Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1129 -1131: Cổ Thuật.

Chương trước: Chương 1127 -1128: Làm Việc.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1129-1131: Cổ Thuật.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1131: Cổ Thuật. (3)

- Ách, ngươi có chuyện gì sao?

Lâm Dịch xấu hổ gãi gãi đâu, đối mặt với nữ hài nhi thanh tú này, Lâm Dịch cũng thật không biết nên phản ứng như thế nào.

Chỉ thấy nữ hài nhi kia nhẹ cắn môi một cái, đột nhiên, một đôi môi thơm như anh đạo nhẹ đặt lên gương mặt Lâm Dịch. Lâm Dịch lập tức ngây người, chợt nghe thanh âm ngượng ngùng đến cực điểm của cố bé kia truyền đến bên tai: đọc truyện mới nhất tại .

- Ta...Ta thích ngươi.

Nói xong, giống như là một chú thỏ con bị kinh hoảng, vội vàng bỏ chạy khỏi đám người.

Đám người chung quanh lại tuôn ra một tràng thanh âm ồn ào, càng khiến bước chân của nữ hài nhi nhanh hơn.

Lâm Dịch xấu hổ gãi gãi đầu, nghiêng đầu lại thì bắt gặp con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng của Sa.

- Ách...Cái này...Ta không biết nàng.

Lâm Dịch ngây ngốc, cố gắng giải thích.

Ngày đó, biểu hiện của Lâm Dịch cùng với Lang Sa đã hiển hiện rõ ràng trong mắt những cường giả Tinh Vị Cảnh kia, bọn hắn tự nhiên hiểu rõ hai người này có quan hệ. Lúc này nghe Lâm Dịch giải thích, những người khác lập tức che miệng cười lén.

- Tốt rồi, Lang Sa trưởng lão, phiền toái ngươi với Lâm Dịch đại nhân thoáng một chút rồi. Chúng ta còn có chút công việc cần an bài, cáo từ rồi. Lâm đại nhân, mời.

Một gã trưởng lão Tinh Vị Cảnh liền vội vã mở miệng, vừa cười vừa nói.

Sắc mặt Lang Sa lập tức hơi đỏ lên, nhưng cũng im im lặng lặng không phản đối. Những người vây chung quanh cũng được trưởng lão kia phân phó, từng người rời đi. Mà Lâm Dịch cũng theo Lang Sa đi về khu rừng nhỏ cách Cổ Thuật không xa.

Vệ Vũ một mực không nói gì, nhưng nhìn thấy tình cảnh khiến nhân tâm phá toái này. Hắn vẫn nhịn không được, hô hấp có chút dồn dập, cắn chặt bờ môi. Mà Vệ Linh tắc thì đặt tay lên bả vai hắn.

- Ca, đi thôi.

Vệ Vũ hít sâu một hơi, nhẹ gật gật đầu, cuối cùng nhìn thoáng qua bóng lưng Sa đang đi xa, quay người dứt khoát rời đi.

Khu rừng nhỏ cũng không tránh được bị phá hư. Từng đám cây cối hoặc là cháy đen, hoặc là đứt gãy, khu rừng vốn cực kỳ xinh đẹp nay đã bị phá hủy. Nguyên gốc là một bức họa hoàn mỹ, nay đã xuất hiện từng khối vết sẹo xấu xí.

Hai người đều có chút trầm mặc, đi tới khu rừng nhỏ thì Sa mới ngừng lại. Lúc này cảm giác của nàng rất khác thường.

- Hôm nay ngươi như thế nào lại tới đây? Muốn lên Thiên Giới lại sao?

Sau một phen trầm mặc ngắn ngủi, rốt cục Lang Sa quay đầu lại, mở miệng hỏi ra.

Hôm nay, quan hệ giữa hai người còn là phi thường xấu hổ. Tuy rằng tầng hộ giấy chính giữa đã bị xuyên phá rồi. Nhưng Lâm Dịch còn chưa đáp lại chính diện, mà Lang Sa cũng không có dũng khí. Chỉ là hiện giờ cảm giác giữa hai người lộ ra có chút quỷ dị. Nói là bằng hữu thì cũng không phải, nhưng vượt quá thì còn chưa tới cho nên khi Lang Sa đối mặt với Lâm Dịch thì vẫn có chút ngượng ngùng và mất tự nhiên.

Nhìn đối phương cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, lúc này Lâm Dịch cũng không biết nên hứa hẹn như thế nào với nàng. Dù sao thì hiện giờ mới giải quyết xong việc Lâm Phỉ, nếu lại thêm một Sa này thì hắn cũng không dám xác định trình độ nhẫn nại của Thư Mộng đến tột cùng được bao nhiêu.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, sau đó mở miệng nói ra:

- Phỉ nhi còn chưa thông báo tin tức cho ta, nhưng có thể chờ một hồi. Hôm nay ta đến đây chính là để nói một sự kiện.

Nói xong, Lâm Dịch nói mục đích của mình ra.

Lang Sa là người thông minh, sau khi nghe xong liền nói ra:

- Ta hiểu được, ta sẽ lập tức bàn giao nhắn nhủ lại.

Lâm Dịch nhẹ gật đậu, chợt hai ngời đều trầm mặc lại.

Qua một lúc lâu sau, Lang Sa đột nhiên cúi đầu xuống, khẽ nói:

- Ngươi phải đi rồi sao?

- A?

Lâm Dịch có chút ngây ngốc, lập tức cũng có chút phiền muộn, nhẹ thở dài một cái, nói:

- Ân, ta sẽ lập tức rời đi, làm công việc chúng ta.

Nói tới chỗ này, hắn lại không biết nên nói như thế nào nữa.

Khuôn mặt Lang Sa lập tức đỏ lên, tim đập nhanh hơn vài phần, đợi cả buổi không thấy đối phương nói chuyện, trộm nhìn lại thì thấy biểu lộ đối phương có một ít chần chờ. Trong lòng Lang Sa lập tức mãnh liệt mát lạnh. Không thể nào, chẳng lẽ đối phương định cự tuyệt mình? Nàng mãnh liệt ngẩng đầu, trong đôi mắt thanh tú lộ ra biểu lộ tan nát cõi lòng, hốc mắt như trống rỗng.

Lâm Dịch thấy thế, lập tức bị dọa cho nhảy dựng lên, liền hỏi ra:

- Nàng, nàng bị làm sao vậy?

Sa cắt chặt đôi môi của mình, thật lâu sau mới cố gắng bình tĩnh, dùng thanh âm run rẩy nói:

- Ngươi...Ngươi muốn cự tuyệt ta? Ta...Ta biết rồi...

Thanh âm run rẩy của Lang Sa mang theo một cỗ khí tức giống như là tuyệt vọng, Lâm Dịch nghe vậy, vội vàng thốt lên:

- Ai nói ta muốn cự tuyệt nàng? Ta...

Trên khuôn mặt Lang Sa lộ ra vẻ thê lương, nàng nói:

- Vâỵ thì vì cái gì mà ngươi lại lộ ra biểu lộ như vậy? Nhất định...Nhất định là Thư Mộng muội muội và Linh Lung tỷ tỷ các nàng cũng biết a?

Biểu lộ Lang Sa vô cùng thê lương, nước mắt đã phủ trên hàng lông mi dài của nàng. Nàng vô cùng quật cường, cố gắng bình tĩnh nhưng ngữ khí run nhè nhẹ này càng làm cho người có một loại cảm giác nhẫn tâm. Lâm Dịch như thế nào khiến mỹ nhân tiếp tục thương tâm như vậy. Liên tới tới ngày đó tại Bách Tông, sau khi nàng tự sát trong phòng được mình cứu, nhìn thấy mình thì lộ ra biểu lộ mừng rỡ. Sau đó bị mấy đại Hư Thần Cảnh vây lấy tại Bách Nguyen Tông, nàng nửa nằm trong ngực mình, trong đôi mắt lộ ra vẻ quyết tuyệt và thỏa mãn. Lâm Dịch đột nhiên phát hiện mình tựa hồ đã thật sự thích cô gái này rồi.

Hắn đi về phía trước hai bước, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé đã có chút lạnh lẽo của mình. Lang Sa chậm rãi ngẩng đầu lên, biểu tình buồn bã.

Lâm Dịch khẽ thở dài một tiếng, hắn nói:

- Nàng đối với ta như vậy, ta làm sao nhẫn tâm phụ nàng? Chỉ là hiện tại cương địch trước mắt, cảm tình cá nhân chính là thứ vào lúc này ta không muốn xảy ra nhất. Hơn nữa...Nàng với ta tương giao nhiều năm, gặp mặt thì ít, xa cách thì nhiều. Nàng đối với ta có bao nhiêu hiểu rõ? Ta đối với nàng cũng có bao nhiêu lý giải? Nếu như thực sự phải đến với nhau, bằng vào cảm giác nhất kiến chung tình kia, thì làm sao có thể lâu dài được?

Lang Sa nghe vậy sắc mặt đại biến, vội vã mở miệng nói:

- Chàng không phải là coi Lang Sa trở thành nữ nhân lẳng lơ đó chứ? Ta. Ta bởi vì...Bởi vì quá yêu chàng. Cho nên mới không biết xấu hổ biểu lộ với chàng. Thế nhưng chỉ cần được theo chàng, tuyệt đối sau này, cho dù chết ta cũng tuyệt không phản bội Lâm lang.

Muốn một mỹ nhân xinh đẹp lạnh lùng như Lang Sa nói ra lời như vậy, có thể biết phân lượng của Lâm Dịch trong lòng nàng. Sắc mặt nàng tái nhợt, ánh mắt lo lắng, dường như sợ Lâm Dịch không tin lời nói của nàng.

Cho dù Lâm Dịch là kẻ có tâm chí sắt đá, chỉ sợ cũng không tránh được bị sự lo lắng trong ánh mắt của nàng làm mềm nhũn đi a? Huống chi, Lâm Dịch cho tới bây giờ chưa bao giờ là một người có tâm chí sắt đá. Chí ít, lúc không đối mặt với địch nhân không phải là người như vậy.

Xem tiếp: Chương 1132 -1133: Lâm Phỉ Trở Về.

Bạn đã đọc thử chưa?

Vô Chiêu Vạn Kiếm

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 26


Đường Kiều Dạ Thoại

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 10


Yêu Phải Cô Nàng Bán Thân

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10



Ai gửi cánh thư vào trong mây

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 23