Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 11 00-1102: Cổ Thuật.

Chương trước: Chương 1 098-1099: Giết!



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1100-1102: Cổ Thuật.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1102: Cổ Thuật. (3)

Sắc mặt của Lang Sa bình tĩnh như nước, thân thể mềm mại của nàng trước cỗ năng lượng trăm mét này, căn bản không khác gì con sâu cái kiến. Nhưng vẫn lẳng lặng đứng ở trước mặt.

Bàn tay trắng nõn run lên, chỉ nghe vụt một tiếng, âm thanh ma sát với đạo năng lượng này vang lên, nàng nghênh đón nó.

Oanh!

Âm thanh nổ tung vang lên, hai đạo năng lượng va chạm với nhau.

Ầm ầm tản ra.

Năng lượng phong bạo cuồng bạo vang lên, tiếng kêu thảm thiết, tiếng nổ cũng vang lên.

- Ha ha...

Nhìn thấy một màn này, tên cường giả áo tím kia đột nhiên bật cười lớn. Từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt nghiền ngẫm cười nói:

- Rất thoải mái a?

Tuy chủ thể năng lượng bị ngăn cản, nhưng dư âm còn lại, nàng không cách nào ngăn cản, năng lượng nổ tung trên không trung, cho dù yếu ớt, cũng từ không trung rơi xuống, Lang Sau đó năng lượng tản ra oanh xuống giống như đạn pháo.

Tiếng kêu thảm thiết, tiếng kêu rên vang lên bốn phía...Dư âm ảnh hưởng còn lại của mỗi đạo năng lượng này, đều xuất hiện một cái hố cực lớn, mà mỗi khi nổ tung, nương theo đó là mấy chục tính mạng của người ta.

- Hỗn đản, hỗn đản!

Hai mắt Vệ Vũ biến thành màu đỏ hoàn toàn, cơ hồ mất đi lý trí. Hắn muốn tiến lên dốc sức liều mạng với tên cường giả áo tím đó...Nhưng mà, muội muội của hắn vào lúc mấu chốt, vẫn đuổi tới.

- Ca ca...Bình tĩnh một chút, bình tĩnh đi!

Trong mắt của Vệ Linh đã sớm có nước mắt, nhưng nhanh chóng cắn chặt hàm răng áp chế, không để ình khóc lên, người chết...Đều là tộc nhân của nàng!

- Hắc hắc...

Tên cường giả áo tím vừa giao chiến với Lang Sa cười lên, hình như rất hài lòng với tên đồng bạn, đột nhiên hắn cười nói:

- Như thế nào đây? Ngươi lựa chọn rời đi, hay là tiếp tục chơi? Đây chỉ mới là mở đầu mà thôi...Kế tiếp, chính là hai đạo năng lượng công kích, tiếp theo là ba đạo, sau đó là bốn đạo...Hay là ngươi muốn nhìn thấy tộc nhân của mình chết hết trước mặt mình?

Từng đạo hào quang nổ tung tan đi, lộ ra thân ảnh. Lang Sa ngẩng đầu nhìn lên không trung, biểu lộ vẫn lạnh lùng như trước. Nhưng nếu có người nào quan sát cẩn thận, có thể phát hiện bàn tay của, đã nắm chặt, máu tươi, đang từ trong bàn tay tuôn ra.

- Là cường giả, các ngươi không cảm thấy xấu hổ vì hành vi của mình sao?

Âm thanh của Lang Sa bình tĩnh vang lên.

- Xấu hổ? Hắc hắc, có gì phải xấu hổ? Mạnh được yếu thua, đây vốn là quy tắc của thế giới, đám người ở phía dưới, đối với chúng ta mà nói chỉ là con sâu cái kiến mà thôi, sống chết của bọn chúng không có ý nghĩa đối với ta...Thực lực của ngươi không tệ, nhưng ngươi thật buồn cười khi bị hai chữ "tộc nhân" trói buộc, người như ngươi, mới không xứng với hai chữ cường giả!

Đột nhiên tên áo tím kia nghe Lang Sa nói thế, giống như nghe được chuyện buồn cười nhất.

Âm thanh điên cuồng của hắn truyền ra khắp Cổ Thuật...Một cổ áp lực và tuyệt vọng tới mức tận cùng, từ trong nội tâm của bọn họ tràn ra. Cho dù là cường giả Tinh Vị Cảnh, hai là người bình thường đều như thế.

Lang Sa lẳng lặng nhìn tên nam tử áo tím đang điên cuồng kia, trong nội tâm trầm mặc thật lâu.

Cả thiên địa, hình như cũng chỉ còn lại tiếng cười điên cuồng của hắn. Vệ Vũ cắn chặt hàm răng, ôm quyền. Ở phía Lang Sau hắn, mọi người cũng cắn chặt hàm răng, cánh tay của Vệ Linh nắm chặt Vệ Vũ cũng thế...Thực lực đối phương quá mạnh mẽ, Cổ Thuật tồn tại tới hôm nay, có lẽ phải diệt vong vào hôm nay rồi.

- Luận điệu rất tốt, ta đồng ý.

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên, giống như tiếng nổ, dù âm thanh rất nhỏ, nhưng trong nháy mắt đó, thần sắc của tất cả mọi người biến đổi, nhưng không biết là ai đang nói chuyện.

Ngay cả biểu lộ trầm mặc của Lang Sa, vào lúc này cũng xuất hiện biến hóa...Trong nháy mắt, nàng lộ ra vẻ vui mừng.

Trên không trung, một thân ảnh lẳng lặng từ trên cao hạ xuống...Mặc dù không có thanh thế gì, nhưng có thể lẳng lặng xuất hiện như thế, đạo thân ảnh này trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt mọi người.

Vệ Vũ mở to mắt, đôi mắt Vệ Linh trợn tròn, nhìn thấy đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện kia, nhưng không biết đối phương là người nào.

Trường bào màu trắng, kiểu dáng tương tự với Lang Sa, mái tóc đen nhánh phiêu lãng trong gió, gương mặt của hắn rất thanh tú, hắn từ từ hạ thấp xuống, nhưng cuối cùng nhất vẫn hạ độ cao ngang với bốn gã cường giả áo tím.

Tên áo tím kia cũng ngừng cười to, đạo thân ảnh này xuất hiện quá đột ngột, trong tâm của hắn cảm nhận áp lực từ bản năng.

Trong nháy mắt, lần đầu tiên hắn ngưng trọng, nhìn đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện này, nói:

- Ngươi là người nào?

Thân ảnh đột nhiên xuất hiện không trả lời vấn đề của hắn, mà cúi đầu nhìn trấn nhỏ Cổ Thuật bị hủy diệt ở bên dưới, so sánh với Cổ Vân và Cổ Năng, bởi vì cường giả Cổ Thuật đông nhất, lại có Lang Sa tọa trấn, cho nên tử vong cũng ít nhất.

Bóng người trắng lóe lên, Lang Sa vào lúc này, đã xuất hiện ở bên cạnh hắn.

- Ngươi tới rồi.

Lang Sa nhẹ nhàng mở miệng. Gương mặt lúc trước vốn không có chút biểu lộ nào, gương mặt hiện giờ, nhưng lần đầu tiên lộ ra thần sắc bi thương.

Thân ảnh màu trắng đưa tay sờ lên má của Lang Sa, trên mặt miễn cưỡng nở nụ cười, nói:

- Thực xin lỗi, ta tới chậm.

Lang Sa không có chút cự tuyệt, hơi cắn cắn môi, ánh mắt của Lang Sa nhìn về phía bốn tên áo tím, sát ý trong mắt đậm đặc, nói:

- Bọn chúng phải chết.

Thân ảnh màu trắng gật đầu, ánh mắt nhìn qua bốn tên cường giả áo tím kia, cuối cùng dừng lại trên người của tên thanh niên áo tím vừa cười điên cuồng kia.

- Yên tâm, trong mắt ta, bọn chúng thậm chí còn không bằng con sâu cái kiến, loại bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh này, thói quen lấy mạnh hiếp yếu, đều là loại nhu nhược, không có tư cách để sống!

Trong con ngươi của thân ảnh màu trắng, có một tia hàn quang lóe ra.

- Cẩn thận một chút, thằng này có cổ quái!

Thanh niên áo tím bị nhìn chằm chằm không được tự nhiên, đột nhiên mở miệng hô. Thân ảnh bùng lên, nhưng ngay lập tức, hắn đi trước những tên kia. Bốn tên áo tím vừa rồi cười đùa đắc ý, vào lúc này, đều lộ ra thần sắc ngưng trọng.

Khác với vẻ nghi hoặc khó hiểu của mọi người, trong mắt bọn họ lại nhìn rất rõ ràng...Thân ảnh màu trắng rất cường đại!

Nhưng thân ảnh màu trắng này chỉ liếc nhìn sơ qua bọn họ, nghiêng đầu sang chỗ khác, còn cười nói với Lang Sa:

- Bảo ngươi mọi người đi xuống đi, nơi đây giao cho ta!

Lang Sa nhu thuận gật gật đầu, thời điểm quay đầu nhìn thấy biểu lộ không dám tin của Vệ Vũ, Lang Sa không khỏi giật mình, lập tức cúi đầu, hít sâu một hơi, mở miệng nói:

- Vệ đại ca, các ngươi đi xuống trước đi...Rất nhiều tộc nhân cần trị liệu. Tại đây giao cho Lâm Dịch là được rồi.

Không sai, thân ảnh màu trắng kia, chính là Lâm Dịch ngựa không dừng vó từ Cổ Năng chạy qua...Thời điểm Lâm Dịch tới, chính là lúc tên cường giả áo tím kia cười lên điên cuồng.

Vệ Vũ nhìn thấy Lang Sa và Lâm Dịch. Thời điểm nhìn thấy Lang Sa nhu thuận như cỏ mềm mại trong tay Lâm Dịch. Càng không thể tin được...Hắn yêu Lang Sa hơn ba trăm năm. Tuy Lang Sa đã nói rõ là mình không yêu hắn, nhưng hắn vẫn không ngừng yêu Lang Sa, lưu luyến không quên, nhưng hôm nay, ở trước mặt hắn, Lang Sa lại thân mật với nam nhân khác như thế...Hắn, rốt cuộc hắn là ai?

Xem tiếp: Chương 11 03-1104: Thanh Long Bảo Và Thanh Long Thần

Bạn đã đọc thử chưa?

Ấn Ngọc Uyên Ương

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Long Kiếm Truy Hồn

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 30


Nam Chủ, Đừng Đến Đây

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 35



Yêu Anh, Em Sẽ Chết!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 14