Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 095-1097: Đi Cổ Năng.

Chương trước: Chương 1 093-1094: Uy Hiếp Tới Từ Thiên Giới.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1095-1097: Đi Cổ Năng.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan xem tại

Share by MTQ

Chương 1097: Đi Cổ Năng. (3)

- Muội biết rõ như vậy là không đúng. Nhưng muội vẫn không nhịn được, nếu bảo muội chờ đợi tiếp, muội không biết mình đợi thêm một lần ba trăm năm nữa, muội có điên lên hay không, muội không muốn chàng đi, không muốn chàng lại đi.

Đột nhiên Thư Mông ôm lấy người Lâm Dịch, mặt dán vào ngực của Lâm Dịch, nghẹn ngào khóc lên.

Tuy Thủy Linh Lung không nói gì, nhưng nàng vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, nước mắt từ từ rơi xuống.

Trong lòng của Lâm Dịch lúc này dâng lên cảm giác đau nhói khó nói thành lời, khóe mắt có chút ướt át, sau đó dùng ngữ khí kiên định trấn an:

- Bây giờ chúng ta không tách nhau ra nữa, lần này ta quay trở về, chính là muốn mang các nàng cùng tiến vào Thiên Giới, các nàng nguyện ý không?

Thân thể nhị nữ đồng thời run lên, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Lâm Dịch, nhìn thấy ánh mắt nhu hòa và kiên định của Lâm Dịch, nhị nữ gật đầu đồng ý.

Các nàng dùng sức ôm Lâm Dịch, sợ buông Lâm Dịch ra hắn sẽ biến mất.

Cứ như vậy, thời gian cũng quá trưa.

Tuy Lâm Dịch cực độ không muốn, nhưng đây không phải là thời điểm nhi nữ tình trường, hắn hít sâu một hơi, lôi nhị nữ trong ngực ra, đến lúc này, cảm xúc của nhị nữ đã ổn định trở lại.

- Chuyện lần này các nàng cũng đã nghe được, người tới là Thanh Long Bảo Huyền Đông Thiên của Thiên Giới, tới đây muốn phá hủy vị diện của chúng ta, mà người xuống chỉ sợ không phải chỉ bốn người, cho nên, hiện tại ta cần đi tới những nơi khác, xem những nơi khác có giống như Cổ Văn, bị đả kích hay không!

Lâm Dịch nghiêm mặt nói ra.

Sắc mặt Thư Mộng cùng Thủy Linh Lung hơi biến đổi, lau khô nước mắt. Thủy Linh Lung gật đầu nói:

- Đại sự làm trọng, chàng đi đi, chúng ta sẽ đợi chàng, nhưng không thể đi quá lâu, chúng ta không muốn đợi thêm ba trăm năm nữa!

Thư Mộng cũng ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch. Trong ánh mắt khó tránh khỏi một tia lo lắng, nói:

- Cẩn thận chút, chúng ta đang đợi chàng.

Nhìn thấy hai mỹ nhân nhu tình trước mặt lo lắng ình, đột nhiên Lâm Dịch có cảm giác hoảng hốt, còn việc của Lâm Phỉ, trong lòng của hắn nhất thời không biết nên mở miệng nói với nhị nữ như thế nào mới phải.

Cũng không phải nói Lâm Phỉ trong suy nghĩ của hắn kém nhị nữ, nhưng nếu nói ra, còn dễ giải quyết, nhưng bất kể nói như thế nào, Lâm Dịch đã xác định quan hệ với Thủy Linh Lung và Thư Mộng, sau đó mới có Lâm Phỉ, mà khi hắn quan hệ với Lâm Phỉ, hắn đã xin lỗi Thư Mộng cùng Thủy Linh Lung trong lòng. Cho nên khó tránh khỏi có chút áy náy với nhị nữ.

Có chút trầm ngâm một chút, rốt cuộc Lâm Dịch than nhẹ một tiếng, cúi đầu nói ra:

- Ân, ta đi rồi quay lại, còn có một việc nữa, chờ sau khi ta quay về, sẽ nói cho các nàng nghe.

Thư Mộng và Thủy Linh Lung nghi hoặc, hỏi tiếp:

- Chuyện gì?

Nhưng Lâm Dịch cười khổ lắc đầu, nói:

- Chờ ta trở về rồi nói sau, hoặc là, ta sẽ dẫn nàng đi cùng.

Lâm Dịch nói lời này làm Thư Mộng cùng Linh Lung khó hiểu, nhưng Lâm Dịch cũng không dám với hai người bọn họ quá nhiều, nói:

- Ta đi trước.

Nói xong liền quay người ra khỏi phòng.

Trong phòng Thư Mộng cùng Thủy Linh Lung đột nhiên ngửi được một tia ý tứ hàm xúc, hai người nhìn nhau, đột nhiên Thư Mộng nhíu mày, nói:

- Hắn khó nói như thế, chẳng lẽ ở bên ngoài có nữ nhân khác?

Thủy Linh Lung có chút ngây ngốc, không dám xác định, nói:

- Có lẽ không đâu!

- Ai, dù sao, hắn đi Thiên Giới lâu như thế, mà vừa rồi hắn còn nói muốn dẫn...

Nhưng mà càng nói âm thanh của Thủy Linh Lung càng nhỏ, mang ai tới? Tại sao phải mang tới?

Đột nhiên Thư Mộng nghiến răng nghiến lợi, hung hăng nói:

- Tên này đúng là quá hoa tâm mà, thiệt thòi cho hai chúng ta thủ thân như ngọc chờ đợi hắn suốt ba trăm năm qua, không ngờ hắn dám có nữ nhân khác ở bên ngoài, ta...

Biểu lộ của Thủy Linh Lung có chút đau khổ. Sau một lát vẫn giải thích thay cho Lâm Dịch:

- Hoặc là...Hoặc là áp lực ở Thiên Giới quá lớn, cho nên...Cho nên...

Đột nhiên Thư Mộng kéo tay Thủy Linh Lung, nhíu mày một cái, nói:

- Tỷ tỷ, ngươi không cần giải thích thay hắn, xem ra chúng ta phải quản hắn thật chặt, nếu không trong lòng của hắn có chuyện gì, hắn bị áp lực sẽ đi tìm thêm tỷ muội cho chúng ta. Lần này chúng ta phải theo hắn tiến vào Thiên Giới, làm cho tâm tình của hắn trầm tĩnh lại, nếu không, hắn sẽ tìm thêm nhiều tỷ muội nữa đấy.

Thủy Linh Lung mông lung, ánh mắt có chút ngây ngốc, nhưng lại không biết nên nói cái gì, nhưng Thư Mộng lại nheo mắt lại, hung dữ nói:

- Tuyệt đối không thể để cho hắn dễ dàng vượt qua kiểm tra lần này, ta đúng là muốn nhìn, nữ tử Thiên Giới kia, rốt cuộc có cái gì tốt hơn chúng ta...

Lâm Dịch đang bay ra khỏi Cổ Vân, toàn thân có một tia hàn ý xuất hiện, nhưng ánh mắt nhạy cảm nhìn qua bốn phía, thẳng tới khi dùng thần thức dò xét mấy vạn dặm chung quanh, xác định không có ai có thể uy hiếp mình và Cổ Vân, cảm thấy khó hiểu, không biết là gì.

- Chẳng lẽ là sát ý đến từ Thiên Giới?

Lâm Dịch ngẩng đầu lên trời, nhưng sau đó lắc đầu, vứt bỏ suy nghĩ sát ý một cách tự nhiên này, sau đó tiếp tục giải quyết chuyện cần làm trước mắt.

- Lang Sa đã trở lại đại lục Bạch Đế, nàng tuyệt đối sẽ đi tới Cổ Thuật, có nàng là chiến sĩ tứ giai, có lẽ vẫn cầm cự được trong thời gian ngắn, mà số lượng tinh anh của hoàng tộc Bạch Đế cũng không ít, vấn đề duy nhất ở đây chỉ sợ là Cổ Năng.

Lâm Dịch âm thầm suy tư...Hơn ba trăm năm trước, mình chém giết toàn bộ cường giả Đại Tinh Vị của Cổ Năng mất rồi. Đoán chừng người đạt tới Đại Tinh Vị Cảnh chỉ là phượng mao lân giác mà thôi, cho nên, sau khi so sánh mạnh yếu, cũng phải đi tới nơi yếu nhất.

- Đi tới Cổ Năng trước, sau đó đi Cổ Thuật, cuối cùng là hoàng tộc Bạch Đế.

Lâm Dịch nghĩ tới đây, bỗng nhiên tốc độ tăng lên.

- Ta nhớ, tên của cái thành kia, gọi là Phượng Y Huyền thì phải?

Phượng Y Huyền tọa lạc tại biên giới phía bắc của hành tỉnh Y La. Đi xa về hướng bắc chính Cực Trú Hàn Viên, mặc dù các hành tỉnh khác hiện giờ đang là mùa hạ, nhưng ở Phượng Y Huyền này, thời tiết vẫn đóng băng, rất rét lạnh.

Lâm Dịch đi ra khỏi Vũ Môn của Phượng Y Huyền, người qua lại trên đường giống như nước thủy triều. Lại có chút buông lỏng một hơi. Khá tốt, không công kích nơi này, cũng không có công kích bình dân, nhưng không biết, Cổ Năng có bị công hãm hay không?

- Hi vọng không có gì a!

Lâm Dịch nghĩ vậy, cũng chẳng quan tâm tới chuyện kinh thế hãi tục, thân hình nhảy lên, hóa thành một đạo lưu quang, bay thẳng về phía chân trời.

Mà bên trong những bình dân trong Phượng Y Huyền đang mặc trang phục chống lạnh giữa mùa hè này. Miệng của Trương lão mở lớn, sau đó, nghe được âm thanh ngơ ngác của hắn:

- Chẳng lẽ, ta lại uống say?

Lâm Dịch không xa lạ gì Cổ Năng, có thể nói là quen việc dễ làm, nhưng một lát sau, hắn đã đi vào bên trong sơn mạch kia.

Trong tầng mây cao vút kia, từng ngọn núi giống như măng mọc xuyên tầng mây, ở trên cao không có bông tuyết, mặt trời ấm áp vẫn đang ở trên đỉnh đầu.

Xem tiếp: Chương 1 098-1099: Giết!


Bạn đã đọc thử chưa?


Ai Bảo Ta Không Thể Cưới

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 34


Nhà Có Chó Dữ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 7


Tuyệt Kiếm Đoạn Trường Nhai

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 14


Tôi Chỉ Cần Có Em

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 29