Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 025-1026: Thú Văn Chi Nguyên.

Chương trước: Chương 1 024: Địa Vực Thần Cấp.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1025-1026: Thú văn chi nguyên.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Hắn không những chịu đựng được luồng năng lượng ba động cường đại, không những thế còn làm cho nó đình chỉ lại. Như vậy năng lượng mà hắn nắm trong tay phải mạnh như thế nào? Chỉ có thể dùng từ kinh khủng để hình dung được.

Lâm Dịch lúc này một con mắt màu lam, một con mắt màu đỏ. Hắn liếc nhìn về phía đám người Lưu Phong. Chỉ một cái liếc mắt đơn giản nhưng làm cho đám người Lưu Phong nhất thời đổ đầy mồ hôi lạnh trên trán, bọn họ căn bản không biết phải làm thế nào khi cảm giác bị một đôi âm dương song nhãn đảo qua.

Con mắt bên trái là một màu lam sắc, băng lãnh không có một chút tình cảm nhân loại nào, có lẽ nhìn vào nó cũng chỉ có băng lãnh và lý trí mà thôi. Con mắt bên phải hồng sắc yêu dị, mang vẻ bạo ngược vô cùng. Một tà dị, một bạo ngược, hai loại khí tức từ trong mắt hắn biểu hiện ra bên ngoài.

Giờ khắc này nhìn Lâm Dịch giống như một ma thần, làm cho tất cả mọi người đều sợ hãi.

Nhưng đúng vào lúc này, huyễn ảnh Bạch Hổ đột nhiên bộc phát ra một tiếng rít gào thật lớn, tiêu tán vô hình trên không trung, trên người Lâm Dịch cũng đang chậm rãi biến đổi lại, bộ lông trên người đang từ từ biến mất. Khi huyễn ảnh Bạch Hỗ biến mất vô ảnh vô tung, Lâm Dịch cũng đã khôi phục trở lại trạng thái bình thường.

Sắc mặt hắn tái nhợt như giấy, nhãn thần mờ đục, hô hấp kịch liệt. Khi nãy thi triển năng lượng đã là cực hạn của hắn rồi.

Đồng thời với lúc Bạch Hổ huyễn ảnh biến mất, Hắc Viêm Long cũng ngâm lên một tiếng, rồi chủ động chui vào trong hắc động, chỉ một lát sau đã biến mất, hắc động kia cũng thu nhỏ lại rồi biến mất vô ảnh vô tung.

Không gian hoàn toàn yên tĩnh trở lại, tựa hồ như chưa từng có chuyện gì phát sinh. Nhưng mà tất cả mọi người xung quanh sau khi chứng kiến được việc vừa rồi đều trở nên ngơ ngác nhìn Lâm Dịch. Bọn họ biết rằng một màn này sẽ khiến bọn họ cả đời không bao giờ quên.

Bạch Hổ thần, Hắc Viêm Long, cùng với đôi mắt âm dương một lam một đỏ yêu dị kia làm ọi người đều trở nên sợ hãi.

- Kết...Kết thúc rồi?

Việt Nhược từ trạng thái ngơ ngẩn đang phục hồi lại tinh thần, nhưng vẫn không thể tin được mọi chuyện vừa xảy ra.

Ngẩng đầu lên nhìn kết giới Thần cấp phía trên, so với bình thường nó còn sáng sủa, trơn bóng hơn trước, hắn có cảm giác như mình vừa trải qua một giấc mơ.

- Kết thúc.

Lâm Dịch uể oải cười cười, trong mắt hiện lên vẻ hài lòng.

Hoàn hảo, lúc này lại có thể thành công. Trong dĩ vãng Lâm Dịch cũng từng bộc phát ra Thú văn chi nguyên, nhưng không có cách nào thao túng nó. Nhưng lúc này hắn đã cảm giác được chính mình có thể thao túng nó được một phần nào.

Năng lượng của Thú văn chi nguyên quá mức khổng lồ, hắn không có cách nào có thể dễ dàng sử dụng. Điều này làm cho hắn cảm thấy hơi uể oải một chút.

Mặc dù Lâm Dịch đã nói vậy nhưng Việt Nhược vẫn không dám tin tưởng, mà Lạc Kỳ đứng bên cạnh hắn cũng biểu hiện hoài nghi như vậy. Bọn họ đều ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên kết giới, dường như đang cố gắng ép buộc mình tiếp thu một vấn đề nào đó.

So với hai người kia thì Lưu Phong biểu hiện trấn tĩnh hơn một chút. Chỉ một thời gian ngắn khiếp sợ, hắn đã có thể tiếp nhận được rồi, ánh mắt hắn chuyển hướng nhìn sang Lâm Dịch, mở miệng nói:

- Đa tạ.

Lâm Dịch hơi giật mình, lập tức cười cười một cách vô lực. Lần đại họa này vốn là do hắn dựng lên, hiện giờ hắn giải quyết hoàn toàn là do trách nhiệm, căn bản không cần đến sự tạ ơn của bọn họ.

- Để ọi người quay trở lại thôi, kiến trúc trong Phiêu Miễu Vân Cung lúc nãy bị phá hư cũng không nhỏ.

Lưu Phong nhìn về phía khu vực lúc nãy Hắc Viêm Long vừa hiện ra, long thân khổng lồ của nó cũng phá hủy rất nhiều nhà cửa, cả một khu vực trở thành một mảnh phế tích. Chỉ có điều nếu so sánh với việc toàn bộ Phiêu Miễu Vân Cung trở thành bình địa mà nói thì tổn thất đó cũng không tính là gì.

- Vâng.

Có người lĩnh mệnh, xoay người bay đi. Cũng không cần hắn phải ra ngoài gọi, mọi người bên ngoài từ lâu đã nhìn thấy hết sự việc vừa phát sinh, cả đám lại chen chúc nhau trở về, tụ tập xung quanh đám người Lâm Dịch, dùng nhãn thần kính nể và sùng bái mà nhìn Lâm Dịch. Hiển nhiên là bọn họ không thể quên được một màn sự kiện vừa rồi.

- Các vị đại nhân đi nghỉ ngơi trước đi, mọi việc ở đây giao cho chúng ta làm là được rồi.

Một gã đại đội trưởng bay tới gần bên cạnh đám người Lưu Phong, vẻ mặt quan tâm nói. Khi nhìn về phía Lâm Dịch, thần sắc hắn mang thêm một tia kính nể, kèm theo cảm kích sâu sắc.

Lưu Phong hơi gật đầu:

- Còn lại giao cho các ngươi.

Nói xong liền mang theo mấy người ly khai khỏi chỗ này.

Nhưng đúng lúc này, một cỗ uy áp khổng lồ lại xuất hiện thêm một lần nữa. Tất cả mọi người không khỏi biến sắc, ngẩng đầu nhìn lên. Bọn họ lúc này dường như đều có cảm giác "Chim sợ cành cong.

..Thời gian một ngày đêm vừa rồi, bọn họ đều phải chịu đựng uy áp của cường giả Thần cấp, so với rất nhiều người có khi còn nhiều hơn cả đời họ gặp phải. Đám người Lưu Phong, Lạc Kỳ, Việt Nhược nhất thời ngưng trọng lại sắc mặt, cung kính hướng lên phía trên hô lớn:

- Cung nghênh đại nhân.

Nghe được lời Lưu Phong nói, các cường giả Luyện Cách kỳ xung quanh cũng nhất thời trở nên sợ hãi, cả đám quỳ rạp xuống, hô to:

- Cung nghênh đại nhân.

Không có một ai dám ngẩng đầu lên nhìn. Đối với rất nhiều người mà nói thì đây là lần đầu tiên bọn họ được gặp trực tiếp cường giả Thần cấp. Đó chính là cường giả Thần cấp trong truyền thuyết! Tất nhiên làm cho bọn họ trở nên vô cùng khẩn trương.

Lâm Dịch lúc này cũng hiểu ra đã có cường giả Thần cấp xuất hiện, vẻ mặt hắn hơi ngưng trọng một chút, ngẩng đầu nhìn lên đỉnh đầu. truyện từ

Một mảnh kim quang từ trên không trung xuyên qua vô số km trong biển sâu, thẳng tắp phóng tới gần trên đỉnh đầu đám người Lưu Phong. Lúc kim quang lóe lên, một đạo thân ảnh chậm rãi, nhẹ nhàng rơi xuống.

Ánh mắt của Lâm Dịch chăm chú nhìn người đó. Xuyên thấu qua kim quang, Lâm Dịch có thể thấy đó là một khuôn mặt của một người thanh niên lạnh lùng, nghiêm nghị, mái tóc dài đen như mực bay lượn giữa không trung, da thịt trong suốt, sáng bóng như ngọc, dưới ánh sáng rực rỡ màu vàng chiếu rọi xuống càng làm lộ ra vẻ hoàn mỹ, không chút tỳ vết. Không khoa trương mà nói thì bất kỳ nam nhân nào đứng trước mặt hắn đều cảm thấy trở nên buồn bã, thất sắc.

Mà ở trên trán hắn cũng có một đạo ký hiệu hoa văn phức tạp giống như lúc Lâm Phỉ thành thần. Lâm Dịch suy đoán, chẳng lẽ đó là ký hiệu biểu hiện cường giả Thần cấp hay sao?

Người này so với tưởng tượng của Lâm Dịch còn lạnh lùng hơn nhiều, đôi con ngươi nhìn lại dường như có thể ngưng kết ra thành băng. Sau khi kim quang tán đi hoàn toàn, lộ ra thân hình đứng huyền phù giữa không trung.

- Đứng lên đi.

Thanh âm thản nhiên, lạnh lùng từ trong miệng hắn vang lên.

- Vâng.

Ba người Lưu Phong lĩnh mệnh, hơi ngẩng đầu, lui về phía sau nửa bước...Bọn họ căn bản không dám ngẩng hẳn đầu lên nhìn. Chỉ có điều giờ phút này họ đang vô cùng nghi hoặc, bình thường đại nhân phi thường nhu hòa như vậy, vì sao ngày hôm nay lại lạnh lùng như thế?

Xem tiếp: Chương 1 027-1030: Kịch Chiến Thần Cấp.


Bạn đã đọc thử chưa?

Tiên Luyện Chi Lộ

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 803


Cô Gái Thứ Ba

Thể loại: Trinh thám

Số chương: 27


Bò Lên Giường Em Gái

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 13


Khi Yêu Một Thần Chết

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 31


Linh Phi Kinh

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 13