Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1149 : An Bài. (3)

Chương trước: Chương 1147 -1149: An Bài.



Chương 1149: An bài. (3)

Huyết sắc quang mang ần ầm phóng lên cao. Sau đó chợt nở rộ trên không trung, hóa thành bốn mươi chín đạo ngân quang bay về phía chân trời. Bao phủ toàn bộ tòa Phù Phong khiến cho quang tráo sáng ngời. Linh lực chung quanh tức thì điên cuồng vận chuyển, so với khi trước nồng đậm hơn vài phần.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, chậm rãi thu hồi năng lực của bản thân. Nói:

- Gia gia, sau này mọi người ở lại nơi này tu hành. Con đã tạo cấm chế, không có thực lực ngoài Hư Thần Cảnh đừng nghĩ tới việc mạnh mẽ phá vỡ.

Nói xong, ngân quang trên tay hắn chợt lóe, trên tay xuất hiện bảy khỏa Linh Tinh đưa cho Lâm Thiên Ngạo nói:

- Gia gia, đây chính là Linh Tinh, năng lượng cung cấp cho trận pháp. Bảy khỏa bình thường có thể chống đỡ mấy trăm người công kích. Người cầm lấy đi.

- Khổ cực cho con rồi.

Lâm Thiên Ngạo cười tiếp lấy, trên mặt hắn xuất hiện nụ cười tự hào. Nhìn tôn tử của mình càng ngày càng thấy thỏa mãn. Làm một gia gia ai mà không hi vọng nhìn thấy tôn tử mình có tiền đồ? Quang vinh a.

- Lâm huynh đệ, làm phiền ngươi rồi.

Lý Vân Diệc sợ hãi nhìn linh lực chung quanh mà than nhẹ, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch có thêm chút kính nể. Bọn họ hiện tại vẫn không biết đẳng cấp hiện tại của Lâm Dịch, thế nhưng bọn họ cũng không có hỏi. Mà chỉ cảm giá năm đó tiểu tử ở trước mặt mình, tới lúc này đã trưởng thành, trở thành một nhân vật mà bọn hắn kính ngưỡng. Không ai không khỏi ước ao thiên tư của hắn, năm đó thiên tư của Bạch Đế vương cũng không có tốt như vậy a.

Lâm Dịch cười gật đầu:

- Các vị trưởng bối quá khách khí rồi, nơi này đã cách xa Bách Nguyên Tông, lại có trận pháp phù hộ tương đối an toàn, Lâm Dịch chúc mọi người nhanh chóng đề thăng thực lực, khôi phục tới trạng thái năm đó.

Con mắt mấy người sáng lên, muốn khôi phục trạng thái năm đó không ai mà không muốn. Đối mặt vơi những lời đàm tiếu khinh thường, từ khi lên tới Thiên Giới bọn họ lại trở thành hạ nhân. Hiện tại lại mượn lực người khác mới có thể miễn cưỡng chạy trốn khỏi địa ngục. Sau khi nghe thấy những lời nói của Lâm Dịch, trong lòng bọn họ đều nghẹn lại. Tu hành, nỗ lực tu hành, thế giới này chính là thế giới cường giả vi tôn. Có thực lực thì có tất cả.

Thấy sự kiên đinh trong ánh mắt mọi người, hắn hít sâu một hơi rồi nói:

- Trước tiên Lâm Dịch xin cáo từ, khi nào có tin tức mới nhất, Lâm Dịch sẽ thông tri cho chư vị.

- Được rồi. Dịch nhi, tất cả phải cẩn thận.

Lâm Thiên Ngạo quan tâm nói.

- Dạ, con biết rồi gia gia.

Lâm Dich gật đầu nói.

Thư Mộng, Thủy Linh Lung đi tới trước mặt Lâm Thiên Ngạo nói:

- Gia gia, chúng con đi trước, người phải bảo trọng.

- Tốt tốt, ngoan. Đi đi. Đi đi.

Lâm Thiên Ngạo hớn hở nói.

- Gia gia bảo trọng.

Lâm Phỉ cũng tiến lên thi lễ. Lâm Thiên Ngạo cũng hớn hở gật đầu.

Lang Sa ở bên kia thì hành lễ với Lý Vân Diệc nói:

- Đại trưởng lão bảo trọng.

Lý Vân Diệc hiện tại đối với Lang Sa vô cùng thỏa mãn, liên tục gật đầu cười nói:

- Tốt, tốt. xem tại

Nói xong, ánh mắt nhìn về phía đám người Lâm Dịch noi:

- Nha đầu. Ngươi thích tên tiểu tử Lâm Dịch kia sao?

Khuôn mặt của Lang Sa tức thì đỏ lên, có vài phần hoảng loạn nói:

- Không, không có. Không có. Trưởng lão. Người nói cái gì?

Lời nói cuối cùng có chút nổi giận.

Lý Vân Diệc cười ha hả, sau đó nói:

- Lâm Dịch chính là một đại nhân vật. Nếu như thực sự thích hắn, phải nắm chặt lấy. Lang Sa mà ta biết không phải là một người con gái chỉ biết nhăn nhó.

Khuôn mặt Lang Sa đỏ bừng, một lúc lâu sau mới hành lễ, đi tới đám người Lâm Dịch.

- Cáo từ.

Lâm Dịch chắp tay lần thứ hai, hóa thành một đạo lưu quanh, cùng với mấy nữ tử bay lên trên không trung. Nhìn đám người Lâm Dịch biến mất, khuôn mặt Lâm Thiên Ngạo vẫn mang theo vẻ mặt tươi cười.

- Ta hiện tại lại có chút ái mộ ngươi, tiểu tử nhà ngươi có một tôn tử tốt a.

Ô Lâm đi tới bên người Lâm Thiên Ngạo, ngẩng đầu nhìn bóng lưng mấy người Lâm Dịch, vừa cười vừa nói.

Lâm Thiên Ngạo cười ha hả, sau đó mới chắp tay nói với mấy người;

- Chúng ta bị nhốt nhiều năm như vậy, lần này dựa vào vãn bối mà chạy trốn. Thành thực mà nói, con mẹ nó quả thực mất mặt. Sau này cần phải nỗ lực, không nói tới vượt qua Dịch nhi, chí ít cũng không thể tạo thêm phiền phức cho hắn. Ha ha.

Mấy người khác đều bật cười ha hả. Sáu mươi năm này, không những không làm mất nhuệ khí của bọn ho, mà còn thành lập một mối quan hệ gắn kết giữa bọn họ.

- Dịch ca, hiện tại chàng muốn đi tới Bách Nguyên Tông sao?

Trong lúc phi hành, thanh âm của Lâm Phỉ vang lên bên tai Lâm Dịch.

Lâm DỊch sửng sốt, sau đó mới gật đầu nói:

- Đúng vậy, có những lời nàng nói khiến cho ta an tâm hơn. chỉ là nếu như Kỳ Dương cũng không dám thoái nhượng, vậy những đệ tử Thanh Nguyên Kiếm Tông kia chúng ta cứu bọn họ cũng không có việc gì chứ?

Lâm Dịch lại nghĩ tới những đệ tử Thanh Nguyên Kiếm Tông kia, không khỏi nhíu mày, tức giận.

Lâm Phỉ có chút bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Đây là hai chuyện khác nhau. Thanh Nguyên Kiếm Tông và Bách Nguyên Tông, mâu thuẫn giữa hai môn phái chính là thuộc về Đông Nam Thiên. Nếu như chàng muốn cứu đương nhiên không thành vấn đề. Thế nhưng cứ như vậy thì Kỳ Dương sẽ nghĩ ra sao? Đối mặt với Thanh Long Bảo hắn cũng không dám thoái nhượng. Nhưng nếu như không để ý tới đám người Thanh Long Bảo tiến vào hủy hoại đại lục Bạch Đế. Dù sao cường giả Thần Cấp cũng không thể sai khiến, dù sao thế lực ở Thanh Long Bảo cũng không ở gần một chỗ.

- Nhưng mà, nếu như chỉ cứu đám người gia gia. Mục tiêu của chàng dù sao đi nữa cũng đã hoàn thành, hơn nữa Kỳ Dương cũng sẽ không vì vài người mà phát sinh hiềm khích. Chí ít ở trong lòng hắn hắn cũng không đứng ở cùng trận tuyến với chúng ta. Tại thời điểm đối địch, không có cách nào đảm bảo sự an toàn của đại lục Bạch Đế.

Lâm Dịch nghe xong khẽ sửng sốt, một lát sau mới cười khổ nói:

- Đúng vậy, ta quả thực nghĩ có chút thiếu chu đáo. Nếu không có nàng, sợ rằng ta đã phạm phải một lỗi quan trọng.

Lâm Phỉ cười lắc đầu nói:

- Dịch ca không nên tự coi nhẹ mình, dù sao Dịch ca và những người đó từng có tình đồng môn. Thấy bọn họ khổ sở tự nhiên cũng sẽ động lòng trắc, nhưng Phỉ nhi cùng bọn chúng không thân không quen, tự nhiên cũng rõ ràng hơn một chút.

Lâm Dịch cười lắc đầu, chợt khẽ thở dài một tiếng, không hỏi nữa.

Lâm Phỉ dừng lại một chút, đột nhiên cắn môi nữa:

- Dịch ca, muội phải rời khỏi đây một đoạn thời gian.

Lâm Dịch sửng sốt, nói:

- Rời khỏi đây? Đi chỗ nào?

Hai hài lông mi của Lâm Phỉ nhíu lại, lại có vài phần ngưng trọng:

- Chuyện này rất dài, Dịch ca tạm thời không nên biết nhiều. Muội đi nhanh thì mấy tháng, lâu là một năm. Dịch ca, chàng phải tự bảo vệ tốt cho bản thân mình.

Thấy nàng nói như vậy, Lâm Dịch tức thì nhíu mày nói:

- Lâu như vậy sao?

Từ khi hắn quen biết Lâm Phỉ, thời gian hai người xa nhau chưa bao giờ dài như vậy.

Trong mắt Lâm Phỉ mang theo sự không nỡ, nói:

- Phỉ nhi cũng không muốn, nhưng sự việc trọng đại, hơn nữa còn liên quan tới Dịch ca...Chuyến này, Phỉ nhi nhất định phải đi.

Xem tiếp: Chương 115 0-1152: Diễn Trò.

Bạn đã đọc thử chưa?

Yêu Hồ Loạn Thế

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 141


Dịch Và Thời An

Thể loại: Bách Hợp

Số chương: 50


Cẩm Tú Kỳ Bào 2 Thế Thân

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Ma

Số chương: 48


Thất Kiếm Hạ Thiên Sơn

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 30


Anh Là Định Mệnh Của Đời Em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 7