Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 011-1013: Chân Tiểu Nhân Thật Sự.

Chương trước: Chương 1 008-1010: Tinh Vân Bảo.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1011-1013: Chân tiểu nhân thật sự.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Biểu hiện của Lâm Dịch cho đến nay, bất kể là nội tình, thực lực của bản thân, thậm chí tâm chí. Đều đủ để cho Mâu Quân phải nhìn nhận gã như một cường giả ngang hàng rồi.

Ngắn ngủn mấy câu, nhưng lại làm cho bầu không khí có chút quái dị, rõ ràng đều là cười nói nhưng lại lộ ra một tia sát ý.

Lâm Dịch là người nào? Nhìn thấy hai người này tuy đều cười nói, nhưng hàn ý lại bộc lộ ra, điều này lại làm cho La Bác cảm thấy kinh dị...tên Lâm Dịch này đến tột cùng là người nào? Lại dám ăn nói như vậy với nhân vật số hai của Phần Thiên?

Nghĩ tới đây, La Bác âm thầm lưu tâm tới Lâm Dịch, nhưng trên mặt vẫn cười ha ha nói:

- Hai vị muốn ôn chuyện để lát nữa nói sau, đi vào trong ngồi nghỉ một chút đi.,

Nói xong, muốn dẫn mọi người vào lại căn phòng lúc trước.

- Không cần.

Không đợi La Bác quay người, một thanh âm lạnh buốt đã vang lên. La Bác nao nao, ánh mắt nhìn về hướng Lưu Phong.

Vẫn biểu hiện cực kỳ lạnh lùng như cũ, lạnh nhạt nói:

- Người đã đến, mang bọn ta đi Truyền tống trận a.

La Bác trong nháy mắt có chút xấu hổ, biểu hiện của Lưu Phong này, hiển nhiên là không xem Mâu Quân ra gì. Với tư cách là người trung gian, hắn tự nhiên cũng lộ ra chút làm khó.

Không khỏi đem ánh mắt ném về phía Mâu Quân.

Dù Mâu Quân có tu dưỡng như thế nào nhưng bị Lưu Phong nói móc trước mặt mọi người như thế, sắc mặt vẫn run run lên, nhưng chỉ một thoáng đã hồi phục lại vẻ tươi cười:

- Lưu Phong các hạ muốn đi chỗ nào?

Lưu Phong nhìn cũng không nhìn Mâu Quân, lạnh nhạt nói:

- Tựa hồ như không cần phải báo cáo với các hạ.

Mâu Quân nói:

- Đương nhiên đương nhiên...Lưu Phong các hạ muốn đi đâu tự nhiên là không cần phải báo cáo ỗ, nhưng nếu như là muốn sử dụng Truyền tống trận, nhắc nhở các hạ một câu, Truyền tống trận hiện tại tựa hồ đã không thuộc quyền khống chế của Phiêu Miểu Thiên nữa rồi a?

Nghe xong lời nói của Mâu Quân, Lưu Phong tựa hồ có chút không vui, thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, nhíu mày nói:

- Nói chuyện thì cứ nói cho rõ, đừng có âm dương quái khí như vậy.

- Phốc phốc...

Nghe Lưu Phong nói như thế, Lâm Dịch lập tức bật cười, chẳng những Lâm Dịch mà ngay cả Lạc Kỳ và Việt Nhược đứng bên cạnh cũng lộ ra dáng vẻ tươi cười, biểu lộ nghiền ngẫm nhìn xem Mâu Quân.

Đây chính là trắng trợn nhục mạ, dù là Mâu Quân, sắc mặt cũng không khỏi có chút biến đổi.

Mà trán La Bác đã chảy đầy mồ hôi, nhìn biểu lộ có chút không vui của Lưu Phong...tuy nói Phiêu Miểu Thiên và Phần Thiên bất hòa không phải là ngày một ngày hai rồi. Nhưng với tư cách là nhân vật số hai Mâu Quân và Lưu Phong rất ít khi nói ra những lời châm chọc nhau như thế.

Xem ra, đã xảy ra một chuyện gì đấy mà mình không biết, kích phát mâu thuẫn giữa bọn họ. Lâm Dịch âm thầm suy nghĩ, trong nội tâm có chút khẩn trương.

Sắc mặt Mâu Quân có chút biến đổi, sau đó lại hồi phục bộ dáng tươi cười, nói:

- Ha ha, đây không phải là âm dương quái khí gì, nếu như Lâm Dịch các hạ đã không thích cách nói uyển chuyển, thì ta sẽ đổi sang cách nói khác vậy - Lưu Phong, hiện tại Truyền tống trận đã không thuộc quyền khống chế của Phiêu Miểu Thiên các ngươi nữa rồi, nếu muốn sử dụng, chờ tới khi thắng ước chiến rồi hãy nói.

Nói ra, sắc mặt cũng hắn cũng trở thành lạnh lùng...Mâu Quân hắn cũng không phải là người dễ chịu thua thiệt. Nếu như nói mềm với ngươi không được, như vậy thì chúng ta dùng cứng ngắc đến nói chuyện vậy.

Nghĩ đến đây, trong mắt Mâu Quân hiện lên một tia hàn ý.

Lưu Phong nhíu mày nhìn xem Mâu Quân, một lát sau mới nói:

- Hôm nay tam gia khống chế, Phiêu Miểu Thiên ta và Vô Thượng Thiên đều đã đồng ý. Phần Thiên ngươi không đồng ý thì kệ ngươi. Đây không phải là chỗ để Mâu Quân ngươi mặc cả.

Mâu Quân cười lạnh nói:

- Hoàn toàn chính xác nơi đây không phải là chỗ để mặc cả...bất quá những lời này nên nói với ngươi a?

Lâm Dịch nghe vậy, trong lòng lập tức có chút bất ổn, chứng kiến biểu lộ nắm chắc của đối phương. Dùng thân phận của Mâu Quân, quả quyết sẽ không làm ra loại chuyện phô trương thanh thế này.

Nhìn qua...tựa hồ có chút biến cố a...

Nghĩ tới đây, Lâm Dịch không khỏi có chút cau mày lại.

- Có ý tứ gì?

Lưu Phong khẽ cau mày hỏi.

Mâu Quân khẽ cười một cái, đầu nhìn về phía La Bác cười nói:

- Có thể còn phải chờ một chút, Linh Nhiên đang chạy tới đây.

Lời vừa nói ra, không chỉ đám người Lâm Dịch mà kể cả Lưu Phong cũng sắc mặt đại biến, liếc mắt nhìn nhau.

Quả nhiên có biến!

La Bác có chút ngơ ngác, lập tức quay đầu thì thầm với người bên cạnh một hồi. Người nọ khẽ gật đầu, quay người chạy vào một góc trong phòng, chỉ một lát sau đã chạy trở ra, thì thầm bên tai La Bác. Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhìn về phía Lưu Phong áy náy nói:

- Lưu Phong đại nhân, người của Vô Thượng Thiên đúng là đang chạy tới đây...Xem ra, các người chỉ còn cách chờ một lát nữa thôi.

Nói xong, khẽ khom người.

Khoảng cách gần như vậy, dùng nhĩ lực của những người khác, làm sao có thể không nghe được những lời La Bác nói. Lưu Phong chau mày tựa hồ đang lo lắng điều gì.

Sắc mặt Lâm Dịch có chút tái nhợt, nhìn khuôn mặt khẽ đăm chiêu nhưng nụ cười vẫn nở trên môi của Mâu Quân...không cần phải nói, tuyệt đối là hắn giở trò quỷ rồi.

Nhưng đến tột cùng là hắn làm gì? Có thể làm cho đối phương đột nhiên đổi ý?

Tuy chưa từng gặp qua nhưng Lâm Dịch tuyệt đối tin tưởng, có thể ngồi vào vị trí đệ nhị của Vô Thượng Thiên, nói như thế nào Lâm Dịch cũng không tin là hắn chịu sự khống chế của Mâu Quân.

Tên Mâu Quân nhìn như bình thản vô cùng, trên thực tế lại là một gia hỏa hẹp hòi, trải qua mấy lần tiếp xúc, Lâm Dịch sớm đã có chỗ nhìn thấu con người này.

Người như vậy, nếu như muốn khống chế được một nhân vật ngang hàng với hắn? E là nói chuyện hoang đường viễn vông a?

Như vậy chỉ có một giải thích duy nhất...Linh Nhiên hắn sinh ra hứng ra hứng thú với Lâm Dịch!

Có điều, hứng thú này là từ đâu tới?

Lâm Dịch nghĩ lại, sắc mặt liền có chút thay đổi...không hề nghi ngờ, vậy hẳn là Thần khí rồi.

- Xem ra Mâu Quân này muốn hủy chính mình...Ai, sớm biết vậy thì ngày hôm qua đã không ra tay rồi...

Lâm Dịch có chút bất đắc dĩ.

Nếu như chỉ là vì Lộng Viêm thảo, thì hắn cũng sẽ không như chó cắn vào mà không chịu buông ra như thế. Hắn hôm nay làm như vậy nguyên nhân rất lớn có thể là vì ngày hôm qua mình đánh vào mặt mũi của hắn, làm cho hắn tức giận a?

- Quả nhiên là một chân tiểu nhân...

Lâm Dịch không khỏi thầm than.

Người chung quanh là hạng người gì, với lại Lâm Dịch cũng căn bản không có ý định che giấu. Tự nhiên là nghe được rất rõ.

Nếu như chuyện đã đến nước này, Lâm Dịch cũng không có ý định kiêng kị gì nữa, Ngưng Thần kỳ mạnh mẽ không cần phải nói, Lâm Dịch căn bản không để vào mắt. Về phần vị cường giả Thần cấp kia...hiện tại không quản được nhiều như vậy.

Sắc mặt Mâu Quân trong nháy mắt biến thành có chút khó coi, nắm tay khẽ siết chặt lại, ánh mắt nhìn Lâm Dịch mang theo nhàn nhạt hàn ý...dám trước mặt mọi người nói hắn như vậy.

Xem tiếp: Chương 905

Bạn đã đọc thử chưa?



Phi Điển Hình Tính S

Thể loại: Võng Du, Đam Mỹ

Số chương: 57


Mơ về phía anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 32