Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1134 -1136: Chu Tước Luân Hồi.

Chương trước: Chương 1132 -1133: Lâm Phỉ Trở Về.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1134-1136: Chu tước luân hồi.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1136: Chu tước luân hồi. (3)

Lâm DỊch như bừng tỉnh, không nghĩ tới Huyết hạn truyền thừa không ngờ lại có nhiều học vấn như vậy.

Trong khi nói, hai mắt hắn nhìn Thư Mộng, thấy toàn thân nàng run rẩy một chút, năng lượng hồng sắc nhất thời thu liễm, cuối cùng chậm rãi biến mất. Nàng mở hai mắt, mang theo sự vui mừng khó có thể dấu đi.

- Linh Lung tỷ, cuối cùng ta đã đạt được.

Còn chưa thấy rõ tình huống chung quanh, Thư Mộng đã hài lòng hô lớn, thế nhưng sau khi thấy những người có mặt phía dưới lại sửng sốt.

Thủy Linh Lung. Lâm Dịch, còn có một nữ nhân khác?

Thư Mộng vừa nhìn thấy, nụ cười trên mặt dần dần thu liễm lại, nàng chậm rãi từ không trung hạ xuống.

- Chúc mừng nàng, Mộng nhi.

Lâm Dịch vội vã mở miệng.

Thư Mộng gật đầu, sắc mặt không chút biểu tình, con mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Phỉ, mơ hồ có một tia địch ý.

Lâm Phỉ lúc này cũng khẩn trương, vừa rồi nói tới bí thuật thiên giới còn thong dong, lúc này lại có chút khẩn trương.

- Ngươi chính là nữ nhân của Lâm Dịch tại Thiên Giới sao?

Hai hàng lông mi Thư Mộng nhíu lại, mở miệng nói.

Trong lòng Lâm Dịch giật thót lên, không đợi Lâm Phỉ lên tiếng, hắn đã khẽ cau mày, mở miệng nói:

- Mộng nhi.

- Chàng ra ngoài trước cho ta.

Thư Mộng không đợi Lâm Dịch nói xong, đã mở miệng nói.

Lâm Dịch trừng mắt, thần sắc có chút giận dữ, nhưng nghĩ mình tự tung tự tác, cũng không có lý do để giận dữ. Hắn lo lắng thở dài, nghiêm nghị nói:

- Mộng nhi, mặc kệ là như thế nào, Phỉ nhi giống nàng với Linh Lung, đều là nữ nhân của ta. Nếu muốn giận, muốn đánh muốn mắng, ta đều xin chịu, thế nhưng đây cũng không phải lỗi của Phỉ nhi.

Nói xong, hắn nhìn về phía Lâm Phỉ. Lâm Phỉ hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định nhìn về phía hắn, gật đầu. Lâm Dịch lúc này mới nhìn về phía Thủy Linh Lung.

Thủy Linh Lung không biết lần này Thư Mộng bị làm sao, thấy Lâm Dịch nhìn về phía nàng, nàng sửng sốt một chút, chợt thở dài một tiếng, gật đầu.

Lâm Dịch lúc này mới xoay người, đi ra khỏi phòng.

Sau khi Lâm Dịch rời khỏi phòng, căn phòng liền lâm vào trạng thái vô cùng quỷ dị. Ba nữ nhân, lẳng lặng đối diện không nói gì.

Khuôn mặt Thư Mộng trầm xuống, nhìn từ trên xuống dưới Lâm Phỉ một lát, dường như muốn xem kỹ nàng. Lâm Phỉ hít sâu một hơi, cũng lẳng lặng ngẩng đầu lên nhìn đối phương.

Thủy Linh Lung lại nhìn Thư Mộng, lát sau lại nhìn Lâm Phỉ, một lát sau mới khẽ thở dài một hơi, mở miệng nói:

- Mộng nhi, muội ấy...

Bàn tay Thư Mộng giơ lên, năng không cho Thủy Linh Lung nói. Thủy Linh Lung mở miệng, thế nhưng cuối cùng lại không biết nói như thế nào.

Thư Mộng lẳng lặng nhìn Lâm Phỉ một hồi lâu, đột nhiên hít sâu một hơi, chợt cười một tiếng thật lớn:

- Chính là Phỉ nhi muội muội sao?

Yên lặng.

Bất thình lình chuyển biến thái độ tới ba trăm sáu mươi độ khiến cho Lâm Phỉ và Thủy Linh Lung dại ra, Lâm Phỉ ngơ ngác gật đầu, không biết trả lời ra sao.

- Quả nhiên rất đẹp...Thảo nào có thể khiến cho tên oan gia kia thần hồn điên đảo.

- Mộng tỷ tỷ, ta...

Lâm Phỉ vội vã muốn giải thích, nhưng lại không biết giải thích ra sao. Dù sao, năm đó nàng và Lâm Dịch ở cùng một chỗ, quả thực là do nàng chủ động.

Thư Mộng che miệng cười, nói:

- Được rồi, được rồi, ta biết rồi, biết rồi. Hoan nghênh muội, từ nay về sau, chúng ta đã là người một nhà, cũng không nên gò bó quá như vậy.

Thủy Linh Lung có chút ngạc nhiên nhìn Thư Mộng, dường như muốn xác định nàng có phải là bị kích động quá nên đầu óc mới không rõ ràng như vậy a. Nàng mới thử hô một tiếng:

- Mộng nhi, muội, muội không có việc gì chứ?

Thư Mộng thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói:

- Thật ra muội có chút có sao đấy. Nhưng không có biện pháp a, không ngờ mị lực của tên oan gia kia lại lớn như vậy, lại có thể khiến ột muội muội xinh đẹp như vậy thương yêu, dù muội có ác như thế nào cũng không thể không nhận a.

Lâm Phỉ ngơ ngác nhìn nàng. Lại không biết nói ra sao. Hiện tại, nàng không có mảy may một chút khí độ của cường giả Thần Cấp.

Thư Mộng đi lên phía trước, dắt tay Lâm Phỉ, vừa cười vừa nói:

- Phỉ nhi muội muội không nên trách ta a. Kỳ thực ta làm vậy là muốn cho tên oan gia kia nhìn thấy. Bằng không, ai biết sau này hắn còn dẫn về cho chúng ta bao nhiêu tỷ muội nữa đây? Hiện tại còn thiếu một người là đủ bàn mạt trượt rồi.

Cuối cùng, ngữ khí có chút phiền phuộn, chỉ là nghe giọng nói của nàng không có bao nhiêu tức giận.

Thủy Linh Lung và Lâm Phỉ đều ngây người. Tức thì che miệng cười.

Lâm Phỉ hít sâu một hơi, quay về phía Thư Mộng và Thủy Linh Lung dịu dàng quỳ gối, nói:

- Muội muội Lâm Phỉ ra mắt Mộng tỷ tỷ, Lung tỷ tỷ.

Thư Mộng và THủy Linh Lung vội vã tiến lên nắm lấy một cánh tay của nàng, nâng Lâm Phỉ dậy. Thư Mộng vừa cười vừa nói:

- Từ nay về sau chúng ta chính là tỷ muội, chính là người một nhà, không cần giữ kẽ như vậy.

Nói xong, cũng bất đắc dĩ nhìn thoáng qua cửa, phiền muộn nói:

- Tiện nghi cho tên đại hoa tâm này rồi.

Lâm Phỉ nghe vậy mỉm cười, hai vị thê tử của Lâm Dịch là người hiền lành, bằng không cho dù nàng là cường giả Thần cấp, sợ rằng sau này cũng không được thư thái. Nàng dù sao cũng yêu Lâm Dịch, cũng không muốn bởi vì quan hệ với mình mà khiến cho Lâm Dịch khó xử.

Khuôn mặt Lâm Phỉ ửng đỏ, thay Lâm Dịch giải thích nói:

- Kỳ thực, Dịch ca khi ở Thiên Giới vô cùng tưởng niệm hai vị tỷ tỷ. Năm đó...năm đó nếu không phải Phỉ nhi không để ý tới liêm sỉ dây dưa. Chỉ sợ cũng không có phúc đứng đây với mọi người.

Thư Mộng cũng bất đắc dĩ lắc đầu cười nói:

- Được rồi, Lâm Dịch đã đem thời gian quen biết với muội nói qua với chúng ta một lần. Thành thật mà nói, ban đầu còn không thể tiếp thu, thế nhưng khi nhìn thấy Phỉ nhi muội muội, ta có thể lý giải được. Ngay cả ta đều không nhịn được Phỉ nhi muội muội mê hoặc. Chứ đừng nói tên đại hoa tâm kia.

Thủy Linh Lung gật đầu cười nói:

- Một đại mỹ nhân như Phỉ nhi muội muội, nếu như ta là nam nhân chỉ sợ cũng không giữ được mình.

Lâm Phỉ tức thì đỏ mặt, cũng hài lòng cười.

Nói ngắn ngủi mấy câu, bởi vì thái độ của Thư Mộng đột nhiên chuyển biến, Lâm Phỉ hiện tại cũng không cảm giác được sự câu nệ.

- Kỳ thực mấy ngày nay ta thật sự muốn giáo huấn tên đại hoa tâm kia một cái. Đáng tiếc tỷ tỷ nhẹ dạ, lại chạy đi an ủi hắn. Không phải là trách tỷ, nếu như tỷ còn dung túng cho hắn như vậy, nếu cứ như thế, nhà chúng ta sẽ không còn chỗ.

Thư Mộng liền biển hiện bản thân không cùng trận tuyến với Thủy Linh Lung, sắc mặt có chút bất mãn. Thủy Linh Lung che miệng cười nói:

- Cũng không biết ngày đó là ai hỏi đến cùng xem ta và hắn nói chuyện gì a.

Khuôn mặt Thư Mộng tức thì đỏ lên, hờn dỗi nói:

- Tỷ tỷ, tỷ...

Thủy Linh Lung che miệng cười trộm, Lâm Phỉ ở bên cạnh cũng bật cười.

Lâm Phỉ đột nhiên nhớ tới vị nữ tử ở Bách Nguyên Tông kia, đột nhiên mở miệng nói:

- Được rồi. Hai vị tỷ tỷ, mọi người có biết một người con gái tên Lang Sa không?

Xem tiếp: Chương 1137 -1138: Trước Khi Ly Khai.

Bạn đã đọc thử chưa?



Sống Lại Làm Nữ Thổ Phỉ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 92


Thiên Hạ Hữu Địch

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 135


Trái Đắng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 22