Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 087-1089: Cổ Văn Chi Biến.

Chương trước: Chương 1 084-1086: Chào Tạm Biệt.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1087-1089: Cổ văn chi biến.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1089: Cổ văn chi biến. (3)

- Người Thiên Giới?

Lâm Dịch không kịp nguy ngẫm nữa, bởi vì hắn đang lo lắng cho sinh tử của ai đó...thân thể hắn trong nháy mắt hóa thành một đạo tinh mang bắn thẳng tới trước...

Giữa không trung trước Bổn Nguyên Tháp nhìn xuống thì thấy bên trong đỉnh núi bị lõm vào có một tòa thành thị lúc này đã trở thành phế tích, bên trong dâng lên từng trận tiếng kêu khóc thảm thiết. Quảng trường rộng lớn ở giữa thành đã sớm biến thành từng khối liệt thạch vươn vãi khắp nơi. Phòng ốc toàn bộ đã sụp đổ, từng cái khe sâu hoắm uốn lượn trên đường phố. Tòa thành thị tường hòa năm nào hôm nay đã trở thành luyện ngục trần gian.

Thư Mộng cắn chặt hàm răng ngà, trong tay nắm vững một thanh trường kiếm màu xanh da trời dài nhỏ, ánh mắt chắm chú nhìn về đối thủ phía trước. Bên cạnh nàng, Thủy Linh Lung, khóe môi cũng đồng dạng rỉ máu, bộ dáng thê mỹ, lông mày dựng ngược lên, trong mắt đầy sát khí.

Sau lưng các nàng là một đám người sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Trong mắt họ lúc này tràn ngập cừu hận và sát khí, tất cả đều chằm chằm nhìn về một phía. Nếu như ánh mắt có thể giết người thì chỉ sợ đám người bị ánh mắt bọn họ nhìn tới đã sớm biến thành một đống thịt nát rồi!

Chỗ ánh mắt bọn họ tập trung là một tên thanh niên mặc tử y, bộ dáng vo cùng âm nhu. Trên mặt tên thanh niên âm nhu này hiện tại đang nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lùng, so với bộ dáng chật vật của hai người Thủy Linh Lung và Thư Mộng thì hắn có vẻ như vô cùng nhẹ nhõm. Trên y phục của hắn thậm chí còn không có chút tổn hại nào!

- Hảo một mỹ nữ bạo lực ha ha...Không ngờ ở một vị diện rách rưới thế này mà còn có mỹ nhân cực phẩm như vậy, đúng là khiến ta kinh ngạc a! Nhưng mà...đáng tiếc!

Khóe miệng tên thanh niên âm nhu hiện lên nụ cười xinh đẹp đến yêu dị.

Cặp lông mày đang dựng ngược của Thư Mộng thoáng nhíu lại, ánh mắt thêm nhiều sát khí nhìn chằm chằm đối phương.

Tên thanh niên âm nhu kia tiếp tục nói:

- Đáng tiếc...đã không còn là xử nữ!

Trong mắt Thư Mộng đầy lửa giân, nói:

- Bại hoại!

Tên thanh niên âm nhu phảng phất như không nghe thấy lời Thư Mộng nói, hắn liếc mắt nhìn Thủy Linh Lung bên cạnh nàng, nói:

- Nhưng cũng không sao, tuy không có khả năng làm thê tử của ta nhưng dùng bộ dáng của các ngươi vẫn có thể làm tình nô cho ta...Ráng đợi ta một lát nữa, đợi sau khi ta đem cái tháp chướng mắt này đập nát ra sẽ mang theo hai mỹ nhân các nàng đi...ha ha ha...

Tên thanh niên âm nhu nói xong thì bật lên tràng cười ha hả. Ngón tay nhỏ gọn như đàn bà của hắn đưa lên che duyên trên miệng, trông bộ dáng cực kỵ yêu mị...

Một nam nhân cười yêu mị? Loại hình dung này thật khó mà tưởng tượng được nhưng sự thật lại đang diễn ra như thế!

Thân hình Thư Mộng và THủy Linh Lung đều run lên nhè nhẹ, trong mắt đầy hàn quang, nhưng lập tức ánh mắt hai nàng lại nhìn sang chiến cuộc gần đó.

Cách các nàng khoảng gần một dặm đang có mấy đạo thân ảnh đang giao chiến kịch liệt trên không trung.

Năng lượng va chạm cường hoành bộc phát ra những tiếng "Ầm! Ầm!...

liên tiếp giống như sấm sét giận dữ gầm thét! Bầu trời như đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn mây đen tụ tập, bên trong là những luồng điện xa màu tím lượn lờ...uy thế kinh người.

Tên thanh niên âm nhu cũng hướng mắt nhìn về phía đó rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời như tự hỏi, đột nhiên hắn lại mở miệng cười nói:

- Được rồi, không nên đùa nữa, cũng tới lúc tiễn bọn họ đi rồi!

-...

Những tiếng "Ầm! Ầm!...

vang vọng khắp nơi, sáu tiếng nổ mạnh đồng thời vang lên, thoáng cái sau lưng tên thanh niên âm nhu kia xuất hiện ba người. Ba người này cũng đồng dạng mặc tử y hoa lệ, dáng ngươi bất đồng, có béo có gầy.

- Đến lúc rồi sao?

Một thanh âm như tiếng sấm rền vang lên sau lưng thanh niên âm như, người mở miệng là một mãnh hán cao lớn, trên mặt có một vết sẹo rất dữ tợn kéo dài từ lông mày bên trái tới tận cằm.

Tên thanh niên âm nhu khẽ nhíu mày, nói:

- Man Ngưu, ta đã nói nhiều lần với ngươi rồi, không được ở bên cạnh ta nói lớn tiếng, nếu còn lần sau nữa thì ta sẽ giết ngươi!

Ngữ khí hắn tuy là bất mãn nhưng thanh âm lại rất nhu hòa. Tên Man Ngưu kia nghe hắn nói vậy thì lập tức đưa tay gãi gãi đầu, thanh âm cũng lập tức nhỏ lại:

- Xin lỗi, nhất thời ta hưng phấn nên quên mất!

Tên thanh niên âm như bất mãn liếc hắn một cái, nhưng ánh mắt lập tức lại tập trung về phía hai người Thư Mộng.

Bởi vì lúc này chỗ hai người Thư Mộng đã nhiều thêm ba người, một người chính là phụ thân của Lâm Dịch - Lâm Cường.

Thân thể của hắn đã sớm biến thành bộ dáng Bạch Hổ chiến văn. Bộ lông hắc bạch bao trùm toàn thân, thân thể vốn gầy gò lúc này lại phồng lớn lên, so với khi Lâm Dịch biến thân vẫn còn chút bất đồng, bởi vì hai mắt hắn vẫn còn là màu đen.

Cặp lông mày hắn lúc này nhíu chặt lại, hai mắt gắt gao nhìn về bốn tên mặt tử y hoa lệ phía trước.

Bên cạnh Lâm Cường là một thân bạch y bạch y như tuyết Vân Băng, chỉ là lúc này bạch y của Vân Băng đã có chút hỗn loạn, mái tóc như thác nước của nàng hơi rối bời, trên trán đầy mồ hôi...bạch y của nàng cũng dính đầy máu tươi lấm tấm như những đóa mai đỏ.

Bên cạnh nàng là một hán tử khôi ngô, trên người cũng đồng dạng gia trì một tầng chiến văn như lân giáp bao phủ toàn thân, hiện ra màu vàng đất. Trên trán hắn có một khối Quy văn lộ ra hết sức rõ ràng. Dung mạo hắn nhìn có vài phần chất phác nhưng trong vẻ chất phác của hắn lúc này lại mang theo một tia khắc nghiệt...

Người này chính là người được đề bạt lên làm Huyền Vũ khi đám người Lâm Dịch rời đi.

- Thật không ngờ trong cái vị diện rác rưởi này cũng có được chiến sĩ tiếp cận thực lực tam giai, đúng là đầy kinh ngạc a!

Tên thanh niên âm như cười nói nhưng ánh mắt lại tập trung hết lên người Lâm Cường.

Lâm Cường ở trong này thời gian ba trăm năm, thực lực đã sớm vượt qua cực hạn ở mức cao nhất, nhưng khoảng cách phá hư vẫn còn một đoạn. Nhưng gia trì chiến văn lên, cũng đã tiếp cận chiến sĩ tam giai Thiên Giới.

Dù sao, đạt tới trình độ chiến sĩ tứ giai, đã có thể trực tiếp phá hư rồi.

Ánh mắt Lâm Cường ngưng trọng nhìn tên thanh niên âm nhu đang cười nói, trong lòng của hắn trầm trọng, nhưng không biết tại sao lại xuất hiện một gia hỏa Tứ giai. Thực lực lại mạnh tới mức ngoài sức tưởng tượng...Nhưng hiện giờ trên mặt của bọn họ vẫn mang theo nụ cười, quần áo cũng không mất trật tự. Chiến đấu vừa rồi, thê tử cùng Huyển Vũ, hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn họ.

- Rốt cuộc các ngươi làm gì? Tại sao phải phá hư bổn nguyên chi tháp? Chẳng lẽ các ngươi không biết bổn nguyên chi tháp bị phá hư sẽ xảy ra chuyện gì à?

Ánh mắt Lâm Cường ngưng trọng, con mắt nhìn chằm chằm vao thanh niên âm nhu yêu mị kia, âm thanh trầm trọng nói ra.

Dựa theo tình huống trước mắt, cũng không cần phải nói nhảm làm gì. Nhưng Lâm Cường vẫn bắt buộc bản thân mình tỉnh táo lại...

Xem tiếp: Chương 1 090-1092: Giết Chóc!

Bạn đã đọc thử chưa?

Linh Phong Địch Ảnh

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 29


Băng Đế

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 95


Lưu Tinh Hồ Điệp Kiếm

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 32



Huyết Sử Võ Lâm

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 78