Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1119 -1122: Thương Nghị.

Chương trước: Chương 1117 -1118: Quay Lại Ngũ Hành.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1119-1122: Thương nghị.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1122: Thương nghị. (4)

Đến lúc này rồi, có xảy ra loạn thế hay không đã là thứ yếu, quan trọng nhất là...Đại lục Bạch Đế, đến cùng có thể tiếp tục tồn tại được không?

Lâm Dịch gật đầu cười nói:

- Thế lực của Thanh Long Bảo không nhỏ, nhưng cũng là ở Huyền Đông Thiên, mà vị trí bây giờ của chúng ta là Đông Nam Thiên. Hơn nữa, thế lực tương ứng của đại lục Bạch Đế cũng không phải nhỏ, cường long khó áp địa đầu xa, huống chi Bách Nguyên Tông cũng không phải chỉ là địa đầu xà. Đệ tử nghĩ, bọn hắn không thể nào thần không biết quỷ không hay lẻn vào thế được

Lạp Cổ Kỳ có chút thở dài một hơi, lập tức nói:

- Thật sự là không thể tưởng được, rõ ràng xảy ra chuyện này...

Nghĩ đến ba ngày trước, mình vẫn còn nghiên cứu trà mới của mình, nếu không có Lâm Dịch...không gian này lập tức biến thành không gian loạn lưu thì hậu quả đúng là không thể tưởng nổi.

Lập tức, Lâm Dịch và Lạp Cổ Kỳ thương lượng một chút vấn đề chi tiết...Lâm Yến biết rõ hai người đang nói chính sự nên ngược lại yên tĩnh đợi một bên, không nói gì thêm.

Hai người nói đến chiều, nhìn nhìn bầu trời, Lâm Dịch mới lên tiếng:

- Lão sư, vậy đệ tử xin cáo từ trước, tất cả đều nhờ vào ngài.

Lạp Cổ Kỳ khẽ gật đầu nói:

- Loạn thế cũng không phải thứ ta nguyện nhìn thấy...Ngươi ở Thiên Giới cũng phải cẩn thận, lần sau gặp mặt...Cũng không biết là lúc nào nữa.

Lâm Dịch vừa cười vừa nói:

- Ta nghĩ...Có lẽ không cần phải đợi 300 năm nữa a? Ha ha...Lão sư, hết thảy bảo trọng.

- Bảo trọng.

Lâm Yến cũng đứng lên, sau khi bắt chuyện với Lạp Cổ Kỳ, cùng Lâm Dịch hóa thành hai đạo lưu quang, biến mất không thấy gì nữa.

Lạp Cổ Kỳ nhìn hai người hoàn toàn biến mất, lập tức thở dài một hơi, nhìn thoáng qua chân trời...Đại lục Bạch Đế đến giờ đều an ổn để nhân loại sinh hoạt, cũng là vì nhân loại hợp thành một mạch, nếu quả thật xảy ra loạn thế, cường giả nhân loại tranh đấu nhau đến tử vọng, như vậy, nhưng ma thú kia nhất định phi thường cam tâm tình nguyện nhìn thấy.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Lâm Dịch lại lo lắng sẽ xảy ra nội chiến. Trên thực tế, Bạch Đế đại lục do ai làm chủ, hắn tuyệt không quan tâm. Hắn quan tâm chính là...Ma thú, đối thủ cũ của cả nhân loại. Nếu nhân loại bạo phá đại chiến, số lượng cao thủ giảm mạnh...Vậy thì rất có thể sẽ trở về cục diện hơn sáu vạn năm trước, ma thú chiếm cứ toàn bộ thế giới. Lúc kia, nhân loại chắc chắn sẽ gặp phải khó khăn không thể tả.

Quay đầu lại nhìn thoáng qua chỗ ở của mình, Lạp Cổ Kỳ bất đắc dĩ lắc đầu:

- Mình quả thật đúng là mệnh lao lực trời sinh, mới yên ổn không được trăm năm đã phải bôn ba bốn phía rồi...

Nói xong, liền không quay đầu nhìn thêm chút nào nữa, hóa thành một đạo lưu quang, bay về phía trong học viện...Tuy rằng hắn đã không phải là hiệu trưởng nữa, nhưng chuyện như liên hệ đế quốc hắn vẫn có thể làm được. Loại chuyện này, hắn dù sao cũng phải thương lượng trước với người hoàng tộc đế quốc, sau đó lại bôn ba bốn phía, truyền đạt tin tức, nói rõ quan hệ lợi hại, khiến những người chuẩn bị rục rịch kia có thể an phận một chút.

Tạm biệt Lạp Cổ Kỳ, Lâm Dịch và Lâm Yến rời khỏi học viện, về tới phủ thống lĩnh. Ở trong sân bọn Kim Trĩ Hàn, Thủy Linh Lung và Thư Mộng đều đang ở đó. Tuy rằng cường giả Thánh cấp trên thực tế đã không cần ăn uống nữa, bất quá Kim Trĩ Hàn vẫn một mực sinh hoạt trong thế tục vẫn còn bảo trì thói quen một ngày ba bữa. Lúc hai người trở lại, đúng là lúc ăn cơm.

Nhìn thấy Lâm Dịch và Lâm Yến trở về, Kim Trĩ Hàn vội vàng chạy ra đón, mời hai người ngồi vào vị trí. Lâm Dịch cẩn thận nhìn thoáng qua sắc mặt Thủy Linh Lung và Thư Mộng.

Thủy Linh Lung sắc mặt coi như bình tĩnh, nhưng sắc mặt Thư Mộng thoáng cái lại chìm xuống, thấy hai người ngồi vào vị trí, liền buông đũa xuống, đứng lên nói:

- Ta ăn no rồi.

Nói xong, rõ ràng cứ như vậy rời đi.

Cảnh này khiến Kim Trĩ Hàn và Lâm Yến ở một bên trong lúc nhất thời lập tức có chút sững sờ, ngơ ngác nhìn Lâm Dịch.

- Ca, ca khiến Thư Mộng tỷ tỷ tức giận?

Lâm Yến không xác định hỏi. Thư Mộng đã quen với nàng tử nhỏ, cho nên dù sau này gả cho Lâm Dịch, nhưng Lâm Yến vẫn dùng ' Thư Mộng tỷ tỷ ' để xưng hô nàng.

Trên mặt Lâm Dịch lộ ra một nụ cười khổ, lập tức bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Được rồi, mọi người ăn cơm đi. Ta không muốn ăn, đi ra ngoài đi một chút.

Nói xong, vậy mà cũng quay người rời khỏi phòng.

Kim Trĩ Hàn và Lâm Yến ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng quăng ánh mắt về phía Thủy Linh Lung vẫn ở một bên không nhúc nhích.

Linh Lung nhìn thấy ánh mắt hiếu kì của hai người, bất đắc dĩ nhẹ thở dài.

- Các ngươi ăn đi, ta đi xem bọn hắn.

Nói xong cũng đứng dậy rời đi.

Nhất thời, trong phòng vừa rồi còn náo nhiệt giờ chỉ còn hai người Lâm Yến và Kim Trĩ Hàn.

- Yến nhi, cơm này có ăn không?

Kim Trĩ Hàn có chút không xác định hỏi. Dù sao hiện giờ Lâm Dịch xảy ra mâu thuẫn tình cảm, hắn không chắc Lâm Yến có còn lòng dạ nào để ăn không nữa.

- Làm gì vậy không ăn à?

Lâm Yến kỳ quái nói, nói xong gắp một miếng thức ăn, vừa nhai vừa nói:

- Yên tâm đi, tình cảm giữa Thư Mộng tỷ tỷ và ca ca tốt lắm, nhất định không có chuyện gì đâu.

Nghe thấy ngay cả Lâm Yến cũng nói thế, Kim Trĩ Hàn tự nhiên không nói gì nữa, ngồi xuông ăn với Lâm Yến, thuận miệng hỏi hành trình hôm nay của đối phương luôn.

Tà dương như huyết, phi hà kim hồng sắc phủ cả nửa đường chân trời thành màu huyết sắc, tà dương chiếu rọi lên mặt mọi người bên dưới, dũng đều huyết hồng một mảnh.

Lâm Dịch nghe được tiếng bước chân từ sau lưng, không khỏi quay đầu lại, đúng là Thủy Linh Lung đi nhã nhặn đi tới.

- Linh Lung.

Lâm Dịch gọi một tiếng, thanh âm xen lẫn tiếng cười, dáng cười có vài phần xấu hổ.

Thủy Linh Lung nhìn hắn một cái, đi tới bên cạnh hắn. Nhìn thấy tia áy náy trong mắt Lâm Dịch, Thủy Linh Lung trầm mặc nửa ngày sau đó nhẹ thở dài. Ánh mắt nhìn Lâm Dịch đã khôi phục lại vẻ ôn nhu như trước như trước.

- Lần này muội muội vẫn chưa hết giận.

Thủy Linh Lung nhẹ mở miệng.

Lâm Dịch không khỏi quay đầu nhìn gian phòng Thư Mộng đi vào lúc trước, bất đắc dĩ khẽ cười một cái nói:

- Đây là do ta không đúng, Mộng nhi tức giận cũng rất bình thường.

Thủy Linh Lung tựa hồ hơi do dự một chút, bất quá vẫn cắn răng nói:

- Nếu như...Nếu như bảo chàng rời khỏi người kia ở Thiên Giới thì muội muội sẽ tha thứ cho chàng, liệu chàng có nguyện ý không?

Lâm Dịch nao nao, nhưng lập tức lại trầm mặc, thật lâu sau kiên định lắc đầu:

- Tuy rằng chuyện này là lỗi của ta, nhưng nếu chuyện đã xảy ra, ta sẽ không lựa chọn trốn tránh. Phỉ Nhi cũng giống như các nàng, hoặc là thời cơ nàng ở cùng ta không đúng lúc, nhưng chuyện đó cũng không ảnh hưởng gì cả. Nói đúng ra thì nàng ấy cũng giống như nàng và Mộng nhi, đều là thê tử của ta cả. Xin lỗi, ta không thể rời khỏi nàng được.

Nói đến đây hắn dừng lại một chút, thấy sắc mặt Thủy Linh Lung có chút tái đi, trong mắt đã rưng rưng lệ.

Xem tiếp: Chương 1123 -1124: Rời Đi.


Bạn đã đọc thử chưa?

Ác Linh Quốc Gia

Thể loại: Đô Thị, Dị Giới

Số chương: 50



Như Lang

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 86


Almost Forever

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 24


Săn Chồng - Jennifer Crusie

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 63