Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 061-1063: Gặp Lại Lang Sa.

Chương trước: Chương 1 058-1060: Tổng Bộ Bách Nguyên Tông.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1061-1063: Gặp lại Lang Sa.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1063: Gặp lại Lang Sa. (3)

Sau khi dại ra vài giây thời gian, sắc mặt Lâm Dịch đại biến, vội vàng kinh hô:

- Lang Sa.

Âm thanh còn chưa dứt, thân hình Lâm Dịch đã lóe lên biến mất sau tấm bình phong, xuất hiện bên người nàng.

Một tay Lâm Dịch ôm chặt lấy Lang Sa vào trong lòng...Khuôn mặt thanh lãnh của nàng giờ đây giống như một đóa thanh liên điêu linh, hấp hối, thê mỹ đến cực điểm...

Lâm Dịch vội vã truyền năng lượng của hắn vào bên trong cơ thể nàng, trong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn...Tâm mạch của nàng hiện nay đã hoàn toàn bị chấn nát.

- Vì sao ngươi lại ngốc nghếch như vậy, sao lại ngốc như vậy?

Lâm Dịch buồn bực quát mắng Lang Sa. Năng lượng Ngưng Thần kỳ của hắn tạm thời miễn cưỡng có thể giữ vững được tâm mạch của nàng, bảo lưu lại một tia sinh cơ.

Đôi mắt Lang Sa nguyên bản đang nhắm chặt, đột nhiên hơi hé ra. Khi thấy thần sắc hoảng loạn của Lâm Dịch, đôi mắt xinh đẹp của nàng đột nhiên sáng ngời, lúc này nàng lại lộ ra dáng vẻ tươi cười.

- Không nghĩ rằng trước khi ta chết lại có thể thấy được ngươi...Lão Thiên đối xử với ta không tệ chút nào...

Lang Sa mở miệng nói.

Lâm Dịch nghe được lời nàng nói, nhìn dáng vẻ thê mỹ của nàng làm cho người ta phải yêu thương, trong lòng hắn càng trở nên tức giận vì nàng lại không quý trọng tính mệnh của bản thân mình. Hắn vô cùng tức giân, lập tức buồn bực nói:

- Ngươi là một nha đầu ngu ngốc, không được nói thêm câu nào nữa...

Nói xong, hắn lại nỗ lực ngưng tụ năng lượng bảo hộ tâm mạch cho nàng, giành lại sinh cơ...Cũng may bản thân hắn tu luyện Hổ thần bí quyết, có năng lực chữa thương vô cùng công hiệu, tâm mạch bị nghiền nát của nàng cư nhiên thực sự bắt đầu được nối liền lại.

Nhưng mà biểu tình của Lang Sa vẫn như cũ, có chút mông lung, có chút si mê. Đôi mày liễu của nàng run lên nhè nhẹ, khuôn mặt luôn mang vẻ thanh lãnh của nàng lúc này lại hiện lên dáng vẻ tươi cười xán lạn:

- Ngươi ở thế giới bên kia đang rất cô đơn sao? Ngươi đang tới đón ta đi sao?...Thật tốt quá...

Lâm Dịch đang chữa thương cho nàng, nhưng khi hắn nghe thấy lời này của nàng, thân thể không khỏi run lên nhè nhẹ, ánh mắt hắn lộ ra biểu tình không thể tưởng tượng...Hiển nhiên là sau khi trọng thương, dường như thần trí của Lang Sa không được tỉnh táo lắm.

Tuy rằng thần trí của nàng không tỉnh táo, nhưng khi nàng nói ra những lời này, thần tình của Lâm Dịch cũng hơi dại ra...Lâm Dịch cũng không phải là kẻ ngu ngốc, tự nhiên hắn có thể hiểu được ý tứ trong lời nói của Lang Sa.

Nàng thích mình?...Lâm Dịch có chút không hiểu, nghiêm mặt nhìn đối phương. Mình và nàng cũng chỉ gặp mặt nhau có vài lần mà thôi. Tuy rằng quan hệ của hai người không tồi nhưng nếu muốn nói là đã "Yêu" thì...Chả lẽ đã tới mức đó? Mà Lang Sa trong sự cảm nhận của Lâm Dịch thì nàng là người vô cùng thanh lãnh, giống như một đóa thanh liên đã tồn tại ngàn vạn năm như vậy, căn bản không có cách gì liên tưởng được...

Chỉ có điều bây giờ cũng không phải là lúc để suy nghĩ lung tung, năng lượng trong tay hắn tiếp tục gia tăng truyền vào trong cơ thể nàng. Lâm Dịch cố gắng tạm thời bài trừ tạp niệm...Hiển nhiên Lang Sa đã quyết tâm phải chết, ý chí cực kỳ kiên cường. Tâm mạch của nàng lần này đã bị chấn nát hoàn toàn...Nếu không phải có Lâm Dịch ở ngay bên cạnh, lại sử dụng hổ thần bí quyết ổn định lại thương thế của nàng, sợ rằng hiện giờ nàng đã hương tiêu ngọc liễu rồi.

Tuy vậy nhưng tình huống lúc này vẫn vô cùng nguy hiểm. Lâm Dịch nhịn không được thấp giọng nói:

- Nha đầu ngốc này, sao không nghĩ đến biện pháp khác để giải quyết chuyện này? Sao lại có ý nghĩ tự sát như vậy?

Thần trí Lang Sa tuy rằng đang trở nên mơ hồ, nhưng đôi mày liễu của nàng lúc này lại run lên nhè nhẹ, vẻ mặt tươi cười xán lạn nhìn Lâm Dịch, tựa hồ như sắp được làm điều mình muốn. Nàng yếu ớt lẩm bẩm nói:

- Lâm Dịch, ta chưa để hắn chạm vào thân thể của ta...

Thân thể Lâm Dịch mạnh mẽ run rẩy lên, hai tròng mắt lộ ra thần sắc không dám tin tưởng, mí mắt hắn dường như sắp rớt xuống phía dưới nhưng lại vẫn kiên trì phải trừng to lên, hắn mông lung nhìn Lang Sa...Hình thượng Lang Sa trong dĩ vãng luôn cao ngạo, giờ khắc này trở thành người con gái lại làm cho người ta phải thương tiếc, thê mỹ đến cực điểm.

Nàng...nàng lại bởi vì mình nên mới lựa chọn cái chết?

Lâm Dịch ngơ ngác nhìn nàng, khóe miệng hơi động:

- Nha đầu ngốc...Làm như vậy đáng giá sao?

Lang Sa lúc này đã hoàn toàn lâm vào hôn mê, trong miệng liên tục lẩm bẩm:

- Lâm Dịch...Lâm Dịch...

Lâm Phỉ một mực đứng ở bên ngoài, nàng vừa theo dõi vừa che miệng cười trộm...Tuy rằng đối diện một màn như vậy nhưng nàng không hề lo lắng một chút nào, có cường giả Thần cấp như nàng ở chỗ này, muốn tìm chết thực sự còn có chút khó khăn.

Đột nhiên nghe được thanh âm Lâm Phỉ che miệng cười trộm, lúc này Lâm Dịch mới phục hồi lại tinh thần...Vừa nãy quá mức khẩn trương lo lắng, hắn đã quên mất bên người còn có một cường giả Thần cấp. Nếu không phải Lâm Phỉ cười trộm thì chỉ sợ hắn đã quên mất nàng rồi.

- Nha đầu xấu xa kia, còn cười được nữa à, mau tới đây trợ giúp cho ta.

Lâm Dịch nhất thời tức giận, vội vàng nói.

Lâm Phỉ chớp chớp đôi mắt, lập tức che miệng cười khẽ nói:

- Dịch ca, mị lực của huynh ghê gớm thật đấy...

Khuôn mặt thanh tú của Lâm Dịch không khỏi trở nên đỏ hồng, lập tức nhìn vào Lang Sa trong lòng mình. Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, lại nói với Lâm Phỉ:

- Được rồi, được rồi, hiện giờ cứu người là quan trọng...

- Vâng.

Lâm Phỉ lên tiếp, đi đến bên cạnh hai người.

Chỉ thấy nàng nhẹ nhàng vươn tay, nhất thời một trện quang mang tinh lam sắc lóe lên, bao phủ hoàn toàn thân thể Lang Sa vào bên trong. Lâm Dịch cảm thấy thân thể Lang Sa trong tay mình trở nên nhẹ nhàng, rồi thấy thân thể Lang Sa đột nhiên chậm rãi bay lên không trung, cứ như vậy huyền phù trôi nổi bên trong quang mang tinh lam sắc.

Lâm Dịch khẩn trương nhìn Lang Sa, không khí trong phòng trở nên an tĩnh xuống.

Ước chừng thời gian vài chung trà, Lâm Phỉ chậm rãi vung tay lên, quang mang dần dần biến mất. Lâm Dịch thấy thân thể Lang Sa đang bắt đầu rơi xuống, vội vàng đón lấy nàng...ôm lấy thân thể hương nhuyễn vào trong lòng.

- Được rồi, nàng rất nhanh có thể tỉnh lại.

Lâm Phỉ thu lại cánh tay nhỏ nhắn của mình, vừa cười vừa nói.

Lâm Dịch không trả lời nàng, vội vã lay lay thân thể Lang Sa, nhẹ nhàng gọi:

- Lang Sa...Lang Sa...

Một lát sau, Lang Sa chậm rãi mở mắt, trong ánh mắt nàng vẫn còn mang theo một tia mê man.

Khi thấy gương mặt Lâm Dịch xuất hiện trước mặt, Lang Sa nhất thời lặng đi, lập tức không dám tin tưởng nói:

- Lâm Dịch?

Lâm Dịch nhẹ nhàng thở dài ra một hơi, nói:

- Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi...

Nói xong lời đó, Lâm Dịch lại nhớ cách làm không biết quý trọng sinh mệnh chính mình của Lang Sa vừa rồi. Hắn vừa yêu thương, vừa bất mãn, nhíu mày nói:

- Ngươi cũng thật là...sao không nghĩ biện pháp giải quyết cho tốt chuyện này, lại đi nghĩ đến tuyệt lộ? Nếu như ta xuất hiện chậm một chút thì...Ngươi bây giờ sẽ như thế nào?

Xem tiếp: Chương 1 064-1067: Trùng Quan.


Bạn đã đọc thử chưa?

Mị Cốt Chi Tư

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 76


Bánh Bao Nhà Ai

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 50


Hàng Xóm Bá Đạo

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 25


Sứ mệnh của công chúa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 22