Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1132 -1133: Lâm Phỉ Trở Về.

Chương trước: Chương 1129 -1131: Cổ Thuật.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1132-1133: Lâm Phỉ trở về.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1133: Lâm Phỉ trở về. (2)

Không thể tưởng tượng được, nhưng có thể khẳng định là, năng lực vô biên.

Một hồi nguy cơ chuẩn bị xảy ra khiến cho bầu không khí vui mừng im lặng tiêu tán.

Trong yến hội, mội người im lặng ngồi trong một góc không bị người khác chú ý, một thân trường bào màu trắng, hắn chính là Lâm Dịch. Hắn thở phào nhẹ nhõm ra một hơi, trong hiện ra tinh quang...Nguy cơ của hậu phương tiêu tán vô hình, hiện tại, chỉ đợi Lâm Dịch hiện thân chiến đấu, mở màn.

Trong lúc nghĩ ngợi, một thanh âm vang lên trong đầu hắn.

- Dịch ca, muội là Lâm Phỉ.

Thanh âm ôn nhu vang lên, tức thì trong lòng Lâm Dịch chấn động, tinh quang trong mắt nổ lên.

- Phỉ nhi? Nàng đang ở đâu?

Lâm Dịch vội vã trả lời.

- DỊch ca, hiện tại muội đang ở bên kia.

Thanh âm Lâm Phỉ truyền lại.

Lâm Dịch vội vã đứng lên, xoay người, thân hình biến mất ở trong góc.

Ngoài hoàng thành đế quốc. Không trung.

Hiện tại đã là buổi tối, vầng trăng cũng biến mất. Toàn bộ bầu trời lúc này là sự yên lặng và hắc ám. Nhưng mà, bên trong hoàng thành, đèn đuốc sáng chưng, pháo hoa không ngừng được đốt lên. Một đạo thân ảnh không có một chút dấu hiệu báo trước nào đột nhiên xuất hiện trên không trung. Lâm Dịch quay đầu nhìn chung quanh, lúc này mới đứng đợi.

Chỉ là trong chốc lát, ngân quang chợt lóe. Ánh mắt Lâm Dịch đột nhiên quay đầu sang, một đạo thân ảnh yểu điệu đã xuất hiện trên không trung.

Y phục trắng toát, mái tóc dài như thác nước, khuôn mặt tú lệ, chính là Lâm Phỉ.

Mấy ngày không thấy, con ngươi Lâm Dịch tức thì sáng lên, tiến về phía nàng.

- Phỉ nhi.

- Dịch ca.

Trên khuôn mặt Lâm Phỉ nhất thời hiện lên nụ cười hài lòng, cũng tiến về phía hắn.

Lâm Dịch cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, ngữ khí có chút hờn giận nói:

- Ngày hôm đó nàng tới chỗ nào của đại lục Bạch Đế? Cũng không thèm liên hệ với ta một chút.

Lâm Phỉ nhẹ nhàng cười, trên khuôn mặt cũng hiện lên một chút lo lắng, nhíu mày nói: truyện từ

- Dịch ca, chúng ta phải nhanh chóng chạy về Thiên Giới.

- A? Làm sao thế?

Lâm Dịch cả kinh hỏi.

Phải biết rằng, Lâm Phỉ chính là cường giả Thần cấp, chuyện có thể khiến cường giả Thần Cấp phải nhíu mày, có thể tưởng tượng nó nghiêm trọng ra sao a?

- Chuyện này hai ba câu nói không hết. Nếu như được thì chúng ta lập tức tới gặp hai vị tỷ tỷ rồi trở về Thiên giới đi a. Chuyện tình cụ thể, trên đường muội sẽ nói cho chàng. Mấy ngày nay muội không ở vị diện này cũng là vì nguyên nhân này.

Hai hàng lông mi xinh đẹp của Lâm Phỉ nhíu lại, nói.

- Không ở vị diện này?

Lâm Dịch cả kinh, chợt gật đầu nói:

- Tốt, chúng ta đi.

Nói xong, xoay người rời đi. Nhưng mà Lâm Phỉ lại ngăn lại, nói:

- Nắm lấy tay của muội, nghĩ đến điểm tới, dùng không gian truyền tống sẽ nhanh hơn một chút.

Lâm Dịch ngạc nhiên, chợt nghĩ tới hiện giờ Lâm Phỉ chính là cường giả Thần Cấp, trên Thiên Giới chỉ cần nháy mắt một cái có thể đến nơi khác, chứ đừng nói là một Bạch Đế đại lục nhỏ nhoi này.

Hắn nói:

- Tốt.

Lâm Dịch cũng không nói nhiều, nắm lấy tay Lâm Phỉ, hai con mắt khép hờ, trong đầu nghĩ tới một địa điểm. Không gian chung quanh nhất thời ba động mãnh liệt, ngân quang chợt lóe. Thân ảnh của hai người đồng thời biến mất trên không trung.

Khi Lâm Dịch lần thứ hai mở mắt, Bản Nguyên chi tháp bảy màu đã ở trước mặt hắn.

- Các nàng đều ở bên trong, đi theo ta.

Lâm Dịch mở miệng nói.

- Này.

Lâm Phỉ lại có chút chần chờ, Lâm Dịch ngạc nhiên quay đầu lại nhìn nàng.

Chỉ thấy khuôn mặt nàng ửng đỏ một chút, sau đó có chút thấp thỏm nói:

- Hai vị tỷ tỷ, có biết sự tồn tại của muội không?

Mặc kệ Lâm Phỉ ưu tú cường đại như thế nào, trên thực tế cho tới bây giờ nàng luôn có cảm giác mình là kẻ thứ ba, đối mặt với Thư Mộng và Tủy Linh Lung, trong lòng nàng một điểm tựa cũng không.

Cho dù nàng là cường giả Thần Cấp, nhưng đối với phương diện về ái tình. Cường giả Thần cấp và người thường cũng không có sự khác biệt quá lớn. Dù sao đi nữa, đầu tiên nàng cũng là một nữ nhân, sau đó mới là một cường giả Thần cấp.

Lâm Dịch ngẩn người, sau đó cười nói:

- Yên tâm đi, Mộng nhi và Linh Lung đều rất tốt. Các nàng nhất định sẽ thích nàng.

Lâm Phỉ có chút chần chờ, cuối cùng cắn môi, dường như đã hạ quyết tâm lúc này mới gật đầu đi theo phía sau Lâm Dịch, tiến vào Bản Nguyên chi tháp.

Lâm Dịch tự nhiên là đi trước, gõ cửa phòng. Từ bên trong truyền tới giọng nói của Thủy Linh Lung:

- Ai đó?

Lâm Dịch vội vã trả lời:

- Linh Lung, là ta?

- Lâm Dịch? Không phải chàng đi hoàng thành sao?

Thanh âm kinh ngạc của Thủy Linh Lung vang lên. Một lát sau cửa mở ra, Thủy Linh Lung mặc một bộ áo ngủ màu trắng, xuất hiện ở cửa.

Ánh mắt đầu tiên tự nhiên là nhìn thấy Lâm Dịch. Thế nhưng rất nhanh sau đó liền nhìn thấy Lâm Phỉ có chút khẩn trương đứng sau Lâm Dịch.

Trong lòng Thủy Linh Lung chợt động, sau đó có chút chần chờ nói:

- Lâm Dịch, vị này chính là...

Lâm Phỉ hít sâu một hơi, trên khuôn mặt nở nụ cười mỹ lệ, đi về phía trước, ôn nhu nói:

- Linh Lung tỷ hảo, muội là Lâm Phỉ!

- Lâm Phỉ? Ngươi chính là người mà Lâm Dịch tại Thiên Giới...

Tuy rằng đã chuẩn bị tư tưởng, thế nhưng khi đối phương mở miệng, trong lòng Thủy Linh Lung mạnh mẽ nhảy dựng lên.

Đây chính là nữ tử mà Lâm Dịch mang về từ Thiên Giới sao? Thủy Linh Lung đánh giá trên dưới Lâm Phỉ một lần.

Lâm Phỉ vẫn như cũ mặc quần áo của Bách Nguyên Tông. Mái tóc dài như thác nước cuốn phía sau. Da thịt trong sáng như ngọc khiến cho người nhìn phải động tâm. Nụ cười của nàng mang theo sự ôn nhu và mỹ lệ...Thật là một mỹ nhân ôn nhu a...

Cho dù làm tình địch, thế nhưng Thủy Linh Lung cũng không nhịn được phải khen một tiếng.

Mà trong khi Thủy Linh Lung đánh giá lâm Phỉ, đồng thời nàng cũng đánh giá Thủy Linh Lung.

Con mắt như mặt nước mùa thu, trong suốt, rực rỡ. Nàng mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tư thái yểu điệu, loáng thoáng nhìn thấy một chút da trắng, lại mang theo khí chất ôn nhu. Đây chính là một trong những thê tử của Lâm Dịch sao?

Bất luận là khí chất hay dung mạo, Lâm Phỉ cũng không khỏi phải thừa nhận, đối phương so với mình cũng không thua kém bao nhiêu.

Lâm Phỉ cắn môi một chút, sau đó gật đầu nói:

- Muội chính là thê tử của Dịch ca tại Thiên Giới.

Thủy Linh Lung ngẩn ngơ, ngây người ra một lúc, lúc này khuôn mặt mới có chút xấu hổ cười cười nói:

- Trước tiên vào đây đã, vào nhà rồi nói.

Nói xong, nàng tránh người ra.

Lúc này kẻ xấu hổ nhất không thể nghi ngờ là Lâm Dịch. Hắn ho khan một tiếng, cười gượng nói:

- Linh Lung, các nàng còn chưa ngủ sao?

Cái này chính là điển hình của những kẻ không biết nói gì.

Quả nhiên, Thủy Linh Lung nghe vậy khẽ lườm hắn một cái, tức thì Lâm Dịch không dám lên tiếng nữa.

Lâm Phỉ đồng dạng cũng có chút luống cuống, ba người tiến vào căn phòng, mới phát hiện ra Thư Mộng đang tu hành ở bên trong. Huỳnh quang hồng sắc lượn lờ quanh thân thể của nàng, huyền phù trong không trung. Mà bên ngoài thân thể của nàng cũng có một kết giới Lam Sắc, bảo hộ nàng ở bên trong.

Xem tiếp: Chương 1134 -1136: Chu Tước Luân Hồi.


Bạn đã đọc thử chưa?

Nụ Hôn Màu Nhiệm

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 20


Siêu Cấp Võ Thánh

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 157



Đạo Tình

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 123