Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1 005-1007: Ngũ Thần Biến.

Chương trước: Chương 1 002-1004: Phiêu Miểu Vân Cung



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1005-1007: Ngũ Thần biến.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Hồi tưởng đến tình cảnh Hắc Viêm thôn phệ hư không, lưng Lâm Dịch bất giác xuất hiện mồ hôi lạnh.

Hắn ngẩng đầu ôm một tia hy vọng nhìn về phía Việt Nhược:

- Vậy...ngươi có biết thứ gì có thể khắc chế được Hắc Viêm này hay không?

Lông mày Việt Nhược có chút nhíu lại, chậm rãi nói:

- Trời sinh một vật, tự nhiên là có tương sinh tương khắc. Mà Hắc Viêm này nương theo Hắc Viêm long mà xuất hiện, vật có thể khắc chế được nó trên Thiên giới này, theo ta được biết chỉ có một dạng.

Nhãn tình Lâm Dịch liền sáng lên hỏi:

- Là vật gì?

Việt Nhược nhìn Lâm Dịch chậm rãi nói:

- Tinh huyết của Bạch Hổ thần.

- Bạch Hổ thần?

Lâm Dịch há to miệng.

Việt Nhược khẽ gật đầu:

- Tương truyền Hắc Viêm long là thần thú tuyệt cường sinh ra sau Ngũ thần thú. Mà ở trong Thần thú này, mỗi con đều sợ Hắc Viêm của nó mà không dám tới gần. Chỉ có Bạch Hổ thần là không chút nào sợ Hắc Viêm của nó, cũng chính là vì vậy mà nó có quan hệ tốt nhất với Bạch Hổ thần. Năm đó lúc Ngũ Thần biến, cũng bởi vì nó đứng bên Bạch Hổ nên mới bị tứ thần khác liên thủ giết chết.

Nhắc đến Ngũ thần biến, Lâm Dịch không khỏi mở miệng hỏi:

- Ngươi một mực nói Ngũ Thần biến, đến tột cùng Ngũ Thần biến này là cái gì?

Việt Nhược ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi lại:

- Ngươi không biết Ngũ Thần biến?

Lâm Dịch cũng là khẽ giật mình nói:

- Ngũ Thần biến! Nó rất nổi danh sao?

Việt Nhược không khỏi kỳ quái nhìn từ đầu tới chân của Lâm Dịch, sau đó hỏi:

- Ngươi bây giờ bao nhiêu tuổi?

Lâm Dịch bị vấn đề này làm cho sững sờ, sau khi nhíu mày suy nghĩ một chút lại đột nhiên kinh ngạc phát hiện, chính mình rõ ràng lại không biết mình bao nhiêu tuổi.

Có chút không quá chắc chắn nói:

- Đại khái cũng cỡ 400 tuổi.

- 400 tuổi?

Lúc này đây không chỉ có Việt Nhược, mà Lạc Kỳ ở một bên, thậm chí là cả Lưu Phong đều lộ ra thần sắc bất khả tư nghị nhìn xem Lâm Dịch. Biểu lộ kia, thật không khác gì là đang xem một con quái vật.

Lâm Dịch nao nao, phục hồi tinh thần lại, lộ ra một nụ cười khổ...Không cần phải nói, bọn họ nhất định là bị tốc độ tu hành của mình hù cho sợ rồi.

Nếu như không phải bọn hắn mở miệng, chỉ sợ mình cũng sẽ không nhớ lại, thời gian tu hành của mình rõ ràng ngắn ngủn như vậy sao?

- 400...Ngưng Thần kỳ, ngươi là quái vật sao?

Thanh âm lẩm bẩm của Lạc Kỳ không khỏi làm cho Lâm Dịch cười khổ.

Việt Nhược cũng không dám tin nhìn Lâm Dịch, một lúc sau mới hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch đã hoàn toàn bất đồng.

Tại Thiên giới, tuy rằng không có người nào được trên ngàn tuổi, nhưng mà một gia hỏa mới vẻn vẹn 400 tuổi thì đã đạt đến Ngưng Thần kỳ, điều này đủ để bất kỳ người nào cũng phải ghé mắt.

Phải biết rằng, đại đa số lúc ở 400 tuổi, ngay cả Thiên Vị cảnh cũng chưa đạt tới a.

Thật lâu về sau, Việt Nhược mới cảm khái nói:

- Té ra hôm nay ta quen biết với một con quái vật a...

Lâm Dịch không khỏi im lặng, sau đó hỏi:

- Trước nói một chút, Ngũ Thần biến là chuyện gì vậy?

Việt Nhược khẽ gật đầu nhưng vẫn không nhịn được dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Lâm Dịch, lắc lắc đầu nói:

- Tuyệt đại bộ phận người trên Thiên giới đều biết Ngũ Thần biến nhưng cũng đều biết không rõ ràng lắm.

- Đều biết, nhưng lại không rõ ràng lắm? Vì sao lại như vậy?

Lâm Dịch kỳ quái hỏi.

Việt Nhược nói:

- Đều biết sự kiện Ngũ Thần biến này là do quan hệ giữa Ngũ thần vô cùng tốt, không biết là vì sao mà quan hệ đã xảy ra xung đột, bạo phát đại chiến. Cuối cùng Thanh Long thần, Chu Tước thần, Huyền Vũ thần, Hoàng Long thần bốn thần bản thân bị trọng thương. Bạch Hổ thần lại hình thần câu diệt mà kết thúc. Đây là chuyện mà mọi người đều biết, nhưng mà đến tột cùng là vì cái gì mà năm thần lại trở mặt với nhau, cái này lại không có bất cứ người nào có thể nói cho rõ ràng được. Cho nên, ai cũng biết nhưng lại không biết rõ ràng lắm.

Lâm Dịch lúc này mới ngạc nhiên:

- Bạch Hổ thần hình thần câu diệt?

Việt Nhược khẽ gật đầu, trong giọng nói mang theo một tia tôn sùng:

- Tuy rằng không biết nguyên nhân, nhưng Bạch Hổ thần một mình chống đỡ công kích của bốn thần kia, lại có thể làm cho bốn thần kia đều bị trọng thương. Một thân thực lực cùng quyết đoán này, tuyệt đối là hoàn toàn xứng với danh xưng thần mạnh nhất. Mà Hắc Viêm long kia sau khi nghe tin Bạch Hổ thần vẫn lạc, dứt khoát đối địch với bốn thần còn lại. Tuy vẫn không thể thoát khỏi kết cục hình thần câu diệt nhưng mà có thể làm cho bốn thần khác đều rơi vào trong tình cảnh hôn mê không biết bao giờ mới tỉnh, cũng đã làm cho người khác bội phục không thôi.

Không biết vì cái gì, khi Việt Nhược nói tới chỗ 'Bạch Hổ thần hình thần câu diệt' hắn còn không có cảm giác gì. Nhưng nói tới chỗ 'Hắc Viêm long nghe tin Bạch Hổ thần vẫn lạc, không để ý đến sinh tử mà đi ứng chiến' đáy lòng hắn đột nhiên dâng lên một cổ bị phẫn không nói ra được. Vẻ bi phẫn mãnh liệt này, thiếu chút nữa đã làm cho hắn phải kêu lên.

Vội vàng lấy lại tinh thần áp chế cổ bi phẫn không hiểu thấu trong lòng, làm cho Lâm Dịch toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

- Đây là có chuyện gì?

Lâm Dịch không khỏi có chút nghi hoặc, nhưng mà cổ bi phẫn kia cũng đã biến mất vô tung, quả thực là quá quái dị.

Đám người Việt Nhược cũng không phát hiện điều dị thường của Lâm Dịch, ngược lại tựa hồ đều lâm vào trong sự tôn sùng của Bạch Hổ và Hắc Viêm long, nguyên một đám mặt ngửa lên trời, sắc mặt mang theo vẻ tôn kính.

Thiên giới này chính là như vậy, bọn hắn lấy thực lực vi tôn. Một phần tâm huyết, một phần quyết đoán kia, mới chính thức là thứ để cho bọn họ tín phục.

Thật lâu về sau, Lâm Dịch mới khẽ gật đầu nói:

- Nói như vậy, Lộng Viêm thảo kia đích thật là không có tác dụng gì với ta rồi. Thật cám ơn.

Việt Nhược khẽ lắc đầu, nhìn xem cánh tay của Lâm Dịch, khẽ thở dài một tiếng. Lâm Dịch này thiên tư cực cao, không nói là người tu luyện nhanh nhất từ trước đến nay, nhưng cũng có thể nói là đếm trên đầu ngón tay. Chỉ tiếc, nghĩ tới đây, ánh mắt nhìn xem cánh tay của Lâm Dịch, lộ ra một chút tiếc nuối.

Hắc Viêm long Hắc Viêm, đó không phải là vật tầm thường, mà muốn tìm được tinh huyết của Bạch Hổ, cái này không thể nghi ngờ là khó càng thêm khó rồi.

Dù sao Bạch Hổ thần cũng đã qua đời nhiều năm.

Khẽ lắc đầu, liền không suy nghĩ chuyện này nữa.

Lưu Phong một mực không nói gì lúc này mới lạnh nhạt mở miệng nói:

- Nghỉ ngơi một chút đi, ngày mai chúng ta sẽ đi Truyền tống trận.

Nói xong,quay người đi ra ngoài đại điện. Lúc này đây, Lâm Dịch cũng không có gọi hắn lại nữa.

Thời gian kế tiếp, Lâm Dịch cùng đi với Lạc Kỳ và Việt Nhược, đi thăm thoáng một chút Phiêu Miểu Vân Cung này.

Không thể không nói, Vân cung này đích thật là một kiến trúc tuyệt mỹ. Từ bố cục đến cách xây dựng, thậm chí ngay cả nhan sắc của kết giới, nhìn qua đều cũng có sự nghiên cứu nhất định. Làm cho người ta tưởng như lạc vào trong mơ, thích ý không nói ra được.

Xem tiếp: Chương 1 008-1010: Tinh Vân Bảo.


Bạn đã đọc thử chưa?

Tổng Giám Đốc Độc Tài

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 52