Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 040-1041: Đi Trước.

Chương trước: Chương 1 038-1039: Lai Nhân.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1040-1041: Đi trước.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Chương 1041: Đi trước. (2)

Lâm Phỉ hơi gật đầu, gạt đi nước mắt rồi mới cười thật tươi nhìn về phía Lâm Dịch. Dáng vẻ tươi cười giống như lê hoa đái vũ của nàng càng làm cho người ta cảm giác như tan nát cõi lòng.

- Nơi đây là chỗ nào vậy?

Lâm Dịch lúc này mới ngẩng đầu nhìn xung quanh, hiếu kỳ hỏi Lâm Phỉ.

Lâm Phỉ vẫn còn đang lau nước mắt, ôn nhu trả lời:

- Là khuê phòng trước đây của muội.

- Muội trước đây? À, chính là Hân Dao phải không?

Lâm Dịch hơi run rẩy một chút, nhưng ngay lập tức đã phục hồi lại tinh thần. Lâm Phỉ cười cười gật đầu.

- Sau này đã xảy ra chuyện gì? Vì sao ta không có một chút ấn tượng nào cả?

Lúc này Lâm Dịch mới hỏi lại tình huống ban đầu, hai đầu lông mày nhăn lại, lộ ra vẻ hơi khó hiểu.

Lâm Phỉ cũng chưa quên lời căn dặn của Vân Tinh, biết rằng hiện tại chưa phải lúc thích hợp để cho Lâm Dịch biết được thân phận của chính mình, cười nói:

- Tên Khương Như kia bị muội đánh.

Lâm Dịch kinh ngạc mở to hai mắt nhìn nàng, một lát sau mới xấu hổ cười, vò đầu nói:

- Đúng vậy, ha hả...Ta cũng đã quên mất Phỉ nhi bây giờ không còn như Phỉ nhi trước kia rồi.

Lâm Phỉ chăm chú nhìn Lâm Dịch, phát hiện trong mắt hắn dường như lóe lên một tia buồn bã. Nàng ôn nhu cúi đầu sửa sang lại quần áo cho hắn, thấp giọng nói:

- Dịch ca ngốc, mặc kệ muội có thực lực như thế nào đi chăng nữa thì vẫn cứ là thê tử của chàng mà.

Nói xong, dung nhan như ngọc của nàng nhẹ nhàng dâng lên một trận đỏ ửng.

Lâm Dịch ngơ ngác nhìn Lâm Phỉ trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ mê say. Nữ nhân như vậy mà lại lộ ra tư thái nữ nhi trước mặt chính mình, thực sự làm cho lòng hắn không khỏi run lên.

Hô hấp của Lâm Dịch nhất thời trở nên gấp gáp. Lâm Phỉ đang sửa sang lại quần áo của hắn, dường như cũng nhận ra được dị thường, ngọc thủ của nàng hơi run lên. Nàng khẽ nhắm hai mắt lại, hơi thở như lan như ngọc, hàm răng khẽ cắn chặt, nhẹ giọng nói:

- Dịch ca, thương tiếc Phỉ nhi.

Một tiếng yêu kiều ôn nhu của Lâm Phỉ vang lên, làm cho đầu óc Lâm Dịch lập tức bạo phát. Hắn cũng không cố kỵ điều gì nữa, ôm chặt lấy bờ eo mảnh khảnh không xương của nàng, kéo vào trong lòng mình. Hai mắt Lâm Phỉ ôn nhu như nước, nàng khẽ hừ nhẹ một tiếng, nhưng mà trong khóe mắt nàng lại hiện ra một tia xuân sắc, nói rõ lúc này nàng cũng đang nhộn nhạo xuân tình rồi.

Lâm Dịch khẽ phất tay áo, cửa phòng liền lặng yên không một tiếng động đóng lại. Sau đó trong phòng truyền ra từng tiếng nam nữ rên rỉ say mê.

Sau khi gió lặng mưa ngừng, Lâm Phỉ lúc này giống như một con mèo nhỏ, hạnh phúc dụi đầu vào trong lòng Lâm Dịch. Gương mặt xinh đẹp của nàng nhẹ nhàng va chạm trên ngực Lâm Dịch, trong đôi mắt đẹp vẫn còn một tia xuân ý chưa tan.

Lâm Dịch ôn nhu ôm Lâm Phỉ trong lòng, ngón tay nhẹ nhàng nghịch ngợm mái tóc đen dài nhu thuận của nàng. Trên miệng hắn vẫn còn nở một nụ cười, lộ ra sự thỏa mãn.

Một lúc lâu sau, Lâm Phỉ mới ngẩng đầu lên nói:

- Dịch ca, có phải là chúng ta sẽ đi Đông Nam Thiên? Bây giờ sẽ lên đường ngay chứ?

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, sau đó hơi gật đầu:

- Ừ.

Vừa nói dứt lời, hai người liền đứng dậy mặc lại quần áo, thu dọn một số đồ dùng thường ngày.

Không thể không nói, hiện nay Lâm Phỉ đích thực là có sức hấp dẫn rất lớn. Nàng có vóc người cao gầy, cân đối, đôi chân thon dài, vòng eo mảnh khảnh, hai ngọn xuân phong cao vút.

Lúc này, thỉnh thoảng nàng lại để lộ ra một chút cảnh xuân, làm cho Lâm Dịch không khỏi trở nên nhộn nhạo trong lòng một lần nữa. Nghĩ đến việc một nữ nhân như vậy lại hoàn toàn thuộc về chính mình, với định lực của Lâm Dịch mà cũng có chút không nhịn được, hơi cảm thấy ngứa ngáy.

Tuy rằng đã là vợ chồng cùng với Lâm Dịch, nhưng ánh mắt nóng bỏng của Lâm Dịch chăm chú nhìn làm cho thân thể mềm mại của Lâm Phỉ không khỏi cảm thấy từng đợt khô nóng. Nàng khẽ tru đôi môi nhỏ nhắn, trên khuôn mặt tươi cười bắt đầu nổi lên áng mây đỏ ửng.

Mặc xong quần áo, Lâm Phỉ suy nghĩ một chút rồi nhìn Lâm Dịch nói:

- Dịch ca, chàng chờ ở đây một chút được không? Muội sẽ quay lại ngay lập tức.

Chỉ đợi một lát sau, Lâm Phỉ đã quay trở về, nhưng trên khuôn mặt của nàng lúc này lại mang theo một tia phiền muộn.

Lâm Dịch cũng không biết nàng vừa đi làm gì, không kiềm chế được hỏi:

- Làm sao vậy?

Lâm Phỉ hơi lắc đầu, lập tức lại lộ ra bộ dáng tươi cười, nói:

- Chúng ta đi thôi.

Lâm Dịch gật đầu. Cánh tay nhỏ bé của Lâm Phỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Dịch, hai người nhìn nhau mỉm cười rồi cất bước, biến mất bên trong gian phòng.

Ngay sau đó xuất hiện, hai người đã đang ở ngoài khơi trên biển.

Lâm Dịch quan sát xung quanh một chút, rồi ngạc nhiên nói:

- A...đây không phải là chỗ truyền tống trận trên tiểu đảo sao?

Lâm Phỉ cười cười gật đầu nói:

- Tuy rằng muội đã có thực lực Thần cấp nhưng mà truyền tống cự ly quá xa thì không thể dẫn theo người khác. Vì vậy chúng ta chỉ có thể ly khai từ nơi này.

Dứt lời, trên người Lâm Phỉ lóe lên quang mang tinh lam, một lát sau đã quay trở về dáng dấp vốn có.

Nhìn lại dung nhan quen thuộc của nàng, Lâm Dịch lại tiếp tục sửng sốt. Hắn nhìn chăm chú khuôn mặt xinh đẹp của nàng một lát rồi nói:

- Thần văn" của cường giả Thần cấp rõ ràng trên trán như vậy, che giấu đi thì mới không gây ra sự chú ý của người khác.

Lâm Dịch lúc này lộ ra dáng vẻ tươi cười. Thành thật mà nói thì hắn vẫn quen thuộc với dáng dấp của Lâm Phỉ hiện nay hơn. Tuy rằng dáng vẻ Hân Dao vô cùng xinh đẹp nhưng mà cỗ khí tức thần thánh trên người lại quá mức cường liệt, làm cho Lâm Dịch không khỏi lúc nào cũng nghĩ tới thực lực của đối phương, so sánh với thực lực của mình thì lại cảm thấy buồn chán. Lâm Phỉ hiện tại mới là Lâm Phỉ mà hắn vẫn quen thuộc.

Cười cười một lát, Lâm Dịch lại nao nao, nhíu mày nói:

- Thế nhưng hiện nay truyền tống trận không phải đang nằm trong tay tam đại thế lực hay sao? Chúng ta cứ như vậy trực tiếp tới nói, thực sự sẽ được chứ?

Lâm Phỉ cười hì hì, ngọc thủ nhẹ nhàng vung lên, nhất thời trên tay xuất hiện ba khối lệnh bài. Lâm Dịch đang ngẩn người nhìn thì đã nghe được Lâm Phỉ giới thiệu:

- Đây là ba khối chí cao lệnh bài của Vô Thượng Thiên, Phần Thiên và Phiêu Miễu Thiên. Chỉ có cao tầng của tam đại thế lực mới có thể sở hữu. Có chúng rồi thì bọn họ cũng không dám ngăn cản chúng ta.

Lâm Dịch nhất thời trợn to hai mắt nhìn, ngạc nhiên nói:

- Mấy thứ này muội làm cách nào mà lấy tới tay được vậy?

Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Phỉ khẽ chớp chớp vài cái, cười nói:

- Trộm tới. Hì...hì...Đừng hỏi vì sao nữa, chúng ta đi thôi.

Lâm Dịch nhất thời ngạc nhiên, rồi bất đắc dĩ lắc đầu. Một cường giả Thần cấp muốn đi ăn trộm đồ, sợ rằng quả thật có thể xưng là "Thần trộm.

Lắc lắc đầu một lần nữa, Lâm Dịch cũng không ngốc đến mức bảo Lâm Phỉ trả về ba khối lệnh bài đó. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, hai người hóa thành một đạo lưu quang hướng về phía tiểu đảo bay tới.

Xem tiếp: Chương 1 042-1043: Rời Đi.

Bạn đã đọc thử chưa?


Hana! Huyết Thảo Sát Thuật

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 20


Cô Gái Của Sự Bí Mật

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 42



Hoàn Khố Đệ Tử

Thể loại: Khoa Huyễn

Số chương: 209