Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 090-1092: Giết Chóc!

Chương trước: Chương 1 087-1089: Cổ Văn Chi Biến.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1090-1092: Giết chóc!

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1092: Giết chóc! (3)

Nói xong lời cuối cùng, đồng tử của Thư Mộng trừng lớn, một tay đưa lên cổ của mình, bóp tới.

Đại não của Thư Mộng trống rỗng, nhưng ngay lập tức nhắm mắt lại, trên người của nàng, có hỏa diễm thiêu đốt hừng hực.

Thủy Linh Lung thấy liệt hỏa thiêu đốt, cũng giật mình, lập tức hoảng sợ hét lên:

- Mộng nhi!

Trong miệng mũi của Thư Mộng tràn đầy máu tươi, thân thể của nàng bị hỏa diễm bao phủ, giống như nữ nhân nhưng không người nào dám ngưỡng mộ, nàng thật sự muốn tự bạo.

- Dịch tử, kiếp sau gặp lại.

Thư Mộng nỉ non một tiếng.

- Không!

Đột nhiên một âm thanh quen thuộc tới cực điểm vang lên bên tai. Thư Mộng lập tức trừng to mắt. Hắn ở trước mặt, Lâm Dịch đang lo lắng, trong khoảng khắc hóa thành hai đạo lưu quang, đã tới trước mặt của nàng.

Thủy Linh Lung, Vân Băng, ngay cả Lâm Cường sắp chết. Đều bị tiếng hét to bất thình lình này làm bừng tỉnh, trong đôi mắt, lộ ra thần sắc không dám tin, mà sắc mặt của ba tên áo tím tới từ Thiên Giới kia cũng đại biến, bỗng nhiên có ánh mắt nhìn về phía của tên thanh niên âm nhu kia.

- Oanh!

Không gian từng mảnh bị nghiền nát, một đạo thân ảnh, giống như một quả cầu từ bên ngoài ném rách không gian đi qua, nhưng không phải một, mà là hai đạo thân ảnh.

Đó là một đôi mắt đỏ thẩm, khí thế quỷ thần khó lường, giống như sóng biển. Từ trên người của kẻ này tràn ra, Thư Mộng bị hắn ôm trong ngực, mở to đôi mắt không dám tin tưởng, nhìn chằm chằm vào đối phương, đó là một thanh niên thanh tú, trên thân mặc một bộ áo bào màu trắng, quần áo rất hợp với thân hình. Nhưng mà, khí chất của nam nhân này vô cùng thân thiết giống như nam hài ở nhà bên, toàn thân, làm cho người ta nhịn không được muốn dung nhập linh hồn vào trong thân ảnh đó.

- Là thật sao?

Vân Băng ngơ ngác nhìn người ngăn ở trước nàng, nam nhân này toàn thân tản ra khí tức cường hãn giống như ma thần, không dám tin nỉ non một tiếng.

Thủy Linh Lung cũng ngơ ngác nhìn thân ảnh Lâm Dịch xuất hiện. Đại não cũng không kịp phản ứng.

Lâm Dịch cũng không nhiều lời, lạnh lùng nhìn bốn gã mặc quần áo tím tới từ Thiên Giới. Nhoáng một cái đã tới bên cạnh Lâm Cường và Vân Băng.

Duỗi tay truyền một đạo quang mang huyết sắc vào trong thân thể của Lâm Cường.

Gương mặt của Lâm Cường vốn là màu xám trắng lập tức xuất hiện chút khí huyết. Ngay sau đó "Phốc phốc" phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt khá hơn trước rất nhiều.

Lâm Dịch buông lỏng một hơi, kéo mạng của phụ thân từ quỷ môn quan trở về.

Sau đó tiện tay phóng một kết giới, bao phủ người nhà vào bên trong. Sau đó nhìn thấy người nhà của mình còn chưa lấy lại tinh thần, mở miệng nói:

- Đều tại ta, ta tới chậm, kế tiếp, giao cho ta là được, có lời gì, đợi lát nữa nói sau.

Nói xong, liếc nhìn Thư Mộng trong ngực, sau đó lại dùng ánh mắt thâm tình nhìn Thủy Linh Lung. Quay người, nhìn ánh mắt người nhà đang ngây ngốc, bay ra khỏi kết giới, đi tới trước mặt bốn tên kia.

Bốn người này cũng chưa kịp phản ứng, ngây ngốc nhìn Lâm Dịch, tên thanh niên âm nhu kia, sắc mặt của hắn hiện giờ tái nhợt, khóe môi xuất hiện một vết máu tươi, dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn Lâm Dịch.

Ánh mắt của Lâm Dịch trực tiếp tập trung lên người tên thanh niên âm nhu, tên thanh niên âm nhu này cảm giác toàn thân của mình lạnh như băng, không còn chút nhiệt độ nào, không giống như dáng vẻ thong dong kia đánh với đám người Thư Mộng nữa, hiện giờ đã biến mất vô ảnh vô tung.

- Là ngươi nói, muốn thê tử của ta làm tình nô? Rất tốt!

Đột nhiên Lâm Dịch mở miệng hỏi hắn.

Tên thanh niên âm nhu này mở to mắt, muốn nói chuyện, nhưng đột nhiên cảm thấy toàn thân của mình phát lạnh. Lập tức, một cổ cảm giác hít thở không thông xuất hiện, cuốn về phía hắn.

Hắn lập tức quay đầu nhìn lại, không biết từ lúc nào, một tinh quang màu xanh da trời, đã bao phủ hắn vào bên trong.

Ánh mắt của hắn mở lớn, ngay sau đó, đột nhiên kinh mạch trên người của hắn nhúc nhích, thận chí hắn có thể cảm nhận gân mạch của mình phồng lên rất nhanh, cảm giác gân mạch bò lúc nhúc dưới lớp da, làm cho người ta cảm thấy da đầu te dại.

Một cổ cảm giác vô cùng ngứa ngáy, đột nhiên lan ra khắp toàn thân của hắn, hắn mở to mắt, muốn đưa tay gãi ngứa. Nhưng mà, ngay sau đó, một âm thanh răng rắc dày đặc truyền tới, làm cho suy nghĩ của hắn ngừng lại.

Sợ hãi phát hiện, động tác rất bình thường như thế, đến lúc này, lại không làm được!

Giống như sóng biển một lớp lại một lớp, đau đớn tràn ngập, đột nhiên xông mạnh lên đại não, đau đớn kịch liệt, làm cho đại não của hắn trống rỗng trong thời gian ngắn ngủi!

Thân thể của hắn đã hoàn toàn không thể cử động được chút nào, thân thể, bắt đầu không tự chủ được mà cuốn rút lại với nhau.

Mà áp lực khổng lồ này, khiến cho hắn không có bất cứ chỗ trống phản kháng nào...Đau đớn kịch liệt lúc này đã không xem vào đâu, nhưng lại làm cho người ta hoảng sợ là, hắn đột nhiên phát hiện chân của mình đã vặn vẹo biến dạng, nhìn bờ mông của mình, lúc bình thường cho dù có nhìn thế nào cũng không thấy được cả, nhưng lúc này hắn lại nhìn thấy...Nhưng mà, tình huống của hắn lúc này, hắn vẫn còn sống, chẳng lẽ mình bị người ta cuốn lại thành một quả cầu sao?

Hắn rốt cuộc đã biết mình trêu chọc phải hạng người gì rồi. Trong mắt của hắn tràn ngập sợ hãi, hắn há to mồm muốn cầu xin tha thứ...Nhưng mà, cảm giác hít thở không thông vẫn còn như trước, hắn mở to mắt tới mức, con mắt sắp rơi ra khỏi hốc mắt!

Vô thanh vô tức, không có âm thanh...Trong mắt của tất cả mọi người, một nam nhân cai mét tám, chỉ sau vài phút ngắn ngủi, đã biến thành một viên thịt nhỏ bằng nắm tay...

Những tên áo tím bộ dáng cao cao tại thương kia, lúc này ngây ngốc không nói thành lời, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lâm Dịch...Mồ hôi của bọn họ ước đẫm toàn thân!

Không phải chỉ có những người áo tím này mới ngây ngốc, kể cả bọn người Lâm Cường, Vân Băng sau lưng Lâm Dịch, cũng mở to mắt, ngây ngốc nhìn hắn.

Tên thanh niên âm nhu cường hoành kia làm cho hắn có nhiều cảm xúc, hắn chỉ điểm một ngón tay đơn giản, Vân Băng, Thư Mộng, Thủy Linh Lung bốn người đều bị trọng thương! Kể cả Huyền Vũ ở bên trong, đại bộ phận những cường giả giả Tinh Vị Cảnh cũng chết...Cổ lực lượng kia, có thể nói, sức người không thể chống cự.

Nhưng hiện tại bọn họ nhìn thấy cái gì? Tên cường giả vô địch trong mắt bọn họ, ở trước mặt của bọn họ, Lâm Dịch không cần động tay, động chân, chỉ dựa vào hào quang màu xanh da trời kia, ép hắn thành một viên thịt nhỏ cỡ nắm tay, đây là sự thật hay sao? xem tại

Đây là đang nói đùa sao?

Bọn người Lâm Cường ngơ ngác nhìn Lâm Dịch, toàn bộ không có biện pháp phục hồi tinh thần lại.

Răng rắc!

Một tiếng nghiền nát rất nhỏ vang lên, chỉ thấy viên thịt bị ánh sáng màu xanh da trời áp súc. Bị nghiền nát trên không trung, hóa thành tinh quang và bột phấn bay đi, chỉ một cơn gió thổi biến mất vô tung vô ảnh...Tên thanh niên âm nhu kia, cứ như vậy mà tiêu tán trong thiên địa.

Ánh mắt của Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào ba gã áo tím còn lại.

Xem tiếp: Chương 1 093-1094: Uy Hiếp Tới Từ Thiên Giới.

Bạn đã đọc thử chưa?


Anh Trai Bất Đắc Dĩ

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 15


Ba Tuần Ở Paris

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 14


Sách Đạn Tinh Anh

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 69