Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 054-1055: Một Tháng.

Chương trước: Chương 1 053: Khu Khai Thác Quặng.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1054-1055: Một tháng.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1055: Một tháng. (2)

Lâm Phỉ thấy biểu tình của Lâm Dịch như vậy, đại để cũng suy đoán ra được trong lòng hắn đang nghĩ cái gì. Nàng không khỏi tiến gần đến hắn vài bước, ôn nhu nói:

- Dịch ca, đừng quá lo lắng, tin tưởng rằng mấy người gia gia nhất định sẽ không có việc gì đâu. Nhìn qua tình hình lúc này thì hơn sáu mươi năm nay cũng chỉ bị ủy khuất một chút, cũng không lo đến tính mạng bị làm sao.

Trong lúc nàng mở miệng nói đương nhiên đã dùng kết giới ngăn chặn xung quanh, người bên cạnh không thể nghe thấy một chút thanh âm nào, nhưng nhìn ở phía sau vẫn có thể biết Lâm Phỉ đang an ủi Lâm Dịch. Cả đám đang len lén nhìn trộm thấy như vậy, trong mắt đều hiện lên một chút ước ao. Lâm Phỉ quả thật rất đẹp, chỉ sợ đã là một nam nhân, liệu ai có thể chống đỡ được một nữ tử có khí chất vừa thanh thuần, vừa quyến rũ đến như vậy?

Cũng không thèm để ý đến đủ mọi loại ánh mắt phía sau, Lâm Dịch than nhẹ một tiếng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Phỉ, cũng không nói thêm câu nào.

Lâm Phỉ cũng thản nhiên, trở nên an tĩnh xuống. Hai người cứ như vậy lẳng lặng nhìn xuống phía dưới phù phong.

Một lúc lâu sau, bên mép Lâm Dịch tràn ra một tia khổ sáp bất đắc dĩ, cười cười nói:

- Ta đúng là một tên tôn tử không tốt. Nhi tử, trượng phu cũng đều không thể làm tốt được, phải vậy không?

Nghe được lời Lâm Dịch tự giễu có phần cô đơn như vậy, bàn tay nhỏ bé của Lâm Phỉ không khỏi siết chặt hơn một chút. Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, nhìn Lâm Dịch. Trong đầu nàng không khỏi hồi tưởng lại những ký ức ngày mới quen hắn, trong mắt lại hiện lên dào dạt ấm áp:

- Trong mắt muội, huynh làm gì cũng tốt.

Biểu tình Lâm Dịch lập tức cứng đơ lại, cười khẽ, nắm thật chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Phỉ, không nói thêm câu nào nữa.

Chờ đợi rất lâu sau, Thường Ân và Uy Vân mới tất tả xuất hiện. Uy Vân mang theo nét mặt vô cùng vui mừng, liên tục nói:

- Sư bá, tìm được rồi.

Lâm Dịch buông lỏng bàn tay nhỏ bé của Lâm Phỉ ra, trên mặt cũng hơi thu liễm lại, làm ra vẻ mặt bất mãn quay đầu lại chau mày nói:

- Vì sao lại lâu như vậy?

Thường Ân và Uy Vân nhất thời lộ ra thần sắc sợ hãi, khúm núm, cũng không dám nói thêm lời nào.

Hừ lạnh một tiếng, ánh mắt Lâm Dịch đảo qua bản danh sách trên tay Uy Vân.

Tên Uy Vân kia coi như cũng biết cách làm người, thấy thế vội vã hai tay đưa tới, cung kính nói:

- Sư bá, đây chính là danh sách dư nghiệt Thanh Nguyên Kiếm Tông.

Lâm Dịch ừ một tiếng, tiếp nhận nó, thần thức lập tức quét vào trong xem xét.

Một lát sau, trái tim Lâm Dịch cảm giác như cứng lại, trong lòng không nhịn được trở nên vui mừng như điên. Trong bản danh sách này có gia gia, Bạch Tiếu Thiên, Thanh Long, người cùng hắn tiến nhập Thiên giới cũng xuất hiện. Phía sau cũng xuất hiện thêm ba bốn người. Đến bây giờ, thậm chí lúc tiến nhập Thiên giới như thế nào hắn còn nhớ rõ, nhìn qua tuyệt đối không sai chút nào.

Ngoại trừ những người đó ra, còn có Khương Như cũng xuất hiện. Điều này làm cho Lâm Dịch không khỏi thở ra một hơi.

Chỉ có điều trong lòng vui sướng như vậy, nhưng thần sắc trên mặt hắn không có chút biến hóa nào.

Hắn hơi gật đầu, ánh mắt nhìn về phía hai người nói:

- Vật trọng yếu như thế này, cư nhiên lại coi nó là thứ không quan trọng?

Sắc mặt Thường Ân và Uy Vân trở nên trắng bệch, cúi đầu xuống không dám nhìn hắn.

Trên thực tế thì khu khai thác quặng là thay phiên nhau trông coi. Khoảng thời gian này đang là phiên của bọn hắn làm viêc, vài tháng nữa sẽ lại thay đổi người khác. Mặc dù cũng có chế độ bàn giao nhưng chân chính chấp hành theo thì được có mấy người?

Đúng là bình thường có thể có lục giai đệ tử trở lên hay là tam đại đệ tử trở lên qua đây kiểm tra, nhưng mà ai biết được tên Dương Đích này ngày hôm nay gặp phải chuyện gì mà tự nhiên dùng đến chiêu thức ấy, lại đi hỏi vấn đề này.

Hai người chỉ có thể âm thầm tự nhận là không may mắn, gật đầu vâng dạ, ngay cả oán giận cũng không dám xuất hiện trong lòng.

Chủ yếu là diễn trò, cũng không cần làm nhiều lắm, Lâm Dịch hơi nhíu mày nói:

- Lần sau bảo quản cho tốt, nếu vẫn tiếp tục xuất hiện tình huống này thì...Hừ...

Hai người liên tục gật đầu tiếp nhận.

Lúc này Lâm Dịch mới hơi thỏa mãn gật đầu, lập tức nói:

- Phái người đi gọi vài người này đến đây.

Nói xong hắn ghi lại tên vài người gia gia có tên trong bản danh sách đưa cho hai người.

Thường Ân và Uy Vân lại lập tức ngẩn ra, nhất thời hiểu rõ, hóa ra đối phương muốn tìm người.

Chỉ có điều vừa xong mới làm hắn tức giận, lúc này chính là cơ hội để lấy lòng, vội vàng khúm núm gật đầu. Uy Vân lúc này mới vừa cười vừa nói:

- Sư bá, lúc nào người muốn gặp bọn họ?

Lâm Dịch nhướng mày nói:

- Có vấn đề gì sao?

Uy Vân cẩn thận, cung kính nói:

- Phạm vi khu khai thác quặng rất rộng, hơn nữa đã phân chia ra từng khu vực nhỏ để quản lý. Mà mỗi một tên dư nghiệt Thanh Nguyên Kiếm Tông khi gia nhập khu khai thác quặng đều được đánh số để tiện quản lý. Tuy rằng chúng ta quản lý hết các khu vực nhưng việc đánh số thì tự khu vực đó làm, cũng không có trong hồ sơ của chúng ta. Vì vậy muốn tìm kiếm những người này cũng phải mất một chút thời gian.

Hai đầu lông của Lâm Dịch lại nhíu chặt lại, sắc mặt âm trầm. Nói xong câu đó, Uy Vân khó khăn nuốt một ngụm nước bọt. Những ai thấy biểu tình của Lâm Dịch thì đều có thể suy đoán ra được tâm tình của đối phương không được tốt lắm.

- Cần thời gian bao nhiêu lâu?

Sau khi trầm mặc một lúc lâu, Lâm Dịch mới hít sâu một hơi, lạnh lùng hỏi.

- Việc này, sợ rằng đại khái cũng cần thời gian bảy ngày.

Trong đầu Uy Vân tính toán nhanh một hồi, sau đó nói thời hạn kéo dài ra một chút.

Nói xong, hắn lại sợ thời gian như vậy quá dài làm cho đối phương tức giận, chần chờ một lát rồi vội vã nói thêm một câu:

- Cũng có thể không lâu đến mức như vậy.

Khu vực khai thác quặng này không nhỏ chút nào, phương viên rộng như vậy kể cả thực lực của Lâm Dịch và Lâm Phỉ cũng không thể đi tìm được từng người trong thời gian ngắn. Mấy việc này đối với tứ giai, thậm chí ngũ giai đệ tử, không thể nhanh chóng hoàn thành được. Hơn nữa số lượng đệ tử Thanh Nguyên Kiếm Tông lại rất nhiều, muốn tìm ra vài người trong số người đông như vậy cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Dù sao, đối với Thường Ân và Uy Vân mà nói thì những người đó đối với Lâm Dịch khả năng đều là những người xa lạ mà thôi. Cho dù là Lâm Dịch trải qua hơn sáu mươi năm cũng không cảm nhận được linh hồn ba động của mấy người đó, chưa nói gì đến đám người Thường Ân.

Hơn nữa, trong quá trình tìm người mới có thể xảy ra nhiều vấn đề.

Ví dụ như nói tình huống đối phương tận lực trốn tránh. Đối với đệ tử Thanh Nguyên Kiếm Tông mà nói, tự nhiên có cao tầng của Bách Nguyên Tông đến tìm mình, khả năng đó là chuyện tốt hay sao? Vì vậy khi tìm bọn họ, nói không chừng bọn họ sẽ tận lực trốn tránh người tìm kiếm, không có những người quản lý trực tiếp hoặc là đánh số ứng với danh sách, quả nhiên là phiền phức không gì sánh được.

Xem tiếp: Chương 1 056-1057: Tin Tức Truyền Tới.

Bạn đã đọc thử chưa?

Bầy Hạc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 83


Hoa Đô Thú Y

Thể loại: Dị Năng, Khoa Huyễn

Số chương: 150



Hội Chợ Phù Hoa

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 66