Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 056-1057: Tin Tức Truyền Tới.

Chương trước: Chương 1 054-1055: Một Tháng.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1056-1057: Tin tức truyền tới.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1057: Tin tức truyền tới. (2)

Mà trước kia, tên Dương Đích này đã vô cùng đáng ghét rồi. Những người khác ngang hàng với hắn, bình thường vẫn đối đãi với hắn rất cẩn thận. Tuy rằng mọi người không thích hắn nhưng cũng không gây khó khăn gì với hắn cả. Không nghĩ tới, hắn vừa lên làm đường chủ được thời gian bao lâu? Liền thay đổi thái độ một trời một vực với những người khác. Chuyện xưng hô "Sư huynh" biến thành "Sư đệ" không thèm nói làm gì, hắn còn tỏ thái độ cao ngạo, cảm giác như không coi người khác ra gì.

Chỉ có điều nghĩ lại về cái loại thái độ "Mục hạ vô nhân" của Dương Đích một lát, Minh Ngọc đã bình tĩnh lại. Minh Ngọc hơi nhíu mày...Mặc kệ thế nào đi chăng nữa thì Dương Đích cũng đã chết, nhưng hắn lại là người được Chu Trí Lâm coi trọng. Hắn chết rồi liệu sẽ có ảnh hưởng đến mình hay không?

Hai đầu lông mày của Minh Ngọc lại càng nhíu chặt hơn, nhưng một lát sau lại nhẹ nhàng giãn ra.

- Hiện nay cũng chỉ có thể hi vọng tên nam nhân kia giả trang Dương Đích sẽ không bị ai phát hiện ra.

Tuy rằng hiểu được bản thân mình không phải là đối thủ của tên nam nhân kia, nhưng mà Minh Ngọc không có chút nắm chắc nào. Các trưởng lão của Bách Nguyên Tông cũng không phải là mấy lão già ăn không ngồi rồi. Nhất là vị đại trưởng lão kia, nghe đồn phía sau hắn còn có cả cường giả Thần cấp làm hậu thuẫn!

Không biết vì sao Minh Ngọc chung quy vẫn cứ có cảm giác, sự kiện này sẽ kinh động đến rất nhiều người...rất lớn...rất lớn...không thể tưởng tượng.

Minh Ngọc lại thở dài một tiếng, hắn vừa xoay người thì ánh mắt bắt gặp một thân ảnh, nhất thời toàn bộ thân thể trở nên cứng đờ lại, con ngươi trong nháy mắt cũng trừng to lên hết cỡ.

- Hắc...thật sự xin lỗi, lại quấy rầy ngươi rồi.

Tên nam nhân kia mang theo vẻ mặt sáng lạng không gì sánh được, bộ dáng tươi cười. Dưới vẻ bề ngoài vô cùng tuấn mỹ, không thể không nói bộ dáng tươi cười của hắn rất có lực sát thương. Phía sau hắn vẫn có một người nữ tử đang cười nhẹ nhàng. Thoạt nhìn qua vẫn là người nữ tử có vẻ đẹp kinh diễm lúc trước...

Tuy rằng như vậy nhưng Minh Ngọc lại không cảm nhận được một chút ôn độ nào. Lưng hắn phát ra từng đợt lạnh lẽo, mặc dù nụ cười kia giống như ánh dương quang sưởi ấm...

Dù sao thì Minh Ngọc cũng được tính là người quen mặt, nét mặt hắn cứng ngắc giằng co một lúc, nhất thời biến trở thành bộ dáng tươi cười. Minh Ngọc vội vã chắp tay cung nghênh, trong lòng lại có chút thấp thỏm bất an, nói:

- Đại nhân, các ngài...

Người vừa tới tất nhiên là người mới rời khỏi đây rồi lại quay lại, Lâm Dịch và Lâm Phỉ.

Thấy trong mắt đối phương hiện lên vẻ thấp thỏm, lo âu, Lâm Dịch cũng bật cười nói:

- Yên tâm đi, vừa rồi ta đã không giết ngươi rồi. Nếu ngươi không muốn đối lập với ta thì ta cũng sẽ không động đến ngươi.

Minh Ngọc nghe được câu đó, trong lòng giống như vừa buông được một tảng đá lớn. Hắn thở ra một hơi dài, hiện ra bộ dáng tươi cười, chân thành tha thiết nói:

- Đại nhân, người sao lại nói những lời như vậy...Tiểu nhân dù cho có một trăm lá gan cũng không dám đối lập với người...Mời ngồi, mời ngồi...

Lâm Dịch hơi phất phất tay nói:

- Không cần, ta hỏi ngươi một vấn đề rồi đi ngay.

Minh Ngọc vội vã gật đầu nói:

- Đại nhân xin cứ hỏi đi, tiểu nhân biết điều gì sẽ không dám dấu giếm chút nào...

Không thể không nói, Minh Ngọc là một người rất thông minh. Tại hoàn cảnh lấy thực lực vi tôn trên Thiên giới này, người chân chính trung thành phải nói là hiếm thấy vô cùng. Những người mà một lòng đi theo một vị chủ nhân, đến lúc tối hậu không tiếc hy sinh bản thân mình mà tự bạo với địch nhân, đã thiếu càng trở nên thiếu hơn...Rất hiển nhiên, Minh Ngọc cũng không phải là loại người này.

Hắn biết bản thân mình không có chút lực hoàn thủ nào với Lâm Dịch và Lâm Phỉ. Mặc dù kể cả mình có thông tri với cao tầng của Bách Nguyên Tông thì cũng chỉ có một đường chết mà thôi.

Cường giả Thần cấp đã có nghiêm lệnh, cường giả Hư Thần cảnh không được phép tự giết lẫn nhau. Nói cách khác...Mặc dù hắn có thông tri cho cao tầng của Bách Nguyên Tông thì có thể khiến cho hành động cứu Lang Sa của Lâm Dịch thất bại, nhưng không có khả năng làm cho Lâm Dịch bị mất mạng. Nếu nói như vậy thì...Chính bản thân Minh Ngọc sẽ là người khó thoát chết rồi.

Ngược lại, bây giờ làm bộ biết cái gì nói cái đó, như vậy mới là cách cầu sinh tốt nhất.

Mà hiện nay, nếu đã quyết tâm biết gì nói đó, quyết tâm không đứng ở mặt đối lập với Lâm Dịch...Hắn tất nhiên cũng phải lộ ra vẻ mặt vô cùng phối hợp.

Lâm Dịch lộ ra vẻ thỏa mãn, tươi cười gật đầu nói:

- Thấy ngươi là người thông minh...Ta cũng không cần phải nói nhiều với ngươi làm gì. Nói cho ta biết nơi tiến nhập thứ nguyên vi diện ở địa phương nào?

Minh Ngọc vừa nghe thấy Lâm Dịch muốn nghe loại tin tức đó, nhất thời ngạc nhiên, rồi lắc đầu nói:

- Đại nhân, không phải tiểu nhân không chịu nói...Mà là tiểu nhân cũng không biết điều đó.

Lâm Dịch hơi nhíu mày:

- Vì sao lại không biết?

Minh Ngọc cẩn thận giải thích:

- Loại vị trí tiến nhập Thứ Nguyên vi diện là tối trọng yếu đối với một tông phái hoặc là một tổ chức. Thông thường mà nói thì ngoài trừ cường giả Hư Thần Cảnh hoặc là một số ít đệ tử thân truyền hạch tâm ở ngoài, những người khác đều không thể biết được...Cho dù kể cả đệ tử phụ trách trông coi bên ngoài, mỗi lần muốn đi vào cũng phải để trưởng lão hoặc một số ít đệ tử hạch tâm dẫn vào...Minh Ngọc chỉ là tam đại đệ tử, cũng chỉ là tầng lớp trung tầng mà thôi, không có khả năng tiếp xúc với loại chuyện cơ mật như vậy.

Hai đầu lông mày của Lâm Dịch càng nhíu chặt lại, một lúc lâu sau hắn mới đành bất đắc dĩ lắc đầu.

Hắn tự nhiên nhìn ra Minh Ngọc không phải đang lừa dối hắn...Hơn nữa, Minh Ngọc cũng không có lá gan dám lừa dối hắn như vậy...Xem ra phải đi tìm vài tên cường giả Hư Thần Cảnh mới được.

Lâm Phỉ tất nhiên cũng nhìn ra then chốt trong vấn đề này...Nhưng vừa nghĩ đến việc có thể sẽ phải giao thủ với cường giả Hư Thần Cảnh, Lâm Phỉ không khỏi nghĩ tới phía sau...Nếu như giao thủ cùng với cường giả Hư Thần Cảnh, chắc chắn sẽ khiến cho cường giả Thần cấp chú ý. Dù sao ở Đông Nam Thiên cũng không thuận tiện như ở Tây Bắc Thiên...Tuy rằng có quan hệ với Hắc Long thần, đám cường giả Thần cấp bên này vẫn cùng một phe với cường giả Thần cấp bên Tây Bắc Thiên, nhưng dù sao cũng đã trôi qua sáu vạn năm rồi...Ai biết được thời gian dài như vậy, Đông Nam Thiên liệu có xảy ra biến hóa gì không?

Đôi mày liễu của Lâm Phỉ bất giác nhíu lại, nhìn vào khuôn mặt đang trầm tư của Lâm Dịch. Nàng khẽ thở dài một tiếng...Nàng biết, nếu như thực sự có việc cần thì cho dù có phải đối mặt cùng với cường giả Thần cấp thì Lâm Dịch cũng vẫn liều mạng đối địch. Nhiều năm như vậy, Lâm Dịch lúc nào cũng lựa chọn liều mạng. Mà hiện nay một mình trên Thiên giới, thật vất vả mới sắp được đoàn tụ với người nhà. Hắn không có khả năng đơn giản buông tha như vậy.

- Xem ra, có lẽ cần phải liên hệ với Tinh tỷ một chút...

Xem tiếp: Chương 1 058-1060: Tổng Bộ Bách Nguyên Tông.


Bạn đã đọc thử chưa?


Khoáng Thế Kim Sinh

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 101


Hồi Ký: Lời Hứa 5 Năm

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 108


Võ Tướng Cướp Cô Dâu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 31