Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 038-1039: Lai Nhân.

Chương trước: Chương 1 036-1037: Suy Đoán.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1038-1039: Lai nhân.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Chương 1039: Lai nhân. (2)

Người vừa hỏi là một gã thanh niên mặc quần áo hắc bào. Chiếc hắc bào bao phủ lấy toàn thân hắn, chỉ để lộ ra một đôi mắt lạnh lẽo. Tia sáng màu hồng nhạt xuất hiện trong mắt hắn cũng không tạo nên chút cảm giác ấm áp nào mà ngược lại tạo nên một loại vị đạo dâm tà. Thanh âm của hắn tinh tế mà bén nhọn, gần giống như một tên thái giám bên người hoàng đế trong thế tục.

Tên có dáng dấp trông như công tử quyền quý được xưng là "Ngụy huynh" khẽ cười cười nói:

- Hàn huynh, chúng ta đến lần này mục đích chủ yếu là nhìn xem đến tột cùng là ai vừa mới ngưng tụ Thần cách. Hay là cái tên ngày trước đã ngã xuống kia đã trở về. Mặc dù công khai đi đến đây là chuyện không tốt, nhưng chúng ta vẫn phải qua đây mặc kệ việc con đàn bà Vân Tinh kia có thể phát hiện ra chúng ta.

- Mục đích đi qua đây một cách công khai thoải mái chính là để xem phản ứng của bọn họ. Nếu như không có phản ứng gì, như vậy đã nói lên trong lòng bọn họ có quỷ. Còn nếu có phản ứng, hắc hắc...lẽ nào ngươi không muốn nhìn một chút Thiên giới đệ tam mỹ nữ Vân Tinh sao?

- Hắc hắc...thực sự là người hiểu ta chỉ có Ngụy huynh.

Tên hắc bào nam nhân truyền ra tiếng cười chói tai. Trong đôi con ngươi màu hồng nhạt nhộn nhạo dâng lên một trận ba quang dâm dục.

- Vân Tinh kia năm xưa ái mộ đại thần Bạch Hổ, thế nhưng kết quả cuối cùng thì toàn bộ thiên giới đều đã biết. Đáng tiếc, đại thần Bạch Hổ lại bị đại thần Chu Tước của các ngươi mê hoặc đến nỗi thần hồn điên đảo, để lại Vân Tinh ưu thương, buồn bã. Thật là đáng tiếc ột đại mỹ nhân ôn nhu như vậy.

Ngữ khí của hắc bào nhân mang theo một tia tiếc hận, tấm tắc nói.

Tên công tử quyền quý nghe vậy, lộ ra bộ dáng tươi cười, rồi lắc lắc đầu. Đột nhiên hắn nao nao nhìn về phía xa xa, mở miệng cười nói:

- Vừa nhắc đến bọn họ thì bọn họ đã xuất hiện rồi.

Tên hắc bào nhân cũng nhìn về phương hướng mà tên công tử quyền quý đang nhìn, lộ ra bộ dáng tươi cười. Hai người cùng đình chỉ tiến tới.

- Có bằng hữu từ phương xa tới sao cũng không nói chuyện một tiếng vậy? Việc này mà nói ra người khác lại cho rằng Tây Bắc Thiên chúng ta không hiểu đạo đãi khách đó.

Thanh âm mạnh mẽ của Sử Vũ mang tính xuyên thấu từ xa truyền đến. Chỉ trong chớp mắt, ba đạo thân ảnh đã đến gần trong gang tấc.

- Ha ha, không có việc gì, nhàn rỗi nên qua đây đi dạo mà thôi, nhưng thật ra làm vậy đã quấy rối tới các vị rồi. Thứ tội...thứ tội...

Tên công tử hơi chắp hai tay lại, cười nói.

Người vừa mới tới là Tây Bắc Thiên tam Thần Vân Tinh, Sử Vũ, Phần Viêm. Sử Vũ đứng trước ba người, trên mặt mang theo hình dáng tươi cười nhàn nhạt, trong đôi mắt hiện lên vẻ băng lãnh cực kỳ rõ ràng. Vân Tinh đứng ở bên trái Sử Vũ, thần thái đạm mạc, ánh bắt băng lãnh. Cuối cùng là Phần Viêm đứng ở bên phải Sử Vũ, ánh mắt quét qua hai người đối phương, thần sắc cũng vô cùng hờ hững.

- Cạc cạc...Nói không sai, Tây Bắc Thiên Sơn minh tú này đúng là nơi phong cảnh khó gặp, thực sự làm cho người ta lưu luyến, mong muốn trở lại.

Tên hắc bào nhân cười lên một cái quái dị, nói xong, đôi mắt màu hồng nhạt yêu dị của hắn quét lên quét xuống trên vóc người yểu điệu của Vân Tinh mà không thèm kiêng nề chút nào.

Mí mắt Vân Tinh hơi giương lên, đạm mạc mở miệng:

- Nếu như các hạ đến cả tròng mắt của mình cũng không muốn dùng nữa thì có thể tiếp tục nhìn xuống phía dưới.

Tên hắc bào nhân hơi giật mình một chút, lập tức hắc hắc cười gượng nói:

- Nghe đồn Vân Tinh tiên tử khí chất cao nhã, tính hình hờ hững, ngoại trừ đại thần Bạch Hổ ra thì trong thiên hạ không có một người nam nhân nào có thể lọt vào trong pháp nhãn của nàng. Xem ra lời đồn quả thật không giả chút nào.

Nhắc tới Bạch Hổ, chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Vân Tinh trở nên rét lạnh xuống, nàng vẫn không thèm mở mắt lên nhìn về phía tên hắc bào nam nhân, đạm nhiên nói:

- Nếu ngươi còn dám nhắc lại một câu về đại nhân, ta sẽ cho ngươi không thể ra khỏi Tây Bắc Thiên này.

Trái tim của tên hắc bào nhân mạnh mẽ nảy lên, đôi con ngươi màu hồng nhạt co rút lại, lập tức thu hồi ánh mắt, cười gượng nói:

- Ha hả...chỉ đùa một chút thôi, Vân Tinh tiên tử không cần phải tức giận...

- Tuy rằng đều là cường giả Thần cấp nhưng nữ nhân này có lẽ mạnh hơn ta nhiều lắm. Xem ra tin đồn nàng là đệ nhất nhân thần cấp của Tây Bắc Thiên, quả nhiên cũng không phải sai. Cần phải cẩn thận một chút.

Tên hắc bào nhân thầm nghĩ trong lòng.

Tuy rằng đẳng cấp ngang nhau nhưng trong số cường giả Thần cấp cũng có người mạnh, người yếu, điều đó phụ thuộc vào cảm ngộ Thiên đạo của mỗi người. Kể cả đẳng cấp như Ngũ Thần cũng không dám tự nhận là đã cảm ngộ hoàn toàn, hiểu rõ Thiên đạo, không cần nói đến những người khác chỉ dựa vào tu hành để thành thần về sau này.

Trước đây, trong Ngũ thần, Bạch Hổ là vị có lực lượng cực mạnh...cũng chính là do nguyên nhân này.

Mà Vân Tinh trong khoảng thời gian sáu vạn năm, bởi vì nàng đối với Bạch Hổ vô cùng tưởng niệm, cho nên tất cả thời gian nàng đều đi vào tu luyện. Bất luận là thần thức, năng lượng hay cảm ngộ Thiên đạo, so với sáu vạn năm trước nàng đều mạnh lên rất nhiều. Tuy rằng khoảng cách trình độ của nàng vẫn còn kém rất xa Ngũ thần, nhưng trong số hàng ngũ những cường giả thần cấp thông thường, tu vi của nàng tuyệt đối đứng đầu. Cường giả Thần cấp bình thường tuyệt đối không phải là đối thủ của nàng.

Trong mắt tên quý công tử hiện lên vẻ tươi cười, nhìn qua tên hắc bào nhân một cách kinh ngạc. Điều này cũng làm cho hắn rất hài lòng, hắn mở miệng cười nói:

- Vân Tinh tiên tử không cần tức giận, Hàn huynh đúng là rất hay thích nói đùa.

Vân Tinh đạm mạc quét mắt nhìn qua hắn, rồi lập tức lại buông mí mắt xuống, không thèm liếc mắt nhìn đến mấy người bọn họ nữa.

- Nói đi, các người đến đây có mục đích gì.

Sử Vũ mở miệng cười nói.

Tên quý công tử hơi nhướn mày lên, cười nói:

- Sử huynh đúng là quý nhân hay quên mọi việc, vừa nãy tiểu đệ đã nói rõ lý do đi đến nơi này rồi mà. Chính là đi dạo, chúng ta chỉ là đi dạo qua nơi này thôi, làm gì có mục đích nào khác. Ha hả...

- Thực sự là như vậy sao?

Sử Vũ cũng lại mở miệng cười nói, nhưng ngay lập tức vẻ mặt của hắn đã trầm xuống:

- Hình như các ngươi không nhớ rõ là Tây Bắc Thiên cũng không có mỗi quan hệ tốt đẹp với các ngươi như vậy. Hiện tại lập tức rời đi, chuyện này coi như cứ như vậy mà quên đi, bằng không thì các ngươi cũng không cần phải ly khai nơi này nữa. Tây Bắc Thiên không phải là nơi các ngươi có thể dương oai, hiểu rõ chưa.

Tốc độ thay đổi sắc mặt của Sử Vũ làm cho người ta như cắn phải lưỡi. Khuôn mặt vừa xong còn tươi cười, thân mật. Ngay lập tức đã thay đổi thành dáng dấp đóng băng dày ba thước.

Sắc mặt tên quý công tử hơi biến một chút, nhưng rồi lại quay đầu cố ý nhìn về phương hướng phía sau ba người một chút, cười nói:

Xem tiếp: Chương 1 040-1041: Đi Trước.

Bạn đã đọc thử chưa?

Công Chúa Thất Sủng Ta Muốn Nàng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 137



Bạch Hổ Khiêu Tình

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 19



Người Tới Không Tốt

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 66