Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1123 -1124: Rời Đi.

Chương trước: Chương 1119 -1122: Thương Nghị.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1123-1124: Rời đi.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1124: Rời đi. (2)

Năm đó khi nàng còn tưởng rằng mình và Lâm Dịch sẽ song túc song tê, du lịch đại lục thì đột nhiên lại có thêm một Thủy Linh Lung xuất hiện. Nếu nói trong lòng mình không có chút phản cảm nào đối với Thủy Linh Lung thì tuyệt đối không có khả năng, chỉ là nàng quả thật rất yêu Lâm Dịch, nếu không lấy điều kiện của nàng, nam nhân muốn cầu nàng trên toàn bộ đại lục có rất nhiều, nàng căn bản không cần phải uy khuất mình cũng hưởng chung một phu quân với nữ nhân khác như thế.

Về sau, một thời gian dài nàng ở chung với Thủy Linh Lung cũng dần dần sinh ra tình cảm cực kỳ thâm hậu, từ đó mới dần giải trừ một ít khúc mắc trong lòng lúc trước. Hôm nay Thủy Linh Lung nhắc lại chuyện xưa, lại nói thẳng ra như vậy vẫn khiến Thư Mộng nhịn không được xấu hổ đỏ mặt, không thuận theo sẳng giọng:

- Tỷ tỷ, ngươi nói gì thế?

Trên mặt Thủy Linh Lung lộ ra dáng cười, thật lâu sau mới than nhẹ cười nói:

- Cho nên, tất cả đều cần một quá trình, người có thể khiến vị hôn phu của chúng ta đồng ý, có thể là nữ nhân bình thường sao? Giờ chúng ta cũng chỉ có thể làm tốt tư tưởng chuẩn bị nghênh đón tỷ muội mới thôi.

Thư Mộng có chút không cam lòng phồng lên miệng, thầm nói:

- Chẳng lẽ cứ để tên vô lại kia đắc ý như vậy sao?

Thủy Linh Lung che miệng cười trộm nói:

- Ngươi vẫn có thể tức giận mà?

Nói tới chỗ này, Thủy Linh Lung hơi dừng lại một chút cười nói:

- Bất quá có một điểm có thể khẳng định được, qua lần ngươi tức giận này, về sau đảm bảo hảo phu quân của chúng ta sẽ không dám câu tam đáp tứ nữa. Cho nên, lần này ngươi phát tính tình rất có ý nghĩa đấy?

Thư Mộng lập tức xấu hổ đỏ mặt, không thuận theo nói:

- Đáng ghét.

Nói xong, liền phủ chăn lên đầu, cũng không biết nghĩ gì nữa.

Thủy Linh Lung nhìn thấy tư thái thẹn thùng của Thư Mộng, cũng không nhịn được bật cười.

Ba vợ chồng Lâm Dịch ngây người ở phủ đệ của Kim Trĩ Hàn ba ngày, sáng sớm ngày thứ tư đã lên đường về nhà.

Lâm Yến lưu luyến không rời kéo cánh tay Lâm Dịch, trong đôi mắt đã có chút nước mắt, khóc thút thít nói:

- Ca, ca quay trở lại Thiên Giới phải cẩn thận một chút, khi không có chuyện gì phải quay về thăm muội đấy, có biết không?

Lâm Dịch yêu thương vuốt vuốt đầu Lâm Yến, cười nói:

- Yên tâm đi, ca có rảnh thì sẽ xuống thăm muội.

Lâm Yến gật đầu, nước mắt rơi xuống.

Tình cảm giữa hai huynh muội Lâm Dịch và Lâm Yến hơn xa huynh muội bình thường. Từ khi Lâm Cường vì chuyện của mẫu thân Vân Băng mà lộ ra có chút sa sút tinh thần thì vẫn là hai huynh muội gắn bó với nhau. Lâm Dịch sủng ái muội muội, Lâm Yến cũng thương yêu ca ca, trí nhớ nối khố luôn luôn được khắc sâu nhất. Vây cho nên tuy rằng đã được ba bốn trăm năm nhưng tình cảm giữa hai huynh muội vẫn không thay đổi chút nào.

Kim Trĩ Hàn cũng tiến lên một bước, nghiêm mặt nói với Lâm Dịch:

- Đại ca, lần này huynh lên Thiên Giới, nguy nan trùng trùng điệp điệp, nhất định phải cẩn thận a.

Lâm Dịch gật đầu cười với hắn:

- Yên tâm đi, đệ cứ an tâm thống lĩnh tốt quân đội của mình là được, đại lục sau này cũng không được bình tĩnh đâu, đệ với tư cách là thống lĩnh quân đội của hoàng tộc, lại ở thành phố trọng yếu như Thiên Diệp, tất cả phải cẩn thận. Chuyện cụ thể Yến nhi biết được một ít, nếu quả thật gặp phải công việc nguy hiểm nào đó, liền mang theo Yến nhi quay trở lại Cổ Văn, biết không hả.

Kim Trĩ Hàn có chút ngơ ngác một chút, lập tức gật đầu nói:

- Ân, đệ đã biết đại ca.

Lâm Yến lúc này cũng chạy tới trước mặt Thủy Linh Lung và Thư Mộng, nói lời tạm biệt với hai người.

Nàng kéo tay Thư Mộng lại, vụng trộm nhìn thoáng qua Lâm Dịch đã nói chuyện với Kim Trĩ Hàm, nhỏ giọng nói:

- Thư Mộng tỷ tỷ, tỷ giận nhau với đại ca sao?

Thư Mộng có chút sửng sốt một chút, vuốt đầu mũi của nàng một cái nói:

- Tiểu hài tử, biết gì chứ?

Nàng lớn lên từ nhỏ với Lâm Yến, thời gian hai người ở cùng nhau không ngắn hơn Lâm Dịch, vậy cho nên Thư Mộng vẫn một mực xem Lâm Yến như muội muội của mình, tình cảm giữa hai người cũng cực kỳ thân mật.

Lâm Yến nhíu mũi, lập tức cười hắc hắc nói:

- Mặc kệ ca ca làm gì, muội nghĩ tỷ tỷ nhất định sẽ tha thứ ca ca, đúng không hả?

Nha đầu Lâm Yến kia cực kỳ tin tưởng Lâm Dịch, còn không biết chuyện gì xảy ra, vội bênh vực ca ca mình.

Thư Mộng bất đắc dĩ lắc đầu, lập tức khẽ thở dài:

- Được rồi, ca ca muội đã tới, chúng ta cũng nên đi, tự chăm sóc tốt bản thân đấy, muội bây giờ đã là tộc trưởng phu nhân rồi, đừng có như hài tử chưa trưởng thành như vậy nữa, phải trầm ổn hơn một chút, biết không?

Lâm Yến lúc này mới cười gật đầu nói:

- Ân, mọi người cùng ca ca lên Thiên Giới cũng phải cẩn thận một chút. Lúc trở về từ Thiên Giới, nhất định phải kể muội nghe Thiên Giới rốt cục ra sao nha. Ca ca ngọng nghịu, tuyệt đối nói không hay đâu.

Tiểu nha đầu này còn cho rằng mình lên Thiên Giới là để chơi, nghe được câu này Lâm Dịch bất đắc dĩ cười khổ. Chuyến này mình lên Thiên Giới có thể nói là nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, mình nào có tâm tư đi ngắm cảnh bên đường chứ? Đến trong miệng nha đầu này, ngược lại biến thành một hồi lữ hành.

Thật sự khiến người khóc cười đều không thể.

Mọi người sau khi nói lời tạm biệt nhau, nương theo ánh mặt trời, ba người Lâm Dịch hóa thân thành ba đạo lưu quang, phóng thẳng lên trời cao.

Khi đến Cổ Văn đã là sau buổi trưa rồi.

Khi nhìn thấy thành thị nguyên bản đã biến thành phế tích, chỉ trong thời gian ngắn đã được xây dựng lại đại bộ phận, từ đáy lòng Lâm Dịch nổi lên cảm khái, năng lực sản xuất của nhân loại quả nhiên không phải cường hoành bình thường. Chỉ cần có nhân loại, vậy thì dù nơi đó có biến thành phế tích cũng có thể khôi phục lại trong thời gian ngắn nhất.

Tất cả môn nhân của Cổ Văn vốn phân tán trên đại lục cũng bị Lâm Cường lấy danh nghĩa Bạch Hổ Vương triệu tập về, trong phòng hội nghị lớn đã ngồi đầy người.

Những người này vừa trở lại Cổ Văn, khi nhìn thấy Cổ Văn bị phá hư, cả đám căn bản đều không dám tin. Trọn vẹn mất vài ngày bọn hắn mới xem như chấp nhận chuyện này. Hôm nay trong phòng nghị sự tình cảnh bi thảm, biểu lộ của nguyên một đám đều cực kỳ âm trầm.

Lâm Dịch và ba người quay lại Cổ Văn còn chưa kịp nghỉ ngơi đã bị Lâm Cường gọi tới đây rồi.

- Muội muội của con đâu?

Lâm Cường thấy Lâm Dịch tới nhưng lại không thấy Lâm Yến, không khỏi nhíu mày.

Lâm Dịch khẽ thở dài một tiếng, chợt nói quyết định của Kim Trĩ Hàn và Lâm Yến cho Lâm Cường nghe. Lâm Cường trầm mặc một lát sau đó khẽ gật đầu, tiếp đó nói:

- Ta đã biết, vào với ta đi.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, cùng Thư Mộng và Thủy Linh Lung, đi theo sau lưng Lâm Cường đi vào phòng họp.

Vừa đẩy cửa vào, Lâm Dịch đã cảm thấy khí tức âm trầm bên trong. Tuy rằng đã qua ba bốn ngày, nhưng những người ở lại trong Cổ Văn đều có quan hệ cực kỳ mật thiết với những người trong phòng họp hiện giờ. Những thân nhân, bằng hữu vốn có được tánh mạng vô hạn kia lại rời đi không chút dấu hiệu nào, dù tâm chí những cường giả tinh vị cảnh này cực kỳ cực kiên định nhưng cũng không tránh khỏi bi thúc. Nhìn thấy Lâm Dịch tiến vào, tất cả đều nhao nhao đứng lên.

Xem tiếp: Chương 1125 -1126: Bi Phẫn.


Bạn đã đọc thử chưa?


Bang Chủ Đoạt Yêu

Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình

Số chương: 10



Tiểu Mèo Hoang Từ Đâu Tới

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Hòe Viên

Thể loại: Trinh thám, Ngôn Tình

Số chương: 52