Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 033-1035: Lưu Vân Các.

Chương trước: Chương 1 031-1032: Tình Yêu.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1033-1035: Lưu Vân các.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan đọc truyện mới nhất tại .

Share by MTQ

Chương 1035: Lưu Vân các. (3)

Không hề nói ngoa chút nào, nếu ai đã từng đến nơi này mà bị người khác hỏi:

- Nơi đâu là thiên đường của nam nhân" thì câu trả lời chắc chắn sẽ là Lưu Vân các.

Một người nử tử mái tóc dài tùy ý buông xõa sau lưng, nàng mặc một bộ quần áo lụa mỏng trắng tinh thanh khiết. Người nữ tử có thân thể yểu điệu, khuôn mặt tuyệt mỹ kia chính là Trầm Mạn. Lúc này đôi mày liễu của nàng lại đang cau lại, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn gian phòng năm xưa Hân Dao thần nữ từng ở. Gian phòng kia hiện nay đã hoàn toàn bị phong bế. Từ sáu vạn năm trước, khi Hân Dao thần nữ ngã xuống, nơi đây chưa từng được mở ra.

Nhưng ngày hôm nay, Trầm Mạn lại có chút tâm thần không yên. Nàng lúc nào cũng có cảm giác ngày hôm nay sẽ phát sinh một chuyện gì đó, nhưng cụ thể là tốt hay xấu, là vui hay buồn thì nàng lại không thể nào cảm ứng được.

Đến một tầng cấp như của nàng, thường khi đã phát sinh một tia cảm ứng thì loại cảm giác đó thường vô cùng linh mẫn.

- Đại tỷ, bầu trời sắp có "thải bích liên.

chúng ta mau đi xem một chút, rất đẹp đó.

Bên tai nàng truyền đến một vài thanh âm cười nói của một nữ tử tư thái yểu điệu.

- Ừ.

Trầm Mạn quay đầu ra sau nhìn lại một lần nữa căn phòng Hân Dao thần nữ từng ở năm xừa, nàng đè xuống tâm tình không yên trong lòng, có lẽ mình đã cảm ứng dị biến sai rồi. Bốn đại nhân đều đã có mệnh lệnh xuống dưới, không cho phép người khác tùy ý quấy rối nơi đây, làm gì có kẻ nào to gan lớn mật dám không để ý đến mệnh lệnh của Thần cấp đại nhân?

Hơi lắc lắc đầu, Trầm Mạn xoay người rời đi, nhưng mà khi vừa nhìn lại phía sau thì ánh mắt của nàng sững lại. Nàng thấy một đạo kim quang đang từ trên không trung ầm ầm hạ xuống, vị trí đạo kim quang rơi xuống chính là trên đỉnh gian phòng của Hân Dao thần nữ, giống như xuyên qua nóc nhà vào trong, vô cùng chói mắt.

Thân thể mềm mại của Trầm Mạn nhất thời chấn động. Nàng mơ hồ nhìn thấy trong đạo kim quang chói mắt kia hình như có một hình bóng yểu điệu đang chậm rãi hạ xuống. Sau khi hoàn toàn tiến nhập vào gian phòng, kim quang dần dần tán đi, rồi biến mất không thấy.

- Là vị đại nhân Thần cấp nào? Chẳng lẽ lại là đại nhân Vân Tinh?

Trầm Mạn thầm nghĩ trong lòng, nhưng vẫn không dám chậm trể một chút nào, vội vã phi thân hướng về phía gian phòng bay tới. Những nữ tử khác bên cạnh nàng cũng nhìn thấy rất rõ ràng kim quang, vừa rồi còn oanh oanh yến yến, hiện tại đã biến mất không còn một mảnh. Mọi người nhìn nhau, tất cả đều không dám quá mức làm càn. Đại nhân Thần cấp đã quang lâm rồi.

Lâm Phỉ nhẹ nhàng đặt Lâm Dịch lúc này vẫn còn đang hôn mê nằm lên giường, nàng ôn nhu gạt nhẹ vài sợi tóc xõa ra trên mặt hắn, ánh mắt lộ ra một tia lo lắng. Một lúc sau, nàng ngẩng đầu, ánh mắt nhìn quanh bốn phía gian phòng.

Căn phòng được bố trí cực kỳ ấm áp, tông màu hồng nhạt làm cho người bên trong tăng thêm cảm giác thoải mái, ấm áp trong lòng. Mọi thứ bày biện nơi đây đều vô cùng quen thuộc, từng vật phẩm, tất cả đều giữ nguyên vị trí, không thay đổi chút gì từ khi nàng ly khai khỏi nơi này.

Điều này không khỏi làm cho Lâm Phỉ lại liên tưởng tới cuộc sống trước kia...Thực sự mà nói, chính nàng cũng không biết mình hiện tại là ai nũa. Rốt cuộc nàng là Hân Dao của sáu vạn năm trước hay là Lâm Phỉ của sáu vạn năm sau?

Tất nhiên, nghi hoặc đó chỉ trong nháy mắt đã bị nàng bỏ qua. Hân Dao cũng tốt, Lâm Phỉ cũng được, tất cả đều chỉ là cái tên mà thôi. Hiện nay thân phận của nàng cũng chí có một, chính là...

Nghĩ tới đây, dung nhan Lâm Phỉ lại hiện lên một tia hạnh phúc cùng vui vẻ, nàng nhìn về phía Lâm Dịch đang nằm ở trên giường.

Chính là thê tử của hắn.

Nghĩ như vậy, biểu tình của Lâm Phỉ không khỏi trở nên ôn nhu, dịu dàng.

- Lưu Vân các Trầm Mạn, cung nghênh thần giá đại nhân.

Lâm Phỉ đang miên man trong suy tư thì bên ngoài truyền tới một thanh âm êm dịu, cắt đứt suy nghĩ của nàng. Nghe được danh tự của đối phương, trên mặt Lâm Phỉ lộ ra dáng vẻ tươi cười. Trầm Mạn là người nàng đã dìu dắt từ nhỏ, hiển nhiên giờ đây đã đạt được thực lực cường giả Ngưng Thần kỳ.

Quang mang lam sắc trên người Lâm Dịch lóe lên xuất hiện, một lát sau đã biến thành hình dáng Hân Dao, trên trán là một đạo hoa văn ký hiệu phức tạp, càng tôn thêm cho dung nhan tuyệt mỹ của nàng thêm vài phần thần bí, huyền ảo.

Nàng vung tay thả hai bên rèm màu hồng nhạt bên giường xuống, che đi thân hình Lâm Dịch. Lâm Phỉ lúc này đã biến thành hình dáng của Hân Dao, lúc này mới nhẹ nhàng cất bước đi ra ngoài gian phòng.

Cửa gian phòng mở ra, Trầm Mạn cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn, một gối đang quỳ xuống đất, ánh mắt nhìn thẳng vào trước mũi giày. Khi nàng nhìn thấy xuất hiện trước mặt mình là một đôi chân ngọc tinh tế, Trầm Mạn hiểu ra mình đã suy đoán chính xác, chính là Vân Tinh đại nhân.

- Trầm Mạn, đã lâu không gặp ngươi rồi.

Thanh âm ôn nhu, động lòng người vang lên bên tai Trầm Mạn. Khi nghe thấy thanh âm đó, Trầm Mạn giống như bị trúng một đòn nghiêm trọng, toàn thân khẽ run lên. Sau đó, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, hiện ra trước mắt nàng là một khuôn mặt tuyệt mỹ đang mỉm cười, ôn nhu nhìn nàng. Trầm Mạn hoàn toàn trở nên ngây dại.

- Tỷ, tỷ tỷ...?

Nhan sắc thiên kiều bá mỵ vô cùng quen thuộc như vậy, nhưng cũng rất xa lạ. Sáu vạn năm, thời gian đó dài đến mức nào, trong đầu Trầm Mạn đang hồi tưởng lại dung nhan vẫn khắc sau trong trí nhớ của nàng khi xưa. Chẳng mấy chốc mà cũng đã sáu vạn năm rồi, nếu như không chắc chắn rằng nàng sẽ trở về, Trầm Mạn không thể xác định được liệu mình có đủ khả năng ngây ngốc chờ đợi ở đây thời gian dài đằng đẵng như vậy được không.

Hốc mắt Trầm Mạn nhất thời trào ra một tầng sương mỏng, nàng ngơ ngác nhìn Hân Dao, đột nhiên lớn tiếng khóc lên, hai vai run lên bần bật, nhìn nàng vô cùng thê lương.

Hốc mắt Hân Dao cũng có hơi chút ướt át. Tuy rằng một người là cường giả Thần cấp, một người là cường giả Hư Thần cảnh, thế nhưng cảm tình của hai người cũng cực kỳ thâm hậu. Năm xưa Hân Dao đi du lịch thiên giới, gặp phải toàn gia của Trầm Mạn bị cường đạo cướp bóc, giết hết không còn một ai. Bọn chúng lại thấy Trầm Mạn xinh đẹp, định cưỡng gian nàng. Thấy tình cảnh Trầm Mạn như vậy, dáng dấp thê lương tuyệt vọng của nàng làm cho Hân Dao động lòng trắc ẩn. Cứ như vậy, Trầm Mạn được Hân Dao cứu giúp rồi đưa nàng tới Lưu Vân các tu luyện.

Tuy rằng thân phận là chủ tớ nhưng tình cảm của hai người lại thân như tỷ muội. Hân Dao trước mặt mọi người luôn bày tỏ thái độ lạnh nhạt nhưng chỉ khi đối mặt với Trầm Mạn, nàng mới bỏ đi lớp mặt nạ của mình, lộ ra tính tình thực sự.

- Nha đầu ngốc.

Hân Dao nhẹ nhàng lau đi lệ quang trong khóe mắt của mình, vừa cười vừa nói.

Nghe tiếng xưng hô quen thuộc như vậy, Trầm Mạn lại một lần nữa không thể khống chế được tâm tình của mình, khóc lớn lên một tiếng, nhào vào trong lòng Hân Dao. Nàng khóc rống lên tựa hồ như tích tụ sáu vạn năm qua đều phát tiết ra trong tiếng khóc lần này. Hân Dao vỗ vỗ lên bờ lưng thon của Trầm Mạn, hốc mắt nàng lại một lần nữa trở nên ướt át.

Xem tiếp: Chương 1 036-1037: Suy Đoán.

Bạn đã đọc thử chưa?

Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 12


Sát Thủ Hoa Hồng Đen

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 10



Em Mơ.....

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 28


Khi Mèo Là Soái Ca

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 18