly khai khỏi hắn...Các nàng ai mà không phải là thiên kiêu chi nữ? Không phải là diễm lệ? Hiện tại tất cả đều trở thành thê tử của mình, đây chẳng phải là ý trời sao?

Nghĩ tới đây tâm tình Lâm Dịch không khỏi sảng khoái, ngửa đầu uống cạn ly rượu, vô cùng vui sướng.

Cơm xong, hai người rời khỏi phường thị.

Trên Thiên Giới vĩnh viễn đều là ban ngày, chỉ có một số ít vị trí riêng biệt mới có thời hắc hắc bạch chuyển giao. Ra khỏi phường thị, hai người tự nhiên là lại phi hành.

Trong lúc phi hành, ánh mắt Lâm Dịch thu liễm lại, thần thức khuếch tán ra bên ngoài, tìm kiếm bất luận một tia thần thức nào mà đối phương lưu lại.

Bỗng nhiên ánh mắt Lâm Dịch mở to ra, dừng lại trên không trung.

Lang Sa lúc này vẫn còn chưa phát giác ra, sau khi bay ra vài trăm thước mới dừng lại được, nàng nghi hoặc nhìn về phía Lâm Dịch. Vừa nhìn thấy thần sắc của Lâm Dịch, hai hàng lông mi của nàng nhíu lại, suy đoán:

- Tìm được hắn rồi sao?

Chỉ thấy hồng quang trong mắt Lâm Dịch chớp động, qua một lúc lâu sau, cái miệng của hắn nở nụ cười tàn khốc.

- Hóa ra là trốn ở chỗ này.

Nói xong câu đó, hắn mới lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn về phía Lang Sa:

- Sa nhi, ta đã tìm được người nọ...Người bên cạnh hắn không ít, nàng theo ta sợ rằng có chút bất tiện. Không bằng hiện tại nàng về Hổ Thần Cư trước, hỏi thăm tình hình Mộng nhin cùng Linh Lung hộ ta được không?

Xem tiếp: Chương 1165 -1167: Duẫn Đinh.


Bạn đã đọc thử chưa?

Quan Đạo Thiên Kiêu

Thể loại: Võng Du, Đô Thị

Số chương: 1050




Người Tôi Yêu Là Em

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 14


Cười Vợ Trước So Chiêu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10