Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cậu Chủ Đợi Một Chút Chương 9: Bắt Cóc

Chương trước: Chương 8: Che Chắn



Mọi người trong thư viện đều nhanh chóng đưa Tiêu Đình đến bệnh viện . Tú Hòa đã bị sự việc chuyển biến đột ngột làm chột dạ, cũng may lúc đó không ai nhìn thấy mình, nếu không cô chú Tiêu sẽ không để yên cho cô. Đến lúc đó cơ hội trở thành phu nhân thế gia của cô đi tong.

Chỉ khổ Đường Đường, kế hoạch đá bay tình địch còn chưa bắt đầu đã bị người xấu hãm hại.

Trong bệnh viện

Sau khi nghe tin, ông bà Tiêu lập tức đến bệnh viện, biết được tình trạng của con trai không có gì nghiêm trọng, bị sách đập trúng gáy nên mới hôn mê.

Khiến người khác đau lòng hơn phải là Tuệ Đường …

Từ lúc vào bệnh viện, cô bé một câu cũng không nói, cứ lặng im ngồi trong góc hành lang, mắt đăm đăm nhìn cửa phòng bệnh đang khép chặt, ai nói gì cũng không nghe .

Con người ta không bộc lộ góc yếu mềm nhất trong tim, đó là vì chưa gặp phải chuyện đau thấu tim gan . Chuyện ngày hôm nay đã vượt quá sức chịu đựng của Tuệ Đường, một cô bé hồn nhiên, vô tư như cô cũng trở nên như vậy, chứng tỏ vị trí của Tiêu Đình trong lòng cô rất quan trọng.

Nhìn Tuệ Đường như vậy, ông bà Tiêu vừa đau lòng vừa cảm thấy may mắn . Sớm biết tâm tư con bé quan tâm lo lắng cho con trai mình như thế, ông bà cần gì phải tốn công để con trai ở bên con bé Hòa để Đường Đường ghen, trực tiếp lôi thằng bé ra đánh cho một trận để ngồi xem cảnh Đường Đường đau lòng, cầu xin cho bé Đình nhà mình chẳng phải là cách hay hơn sao ( Tg : có cha mẹ nào như nhà này không T_T )

Sau mấy tiếng hôn mê, Tiêu Đình cũng tỉnh lại, miệng khẽ thì thầm gọi tên ai đó .

Tuệ Đường nằm gục xuống gường, ngủ thiếp đi, vừa nghe thấy tiếng gọi thì mở mắt , thấy cậu chủ cũng đang nhìn mình.

Cô nhào đến, ôm chặt cổ Tiêu Đình khóc nức nở, nội tâm bị kìm nén vỡ òa ra, không thể dừng lại, nước mắt như trân châu tuôn rơi.

Thấy Tuệ Đường như vậy, Tiêu Đình vừa mừng vừa lo, cô vì anh bị thương mà thương tâm, sao không vui cho được .Nhưng mà nếu không dỗ cứ để mặc cô khóc, ga gường sẽ ướt hết.

Tiêu Đình :” Đừng khóc nữa mà, anh không sao rồi ”

Tuệ Đường :” Thật không ?”

Tiêu Đình : ” Anh có thể lập tức xuất viện ”

Tuệ Đường : ” Nói dối, bác sĩ nói ngày kia mới có thể xuất viện ”

Tiêu Đình :”… ”

Tuệ Đường : ” Lần sau đừng chắn cho em nữa , em rất sợ, sợ anh bị đau ” Mắt lại đỏ hoe

Tiêu Đình : ” A ui, Đường Đường, anh đau quá, a ui… ”

Tụê Đường nghe thế thì cuống quýt

Tuệ Đường :” Anh đau ở đâu ? Em đi tìm bác sĩ ” Xoay người định đi

Tiêu Đình :” Đừng đi, thơm lên đây một cái anh sẽ hết đau ” Chỉ chỉ vào môi

Tuệ Đường : ” … ” Cậu có phải rất cuồng hôn rồi không

Ở ngoài cửa ông bà Tiêu nhìn lén vào trong phòng, thầm nghĩ : ” Con trai, có phải con hơi lưu manh rồi không, ban ngày ban mặt mà bắt nạt con gái nhà người ta thế kia, không đúng, nó sắp trở thành con dâu nhà mình rồi hô hô ”

Những ngày Tiêu Đình ở viện là những ngày tẻ nhạt nhất bởi Tuệ Đường còn phải đến trường không thể đến đây thường xuyên vậy nên lúc được xuất viện Tiêu Đình mặt mày rạng rỡ hẳn lên.

Phải đến khi về nhà Tiêu Đình mới phát hiện ra rắc rối nho nhỏ, chỉ khẽ thở dài.

Từ khi xuất viện đến giờ, Tiêu Đình luôn tìm cách tránh mặt Tuệ Đường. Anh còn cho Tuệ Đường nghỉ phép một tuần, không cần phải phục vụ, cũng không phải quét dọn phòng có thể thoải mái làm gì thì làm. Nhưng mà từ trước đến nay, ngoại trừ Tuệ Đường, Tiêu Đình không cho bất cứ ai tự ý vào phòng mình . Nếu cô không vào quét dọn thì ai làm ? Tự nhiên ở bệnh viện về xong tính cách cậu lạ lùng thế này.

Cũng từ ngày ấy, Tiêu Đình và Tú Hòa đi đâu cũng có nhau, đến nỗi khắp trường đều đồn họ là một đôi . Nam đẹp trai nữ xinh xắn dĩ nhiên trở thành đề tài bàn tán của mọi người trong trường .

Tú Hòa đương nhiên vô cùng đắc ý, còn thường xuyên tưởng tượng đến viễn cảnh ngày cô lên làm bà chủ Tiêu gia, việc đầu tiên chính là đá đít con bé quê mùa Tuệ Đường, sau đó tha hồ ăn chơi mua sắm, chơi bạc, tận hưởng cuộc sống thượng lưu.

Tin đồn đó cuối cùng cũng đến tai Tuệ Đường, cộng với thái độ lạnh nhạt của cậu chủ gần đây với cô khiến trong lòng cũng nảy sinh nghi ngờ.

Không được, khó chịu quá, đáng ghét quá, cô phải tìm cách tách họ ra, tách ra thật xa xa xa.

Buổi chiều về nhà, Tuệ Đường gõ cửa phòng cậu, bị đuổi về.

Buổi tối, Tuệ Đường mang đồ ăn khuya lên cho cậu bị cậu bắt mang đi .

Cũng tối hôm đó, cô thấy Tú Hòa gõ cửa phòng cậu, cậu lập tức mở cửa . Khi ấy Tuệ Đường mới biết đến cảm giác gọi là ” ghen ” .

Phải, cô đã ghen mà còn không phải là lần đầu tiên chỉ là khi ấy không biết đó là ghen, chỉ cảm thấy khó chịu, bức bối.

Tuệ Đường không nản lòng, từ hôm đó vẫn tìm đủ mọi cách gặp Tiêu Đình thế nhưng thất bại hoàn toàn, cậu một mực không chịu gặp cô, làm cô vừa tủi thân vừa ấm ức

Sự việc cứ tiếp diễn cho đến năm ngày sau, hạn nghỉ phép của cô sắp kết thúc.

Ngày nghỉ phép cuối cùng của Tuệ Đường, sau khi xem xét thương thế toàn thân, xác định những vết máu tụ đã tan hết, Tiêu Đình mới phấn chấn trở lại . Có trời mới biết anh nhớ Đường Đường đến mức nào . Cả tuần qua biết cô gõ cửa mà không thể gặp anh chỉ hận không thể lập tức mở cửa ôm cô vào lòng .

Hôm đó những quyển sách dày như thế rơi vào người, để lại rất nhiều vết bầm xanh tím trên cơ thể, chạm vào là đau buốt . Mặc dù có thuốc làm tan máu tụ nhưng Tiêu Đình bị dị ứng với thành phần chính của thuốc, thử một lần đã mẩn đỏ toàn thân .Vì thế anh phải tránh để Đường Đường nhìn thấy những thương tích vết bầm, không cô lại tự trách.

Về những tin đồn gần đây xuất hiện, Tiêu Đình cũng lười quan tâm. Tin đồn chỉ là tin đồn, anh lên tiếng phủ nhận thì dần dần cũng lắng xuống thôi.

Tuệ Đường, giờ thì anh có thể gặp em rồi

Tan học, Đường Đường chuẩn bị ra về thì gặp Tú Hòa, cô ấy chạy rất vội, hớt hải gấp gáp đến trước mặt Tuệ Đường nói ” Đường à, không ổn rồi, khi nãy chị thấy một nhóm người lạ ép Tiêu Đình lên xe bọn chúng, chúng vừa đi khỏi”

Tuệ Đường phút chốc hoảng hốt : ” Chị mau báo cảnh sát, báo cảnh sát ”

Tú Hòa cũng nói ” Chị đã báo cảnh sát rồi, hay giờ chị lái xe hai chúng ta đuổi theo bọn chúng, đến lúc đó cảnh sát sẽ tìm được vị trí chúng ta, giải cứu Tiêu Đình ”

Tuệ Đường lo đến chân tay luống cuống :” Chị mau nhanh lên, không còn thời gian ”

Tuệ Đường cho dù ngốc đến đâu cũng biết goi điện cho Tiêu Đình trước tiên, nhưng cô đã gọi rất nhiều lần mà không có tín hiệu vì thế càng tin lời Tú Hòa .

Nhưng vừa bước vào trong xe, Tuệ Đường đã mất đi ý thức, lâm vào hôn mê.

Cùng lúc đó Tú Hòa xuống xe, nở nụ cười gian giảo . Chiếc xe mang theo Tuệ Đường tiến ra ngoại ô thành phố, trong chốc lát bóng dáng đã mất hút.

Tại biệt thự Tiêu gia

Hôm nay Tiêu Đình vốn định cùng Tuệ Đường về nhà, nhưng có việc đột xuất anh cần xử lý nên đành về trước . Dù sao cũng có bác lái xe, lát nữa tan học bác sẽ đón Tuệ Đường .

Thế nhưng đã hơn 6h tối, thời điểm tan học đã cách hiện tại một tiếng, điện thoại anh hết pin, lúc mở máy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, đều là của Tuệ Đường.

Tiêu Đình thấy không ổn, như có tảng đá đè nặng trong lòng, anh lập tức gọi lại cho Tuệ Đường thì mất tín hiệu

Lòng chợt trở nên căng thẳng, Tiêu Đình gọi cho bác lái xe, nghe bác nói vẫn đang chờ ở nhà xe thì cảm giác bất an càng tăng lên.

Dùng tốc độ nhanh nhất lái xe đến trường, Tiêu Đình gần như lục tung mọi ngóc ngách trong trường nhưng một chút dấu vết cũng không thấy . Bình thường tan học cô đều ngoan ngoãn về nhà chưa từng tự ý bỏ đi la cà, bây giờ không thấy bóng dáng, sao không lo lắng cho được

Anh thử tưởng tượng ra rất nhiều tình huống, nhưng càng làm vậy thì đầu càng đau, tim cũng đau, chỉ tiếp tục đi vòng quanh trường tìm kiếm trong hoang mang.

May mắn là, bác bảo vệ trường nhận ra Tiêu Đình vì anh là Hội trưởng, ông đã từng gặp nhiều lần, cũng biết đến cô nhóc ngày nào cũng đi cùng anh

Bác gọi anh lại : ” Cậu hội trưởng, đang tìm bạn gái sao ? ”

Tiêu Đình vừa nghe thì quay đầu lại, như tìm thấy niềm hy vọng :” Bác biết cô ấy ở đâu sao ? ”

Khi ấy, bác cho Tiêu Đình biết buổi chiều bác tình cờ bắt gặp một cô nhóc mặc đồng phục trường rất giống Tuệ Đường, lên xe cùng một cô gái khác rất xinh đẹp. Nếu đúng theo miêu tả thì người đi cùng Tuệ Đường chính là … Tú Hòa

Tú Hòa, Tú Hòa …. Tiêu Đình nghiến chặt răng, dưới ánh chiều tà, đôi mắt phượng ánh lên sự lạnh lẽo chưa từng có.

Tú Hòa đã bị dọa sợ tới mức không thốt nên lời . Vẻ mặt tỏa ra sát khí này là của Tiêu Đình sao, con người trầm ổn cẩn trọng như anh làm thế nào trở nên đáng sợ như vậy .

Gần như đã mất hết kiên nhẫn, Tiêu Đình trực tiếp vươn tay bóp cổ Tú Hòa : ” Tiện nhân, tôi hỏi cô một lần nữa, cô đưa Đường Đường đi đâu, không nói, tôi lập tức bóp chết cô !”

Tú Hòa run rẩy dữ dội nhưng cô biết Tiêu Đình không dám làm gì cô, nếu không hắn đừng hòng biết được tung tích cô bé chết tiệt kia. Cô cười khẩy : ” Anh giết đi, anh mà giết tôi thì anh đừng mong biết được chỗ của nó, chưa biết chừng bây giờ nó đã sớm chết rồi ! Ha ha ha “.

-” Cô tưởng tôi không dám?, cô ấy mà có làm sao, không chỉ cô, tôi sẽ khiến cả nhà cô chôn cùng cô ấy ”

-” Anh dám…”

Tiêu Đình tăng thêm lực cánh tay làm Tú Hòa không thở được .

Tiêu Đình rống lên : ” Nói!”

Sắp khó thở đến chết rồi, mình không thở nổi nữa, Tú Hòa đành mở miệng :” Bỏ tay ra … tôi nói ”

Tiêu Đình buông tay, Tú Hòa lấy được không khí, dựa vào tường liên tục ho khan

– ” Cô ta đang ở…”

Xem tiếp: Chương 10: Đau


Bạn đã đọc thử chưa?

Nữ Hoàng Băng Giá

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 44


Ưng Tân Nương

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Tuổi 17 Nổi Loạn

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 32


Hòe Viên

Thể loại: Trinh thám, Ngôn Tình

Số chương: 52


Độc Thê Khó Làm

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh

Số chương: 9