Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 008-1010: Tinh Vân Bảo.

Chương trước: Chương 1 005-1007: Ngũ Thần Biến.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1008-1010: Tinh Vân bảo.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Lâm Dịch cũng có chút thở dài một hơi, đã lường trước được Vô Thượng Thiên không có dị nghị gì, nhưng Phần Thiên chắc là sẽ không đồng ý.

Bất luận người Phần Thiên có biết rõ hay không người cần sử dụng Truyền tống trận là mình, chỉ sợ bọn hắn cũng sẽ không cho Phần Thiên phần mặt mũi này. Dù sao ngày hôm qua, Phần Thiên xem như đã bị Phiêu Miểu Thiên ột cái tát đau điếng. Tên Mâu Quân kia nhìn như bình thản, nhưng nghĩ đến hắn cũng không phải là một người cam tâm chịu thua thiệt.

- Cái này.

Đại hán nghe được lời nói của Lưu Phong lại có chút chần chờ, sau nghĩ suy nghĩ một hồi mới lắc đầu nói:

- Đại nhân, Phần Thiên đã phái người tới, hai bên các người có mâu thuẫn gì ta cũng không rõ lắm. Nhưng kính xin đại nhân đừng làm khó Tinh Vân bảo chúng ta. Ít nhất cũng phải đợi người Phần Thiên tới rồi nói sau.

Đại hán này ngược lại cũng không giống bộ dạng thoạt nhìn có chút chất phác bên ngoài, phần tâm cơ này ít nhất vẫn phải có.

Hôm nay nếu như để cho đối phương sử dụng Truyền tống trận. Không cần phải nói người Phần Thiên tuyệt đối cũng sẽ đem Tinh Vân bảo hận lây. Nhưng nếu như người của Phần Thiên đến, Phong đại nhân này muốn xử trí như thế nào, đó là việc giữa hai người bọn họ. Tinh Vân bảo cũng không có quan hệ nhiều lắm.

Tinh Vân bảo có thể xây dựng được tình thế ngày hôm nay cũng không phải là điều dễ dàng, hắn không muốn bố cục này lại bị chính mình phá vỡ.

Lông mày Lưu Phong có chút nhăn lại, sau khi suy nghĩ một chút vẫn gật đầu, quay đầu nhìn về phía Lâm Dịch nói:

- Chờ một chút vậy.

Lâm Dịch nói:

- Đại nhân làm chủ là được.

Lưu Phong nhẹ gật đầu, lúc này mới tiếp tục đi về phía trước.

Lưu Phong, với tư cách là nhân vật số hai của Phiêu Miểu Thiên, điểm ấy lí lẽ cũng hiểu rõ, nếu như cứ làm căng, chỉ sợ sẽ cùng Tinh Vân bảo trở mặt. Mà sau khi đối phương tới đây, cũng chỉ là trong chốc lát thời gian mà thôi, không bằng bán cho đối phương một cái nhân tình.

Quả nhiên, đại hán kia lập tức cảm kích nói:

- Cám ơn cám ơn.

Một đoàn người đi vào bên trong.

Tổng bộ Phần Thiên bên kia.

Mâu Quân khẽ chau mày, ngón tay vô ý thức đập vào bàn trà bên cạnh, thần sắc hơi có chút suy nghĩ. Bên cạnh hắn ngồi đấy Úc và Diệp Nhuận cũng đồng dạng nhăn lông mày suy nghĩ.

- Đông.

Suy nghĩ chốc lát, Mâu Quân mới ngẩng đầu lên nói:

- Rất hiển nhiên, ly khai rõ ràng là tên Lâm Dịch kia.

Diệp Nhuận cũng khẽ gật đầu:

- Có thể để cho Lưu Phong tự thân xuất mã, thân phận đối phương tuyệt đối không thấp, mà hôm nay đúng là thời gian mà đại nhân Thần cấp truyền đạo. Chắc hẳn cao tầng Phiêu Miểu Thiên sẽ không muốn bỏ qua loại cơ hội này. Mà người bình thường nếu muốn sử dụng Truyền tống trận, căn bản là không cần Lưu Phong phải tự thân đi qua, khả năng duy nhất chỉ có Lâm Dịch mà thôi.

Mâu Quân thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa. Cảm thán nói:

- Lâm Dịch a...Lâm Dịch. Mâu Quân ta vài vạn năm đã không thua thiệt gì rồi, lúc này lại bị ngươi chơi một chiêu, cứ như vậy đã muốn đi? Dưới đời này không có chuyện tiện nghi như vậy đâu.

Nghe được lời ca thán của Mâu Quân, đại sảnh nhất thời trầm mặc, hai con mắt của Vương Úc híp lại, bộ dạng cười mỉm trước sau như một của hắn làm cho không người nào biết được hắn đang suy nghĩ cái gì. Diệp Nhuận thì hàn mang lấp lóe trong mắt, hiển nhiên cũng không muốn để cho Lâm Dịch ly khai dễ dàng như vậy.

- Việc này...

Cơ Nghiên sau khi suy nghĩ một chút, đột nhiên mở miệng nói.

Mâu Quân thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Cơ Nghiên nói:

- Tiểu Nghiên có ý tưởng gì sao?

Cơ Nghiên cau mày, sau một lát khẽ thở dài nói:

- Để cho hắn rời đi, cũng chưa hẳn không phải là một chuyện tốt.

Mâu Quân lông mày xiết chặt, lập tức khẽ gật đầu:

- Muội nói nghe một chút, có gì tốt?

Cơ Nghiên quay đầu nhìn về phía Mâu Quân nói:

- Sau lưng Lâm Dịch là một cường giả Thần cấp là điều không hề nghi ngờ rồi. Bất kể là Chiến Văn, Chân Thần khí, lĩnh vực đều là thần khí, mấy thứ này đều không phải là thứ tầm thường. Nếu nói sau lưng hắn không có Thần cấp cường giả, chỉ sợ rằng không có ai tin a?

Mâu Quân sắc mặt có chút trầm xuống, trong mắt chớp hiện hàn mang, nếu như không phải bởi vì lo lắng sau lưng hắn có Thần cấp cường giả thì hôm qua lúc hắn ở Phần Thiên, hắn làm gì có thể dễ dàng rời đi như vậy?

Cơ Nghiên tiếp tục nói:

- Hơn nữa, quan hệ giữa vị Thần cấp kia với hắn, khẳng định là không tệ, thậm chí là cực kỳ thân mật. Thậm chí rất có thể là phụ thân của hắn...Nếu như chúng ta thực sự đối phó hắn, không thể nghi ngờ là đang đối phó với một cường giả Thần cấp.

- Không sai, chúng ta tuy có đại nhân Phần Viêm làm chỗ dựa. Thế nhưng mà chỉ vì một cây Lộng Viêm thảo lại đi đắc tội với một cường giả Thần cấp. Đại ca, cuộc mua bán này chẳng có chút lợi nhuận nào.

Cơ Nghiên nhìn xem Mâu Quân nói.

Mâu Quân hơi xiết chặt nắm tay lại.

Cơ Nghiên có thể nghĩ ra được, hắn sao có thể không nghĩ được? Vì một cây Lộng Viêm thảo mà đắc tội với một cường giả Thần cấp. Ai cũng biết khoản mua bán này không có lời. Thậm chí có thể nói là ngu ngốc, nhưng, Mâu Quân thực sự có thể buông tay sao?

Không nói đến Thần khí hắn một mực thèm khát, chỉ cần ngày đó lúc Lâm Dịch sử dụng lĩnh vực đối phó hắn, cũng đủ để Mâu Quân sinh ra sát ý với Lâm Dịch rồi.

Mâu Quân là người nào? Nhân vật số hai của Phần Thiên, bị một tên gia hỏa không có tên tuổi gì như thế đánh vào mặt, nếu còn có thể buông tha cho đối phương, không nói mặt khác, chính bản thân hắn đều xem thường mình?

Cường giả Ngưng Thần kỳ, có được tôn nghiêm thuộc về mình. Nếu như không phải là bởi vì quá kiêng kị cường giả Thần cấp sau lưng đối phương có liên quan với Phần Viêm đại nhân. Ngày hôm qua hắn sẽ vận dụng lá bài tẩy của mình, cho dù có triệt để đắc tội với vị Thần cấp kia đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ giết chết đối phương. xem tại

Nghe được lời nói của Cơ Nghiên, Mâu Quân có chút gật đầu nói:

- Đúng vậy, để cho hắn rời đi đích thật là một phương pháp tốt...

Trong mắt Cơ Nghiên hiện lên vẻ vui mừng, vừa mới chuẩn bị nói chuyện, đã thấy Mâu Quân kia sắc mặt chìm xuống nói rằng:

- Nhưng chuyện này đã không còn liên quan gì tới Lộng Viêm thảo nữa rồi.

Cơ Nghiên trong lòng lập tức cả kinh, nhìn biểu lộ âm trầm của đối phương tâm không khỏi trầm xuống...đã nhiều năm nàng chưa thấy qua loại vẻ mặt này của đại ca rồi.

Thật lâu về sau, Cơ Nghiên nhẹ nhàng thở dài, trong lòng thầm nói:

- Tên trứng thối, chuyện ta có thể làm cũng chỉ có thể tới đó thôi.

Không biết sao, bộ dạng cười tà của Lâm Dịch bỗng nhiên xuất hiện trong đầu Lâm Dịch, làm cho nàng có chút ngây dại.

Bất tri bất giác, chỉ tiếp xúc ngắn ngủn mấy lần. Ấn tượng mà Lâm Dịch để lại cho nàng, đã khắc sâu vào lòng nàng a...

- Ha ha, bây giờ hỏi chỉ sợ không phải là chúng ta có đồng ý làm cho hắn lưu lại hay không. Mà là có thể làm cho hắn lưu lại hay không?

Xem tiếp: Chương 1 011-1013: Chân Tiểu Nhân Thật Sự.

Bạn đã đọc thử chưa?

Kho Dữ Liệu

Thể loại: Xuyên Không

Số chương: 129



Osin của anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Hối Hận Vì Lấy Vợ Sớm

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 17


Bá Đạo Vs Ôn Nhu

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 36