Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 111 0-1011: Thương Nghị

Chương trước: Chương 11 09: Lui.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1110-1011: Thương nghị

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1111: Thương nghị. (2)

Lâm Dịch chau mày, hắn cũng đang suy nghĩ về vấn đề này.

Nếu như chỉ là người nhà mình thì còn dễ nói, dẫn bọn họ vào Thiên Giới là được rồi, đến lúc đó tự nhiên sẽ được mình và Lâm Phỉ bảo hộ, hơn nữa vào thời khắc mấu chốt có thể trốn vào Hổ Thần Cư, an nguy ngược lại không cần suy nghĩ nhiều. Nhưng vấn đề là, người nhà của mình vừa đi, vậy đại lục này phải làm sao bây giờ.

Vốn lấy tình huống trước mắt, Lâm Dịch cho dù muốn bảo vệ những người này nhưng cũng vô lực. Dù sao, hắn dù sao cũng không thể mỗi thời khắc đều đi tới đi lui bốn cái Bổn Nguyên Chi Tháp để dò xét a? Huống hồ, chuyện chờ người khác tới đánh mình sau đó mới bị buộc đánh trả thì cũng không phù hợp với cá tính của hắn.

Lâm Dịch nhíu mày nghĩ đến. Qua thật lâu sau, Lâm Dịch mới hít sâu một hơi sau nói:

- Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, không gấp làm gì. Ít nhất trước tiên phải đón muội muội trở về, sau đó chúng ta cùng nhau lên Thiên Giới. Đợi đến khi lên Thiên Giới, chúng ta mới có cơ hội nói đến chuyện báo thù

Trong mắt Lâm Cường lóe lên tinh mang nói:

- Lên Thiên Giới?

Lâm Dịch hơi gật đầu, nhìn về phía phụ thân nói:

- Thực ra mục đích chủ yếu nhất con về lần này, chính là để đón mọi người lên Thượng Thiên.

Lâm Cường chau mày, liếc nhìn bốn phía, sau đó lại vô lực thở dài:

- Đám chúng ta lên Thiên Giới thì có thể làm được gì? Cường giả trung đẳng của Thanh Long Bảo chúng ta cũng không đánh bại được chớ đừng nói chi đến những người càng mạnh hơn. Huống hồ, chẳng lẽ chúng ta cứ chạy đi như vậy, tùy ý để đại lục Bạch Đế bị người phá hủy sao?

Sau khi nói xong, Lâm Cường liền xiết chặt nắm đấm.

Bất kể nói thế nào, đại lục Bạch Đế vẫn là nhà của họ, nếu so Thiên Giới với nơi này thì đầu tiên nơi này nhiều hơn mấy phần thân thiết. Bọn người Lâm Cường từ khi sinh ra đến giờ đã bắt đầu thủ hộ Bổn Nguyên Chi Tháp, nếu đại lục Bạch Đế bị phá hủy, mọi người dù có lên Thiên Giới thì cũng là lục bình không có rễ, cái này bảo sao Lâm Cường có thể tiếp thụ được.

Lâm Dịch thấy biểu lộ của Lâm Cường, sau khi suy nghĩ một chút mới mở miệng nói:

- Phụ thân, việc này người có thể yên tâm. Hiện giờ trong lòng con cũng đã có chút tính toán. Vị diện này đối với Bách Nguyên Tông mà nói tuy rằng cũng không coi vào đâu nhưng tuyệt đối không thể bỏ đi dễ dàng như vậy được. Tông chủ Bách Nguyên Tông con cũng có thể nói vài lời. Huyền Đông Thiên Thanh Long Bảo mặc dù ở Thiên Giới thế không kém, nhưng dù sao ở đây cũng là Đông Nam Thiên. Nếu xử lý thỏa đáng thì ít nhất cũng có thể kéo dài một lúc. Mà trong khoảng thời gian này, sao cũng sẽ tìm ra biện pháp đối phó Thanh Long Bảo thôi.

Lâm Cường nghe vậy nhìn về phía Lâm Dịch, thật lâu sau khẽ gật đầu nói:

- Nếu trong lòng con đã có tính toán, bên kia cứ làm như vậy đi. Mộng nhi, Linh Lung, các con mang Dịch nhi đến nhà Yến nhi một chuyến đi.

- Vâng, cha cứ yên tâm.

Thủy Linh Lung nhu thuận nhẹ gật đầu, đồng ý.

- Vậy nơi này có cần tiếp tục trùng kiến không?

Ô Tác đột nhiên mở miệng hỏi.

Lâm Dịch còn chưa kịp mở miệng, Lâm Cường đã quả quyết nói:

- Trùng kiến, nhất định phải trùng kiến. Cổ Văn đã thủ hộ Bổn Nguyên Chi Tháp nhiều năm, đây là thiên mệnh của chúng ta, tuyệt đối không thể bị đứt ở thế hệ chúng ta được. Cường giả ngoài tinh vị cảnh ở bên ngoài ta cũng đã thông tri, ít ngày nữa bọn hắn sẽ quay về Cổ Văn.

Lâm Dịch cũng có chút gật nói:

- Quả thật phải trùng kiến, nhưng nơi này là trọng điểm công kích của Thanh Long Bảo, ở nơi này quả thật rất nguy hiểm. Nhưng nếu như người của Thanh Long Bảo có thể đơn giản giết chết những người đó, vậy chứng minh rằng đại lục này cũng rất có thể bị phá hủy, vậy thì dù có dọn đi chỗ khác cũng vô dụng. Ta đề nghị mở Bổn Nguyên Chi Tháp ra, bình thường để người lại ở bên ngoài, khi tu hành thì tu hành ngay trong Bổn Nguyên Chi Tháp. Vạn nhất đối phương đến tấn công thì có thể tạm thời trốn vào trong Bổn Nguyên Chi Tháp.

Lâm Cường cũng gật gật đầu, sau đó mở miệng nói:

- Việc này không nên chậm trễ, Mộng nhi, Linh Lung...Các con trước hết đi đón một nhà Yến nhi đi.

Hội nghị ngắn ngủi đã xong, mọi người chia nhau đi. Ba người Ô Tác, Lâm Cường, Vân Băng thì phụ trách dẫn đầu công tác trùng kiến. Ba vợ chồng Lâm Dịch, Thư Mộng, Thủy Linh Lung thì phụ trách tiến về thành phố Thiên Diệp, nghênh đón một nhà Lâm Yến. Kỳ thật nghênh đón người nhà Lâm Yến cũng không cần ba người phải xuất động, Lâm Cường an bài như vậy cũng là suy nghĩ thay cho bọn người Lâm Dịch. Dù sao mấy vợ chồng bọn họ đã có ba trăm năm không gặp nhau rồi.

Bầu trời xanh như giặt rửa, vạn dặm không mây, từng bầy chim nối đuôi nhau, gió biền nhè nhẹ, trong tiếng sóng ầm ầm lại mang theo nhàn nhã không nói nên lời.

Ba đạo lưu quang bỗng vạch phá khung cảnh nhàn nhã này, ầm ầm phá khôn, mang theo một hồi cuồng phong, sóng biển bỗng nhiên mãnh liệt, lưu lại một đạo dấu vết thật dài.

Thành phố Thiên Diệp, vẫn vô cùng phồn vinh giống như trước đây,

Chuyện xảy ra với Bổn Nguyên Chi Tháp không ảnh hưởng chút nào đến mọi người trong thành thị này nữa. Trên đường phố ngựa xe như nước, biển người như thủy triều, tiếng rao hàng, tiếng cười mắng, tiếng bánh xe nhấp nhô, tiếng hài đồng chơi đùa không dứt bên tai, phi thường náo nhiệt.

Thư Mộng và Thủy Linh Lung khuôn mặt xấu hổ, nhưng trong mắt lại tràn đầy hạnh phúc ép sát bên người Lâm Dịch.

Hai nữ nhân này cũng đã có một đoạn thời gian rất dài chưa trở lại thế giới phàm nhân, vậy nên những vật bày bán hai bên đường cũng có thể khiến các nàng hiếu kỳ vừa ý vài lần. Chỉ là sau khi ngắm nghía vài lần, liền không nhịn được muốn quay đầu liếc mắt nhìn Lâm Dịch, phảng phất như nhìn mãi vẫn không đủ vậy.

Lâm Dịch có chuyện trong lòng, nhưng hôm nay không biết Lâm Phỉ đã chạy đi chỗ nào, hơn nữa mục đích chuyến này chủ yếu là đến đón một nhà Lâm Yến, cũng không phải là thời cơ tốt để nói chuyện. Chỉ có thể đợi sau khi đón Lâm Yến xong lại tìm một cơ hội nói kỹ với nhị nữ. Hôm nay thấy bộ dáng ôn nhu của nhị nữ khiến hắn bề ngoài tuy vui vẻ, trong lòng thực sự sinh ra chút xấu hổ

- Sắp đến rồi, nhà Yến nhi phía trước cách đó không xa.

Thư Mộng đột nhiên thò tay chỉ về phía trước, cười kêu lên.

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy bên đường phố phía trước không xa có một phủ đệ. Một đôi sư tử uy vũ mạnh mẽ đứng ở trước đại môn màu son, có chút khí thế. Hai hộ vệ tinh thần sáng láng đứng ở hai bên, hai mắt ngẫu nhiên lại lóe tinh quang, hiển nhiên thực lực phi phàm. Hoành phi phía trên đại môn viết hai chữ to - Kim Phủ.

Muội phu Kim Trĩ Hàn hôm nay đã là thống lĩnh hộ thành quân của thành phố Thiên Diệp rồi, phủ đệ này chính là do đế quốc ban cho hắn.

Thư Mộng cười nói với Lâm Dịch, Lâm Dịch có chút nhíu mày, nhớ tới thiếu niên Kim Trĩ Hàn kia năm đó đã ở trước mặt mình ưỡn ngực nói sẽ bảo vệ cho Yến nhi.

Xem tiếp: Chương 1112 -1113: Huynh Muội Gặp Lại.


Bạn đã đọc thử chưa?

Phúc hắc Vương gia đừng yêu ta

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 128


Có Yêu Mới Có Ghen

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Dị Kiếm Khách

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 62


Thâu Tâm Tiểu Xà Tiên

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 11


Mê Hành Ký

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 25