Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 019-1023: Lâm Phỉ Thành Thần.

Chương trước: Chương 1 017-1018: Ước Chiến.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1019-1023: Lâm Phỉ thành thần.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

- Sau đó nàng tiến nhập "Thần cư.

cũng chính là nơi này để tu hành. Còn ta một đường từ ngoại vi Loạn Tinh Hải tiến nhập tới đây...ở đây đã là Loạn Tinh Nội Hải rồi. Chuyện sau đó thì nàng đã biết.

Lâm Dịch kết thúc lời kể.

Lâm Phỉ chậm rãi gật gật đầu, hơi nhíu mày suy nghĩ lại lời kể của đối phương. Lâm Dịch nhìn nàng, không biết sao lại có chút khẩn trương, cẩn thận hỏi nàng:

- Còn nghi hoặc cái gì nữa không?

Lâm Phỉ ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt nàng vẫn hiện lên một tia nghi hoặc...

- Ngươi là...trượng phu của ta?

Đó vốn là sự thực nhưng đối mặt với Lâm Phỉ lúc này giống như nữ thần, lần đầu tiên sắc mặt Lâm Dịch hơi đỏ lên...Tuy rằng chưa có bái đường thành thân nhưng hắn và Lâm Phỉ chính xác là quan hệ phu thê, cũng chân chính có quan hệ phu thê rồi. Hắn hơi gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn Lâm Phỉ.

Lâm Phỉ hơi trầm mặc xuống, nàng nhìn Lâm Dịch, muốn từ trong trí nhớ trống rỗng tỉ mỉ tìm lại một chút ký ức về hắn, nhưng hoàn toàn thất bại. Cũng may vẻ mặt quan tâm của nam nhân này làm cho tiềm thức của nàng có một phần hảo cảm, thân cận. Một lúc lâu sau, Lâm Phỉ chậm rãi gật đầu, nhẹ nhàng nói:

- Ta tin tưởng ngươi.

Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm, lập tức lộ ra vẻ tươi cười...Thành thật mà nói, đối với việc Lâm Phỉ đột nhiên xảy ra biến hóa, làm cho hắn cũng có chút không tin tưởng lời nói của chính mình.

Nhưng mà còn không chờ bộ dạng tươi cười của Lâm Dịch thu lại, Lâm Phỉ chợt hơi cúi đầu, mở miệng nói:

- Tuy rằng ta tin tưởng lời nói của ngươi...nhưng ta vẫn thực sự không nhớ ra được chút nào. Ta nghĩ ta cần phải đi xem nhưng nơi mà ngươi đã kể...Có lẽ sẽ nhớ ra được cái gì đó. Đến lúc đó ta sẽ quay lại tìm ngươi được không?...Bằng không thì tâm lý của ta chung quy khó có thể tiếp nhận được. Ta đối với ngươi như vậy...có lẽ là không công bằng rồi. xem tại

Lâm Dịch nao nao trong lòng, lập tức thở dài một tiếng, hơi gật đầu nói:

- Ừ.

Còn có thể làm sao nữa, đừng nói hiện tại Lâm Phỉ phải đi, lấy thực lực của Lâm Dịch căn bản không có biện pháp giữ nàng lại. Mặc dù thật ra thì thực lực của Lâm Phỉ cũng không đề thăng nhiều lắm, Lâm Dịch vẫn có thể đánh bại nàng...Khi Lâm Phỉ đưa ra yêu cầu như vậy, Lâm Dịch cũng chỉ có thể lựa chọn đồng ý để nàng ly khai. Cũng may hiện giờ thực lực của nàng đã đạt tới Thần cấp, toàn bộ Thiên giới đã không còn nơi nào nàng không thể tới, điều này làm cho Lâm Dịch hơi yên tâm lại.

Thành thật mà nói tỉnh cảm đối với Lâm Phỉ đều được thành lập từ nhục dục, có lẽ song phương đều phải an tĩnh lại một chút để xem kỹ lại tình cảm của chính mình. Như vậy có khả năng chân chính một lần đứng lên đi? Bằng không...Để đối phương cứ như vậy một lần an tĩnh mà ly khai, có lẽ đó là sự lựa chọn tốt nhất.

- Chúng ta đi ra ngoài thôi.

Trên mặt Lâm Dịch lộ ra vẻ tươi cười.

Lâm Phỉ cũng hơi gật đầu, Lâm Dịch đi tới gần, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

Lâm Phỉ theo bản năng hơi run lên nhè nhẹ một chút, trong mắt hiện lên một tia do dự nhưng không có giãy dụa.

Nắm lấy bàn tay nhỏ bé xinh xắn của đối phương, Lâm Dịch khẽ thở dài một tiếng, trên người lóe lên ngân mang, ngay lập tức hai người Lâm Dịch và Lâm Phỉ biến mất bên trong Hổ thần cư.

Sau khi ly khai Hổ Thần Cư trở lại Phiêu Miễu Vân Cung, cũng không có bao nhiêu người nhận ra được Lâm Phỉ, mặc dù cũng có vài người thần sắc kinh ngạc nhìn nàng nhưng rồi lại ngẩng đầu, lo lắng nhìn lên trên đỉnh đầu.

Lúc này uy áp bên ngoài đã biến mất, nhưng kết giới của cường giả Thần cấp vẫn chưa được chữa trị hoàn toàn. Ba người Lưu Phong, Lạc Kỳ, Việt Nhược vẫn đang phải duy trì trận hình tam giác liên tục, rót năng lượng màu vàng trong tay vào trong kết trận. cường giả Thần cấp bây giờ vẫn chưa xuất hiên.

Lâm Dịch ngẩng đầu lên nhìn một chút, lập tức hít vào một hơi thật sâu. Lâm Phỉ cũng đang nghiêng đầu hiếu kỳ nhìn mọi người bận rộn xung quanh, cười nói:

- Nàng đi đi.

Nếu đã quyết định phải đi, Lâm Dịch cũng không phải loại người lề mề.

Lâm Phỉ quay đầu nhìn Lâm Dịch, một lát sau hơi gật đầu, do dự một chút rồi nói:

- Hiện giờ ngươi sẽ đi đâu?

- Đông Nam Thiên.

Lâm Phỉ lại gật đầu, vừa mới chuẩn bị nói thì thần sắc khẽ động, ánh mắt chuyển dời lên phía trên đỉnh đầu, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó, sau đó mở miệng nói:

- Đi.

Âm thanh di chuyển vang lên, cũng không có ngân mang phát ra, phảng phất một bước này của nàng như bước vào hư không, biến mất không để lại dấu tích. Một vài tên trong lúc vô tình thấy một màn như vậy đều nhất thời há to miệng ngạc nhiên.

Lâm Dịch nhìn vậy hơi nhíu mày, lập tức lộ ra một tia cười khổ, lắc lắc đầu. Thực lực của cường giả Thần cấp, hiện nay hắn cũng không có khả năng lý giải được. Sau khi Lâm Phỉ ly khai, Lâm Dịch điều chỉnh lại một chút tâm tình, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Đám người Lưu Phong vẫn còn đang bận rộn như trước. Lâm Dịch khẽ nhún người một chút bay lên.

Mức độ bị tàn phá của kết giới có chút vượt qua sự tưởng tượng của đám người Lưu Phong. Uy áp thuộc về cường giả Thần cấp vượt xa khả năng chống lại của kết giới do cường giả Thần cấp tiện tay thi triển. Kết giới hiện giờ lúc nào cũng có khả năng bị nghiền nát.

Tuy rằng hiện nay uy áp của cường giả Thần cấp đã biến mất nhưng nước biển vẫn cuộn lên cuồng bạo như cũ. Nếu kết giới bị nghiền nát thì không cần phải nói, nơi Phiêu Miễu Vân Cung phong cảnh tuyệt mỹ này sẽ bị mạnh mẽ tàn phá. Có lẽ chỉ còn một vài kiến trúc ở ngoài do cường giả Thần cấp tự mình gia trì, còn lại các kiến trúc khác trong phạm vi khổng lồ vài ngàn km sẽ bị biến thành phế tích trong nháy mắt.

Lạc Kỳ vừa thấy Lâm Dịch bay đến, trên mặt lộ ra thần sắc vui mừng, nói to:

- Lâm huynh đệ, mau nhanh lên một chút hỗ trợ giúp chúng ta.

Lâm Dịch cũng gật đầu, thân hình khẽ động, nhất thời thân thể chuyển sang trạng thái gia trì chiến văn, cảm ngộ thiên đạo gia nhập vào trong năng lượng của hắn. Hai tay Lâm Dịch hợp nhất trước ngực, tạo ra một quang cầu năng lượng huyết sắc thật lớn ầm ầm rót vào trong kết giới.

Cường độ năng lượng của một cường giả Ngưng Thần kỳ lớn hơn rất nhiều cường độ năng lượng của cường giả Luyện Cách kỳ, nhất thời khiến cho tốc độ nghiền nát của kết giới giảm mạnh.

- Đại nhân vì sao vẫn chưa tới?

Ba người Lưu Phong đều đã cố gắng đến cực hạn, tinh thể màu vàng trong tay cũng đã gần tiêu hao hết, nhìn qua dường như lúc nào cũng có khả năng bị nát vụn. Trong lòng Việt Nhược không khỏi lo lắng, nói:

- Cố gắng kiên trì thêm một thời gian, đại nhân chắc là sẽ đến rất nhanh.

Lạc Kỳ cũng nghiến chặt răng. Trên mặt ba người đều đã trở nên trắng bệch. Kết giới này còn không chống lại được uy áp của cường giả Thần cấp, chưa nói gì tới thực lực Ngưng Thần kỳ của bọn họ. Cũng may trong tay có năng lượng tinh thể mà đại nhân lưu lại, nếu không bọn họ cũng không có khả năng chống đỡ được lâu như vậy.

Xem tiếp: Chương 1 024: Địa Vực Thần Cấp.

Bạn đã đọc thử chưa?

Tôi ghét anh ... đồ du côn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 47



Vẫn Cứ Yêu Em

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 11


Thiêu Hủy (Burn)

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 34


Tình Bất Yếm Trá

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 64