Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cậu Chủ Đợi Một Chút Chương 29 : Tâm Sự

Chương trước: Chương 28 : Pha Lê Thủy Tinh



Thân phận người giúp việc trước kia của Tuệ Đường không nhiều người biết cũng mấy ai để ý đến bởi người làm cho nhà họ Tiêu vốn khá đông thế nhưng thân phận vị hôn thê của Tiêu Đình lại trở thành sự kiện thu hút không ít sự chú ý .

Phong Đình là một tập đoàn lớn nhất nhì cả nước không những đi đầu trong kinh doanh mà còn tạo dựng được những thế lực riêng. Không ai không biết con trai chủ tịch tập đoàn chính là người thừa kế hợp pháp , tương lai không xa sẽ điều hành công ty . Chính vì thế khi tin tức này truyền đi , có rất nhiều cô gái là thiên kim của những tập đoàn lớn buồn bã nhưng chẳng có lí do để ấm ức . Từ khi còn học phổ thông Tiêu Đình thỉnh thoảng cùng cha tham gia một vài tiệc rượu xã giao. Các tiểu thư dự tiệc đều biết đến tướng mạo và được nghe về xuất thân của anh ,không ai không ngưỡng mộ . Hôn nhân thương mại vốn không còn xa lạ với giới làm ăn kinh doanh , mà làm dâu nhà họ Tiêu chính là mong muốn của biết bao người . Nhưng họ đều nghe nói người vợ chưa cưới này của Tiêu thiếu gia có gia thế cực lớn mạnh ở vương quốc Anh , xét về mặt này công ty nhỏ nhà họ thực sự không thể so sánh cho nên cũng đành ngậm ngùi từ bỏ .

...

Nhà họ Chu

" Ba , chuyện này rốt cuộc là thế nào ? Ở đâu lại ra một Lâm Tuệ Đường ? Chẳng phải ba nói đợi vài năm nữa sẽ nói chuyện của con với anh Tiêu Đình cơ mà " Một cô gái xinh đẹp thời thượng cau mày tức giận nói chuyện với người đàn ông trung niên .

" Con à , sáng nay ba mới nghe được tin tức này , ba cũng rất bất ngờ . Chuyện này quá đột ngột ba không còn cách nào , chuyện kết hôn ba sẽ tìm cho con một đối tượng khác " Chu Lập bất đắc dĩ thở dài

Nghe vậy , Chu Lệ Phi càng thêm tức giận , đôi mặt đẹp ai oán bất mãn, cô nói lớn : " Ba, kể từ ngày con gặp anh Tiêu Đình ba năm trước con đã tự nhủ đời này con nhất định phải lấy anh ấy làm chồng , vợ chưa cưới thì không chính thức con vẫn còn cơ hội , ba sẽ giúp con chứ ? "

Chu Lập lắc đầu nói : " Con ngốc , chuyện này hơi khó , ba nghe được một chuyện cái cô gái kia không phải tự nhiên xuất hiện , nó đã sống ở Tiêu gia nhiều năm , do một tay Tiêu Đình chăm sóc, chuyện này rất ít người biết " Ông ngừng lại rồi tiếp : " ... có lẽ chúng cũng có tình với nhau từ trước, ba không muốn con làm kẻ thứ ba hứng chịu bất hạnh "

Chu Lệ Phi nước mắt bỗng tuôn trào cô nghẹn ngào nói : " Ba con thực sự thích anh ấy , con có thể thử một lần nếu thực sự không có kết quả con sẽ chấp nhận bỏ cuộc , ba à ! "

Con gái chính là điểm yếu chí mạng của Chu Lập , vợ ông mất sớm nên ông vô cùng yêu thương cưng chiều con gái . Ông biết con gái bản tính cố chấp thứ chưa hết hy vọng tuyệt không chấp nhận từ bỏ .

" Con muốn ba giúp gì ? " Ông thoả hiệp

Nghe được lời này , Lệ Phi vui mừng nở nụ cười , cô ôm chầm lấy Chu Lập : " Ba giúp con chuyển trường đại học nhé "

Chu Lập khó hiểu nhìn con gái : " Chỉ như vậy thôi ? Được , ba đồng ý "

Lệ Phi không giấu được hân hoan , mỉm cười : " Cám ơn ba , con yêu ba nhất "

...

" Blue Roses " là một trong những nơi vui chơi rất nổi tiếng trong giới thượng lưu . Nó hoàn toàn toàn khác biệt với những quán rượu bình thường , chỉ hội viên hoặc khách VIP mới có thể vào được đây . Nơi đây sở hữu kiến trúc cổ điển của cung đình Pháp sang trọng và huyền diệu nhưng không mất đi sự tao nhã và tinh tế . Âm nhạc du dương lãng mạn ngập tràn khắp không gian hoà cùng ánh sáng lung linh chạm đến từng giác quan của con người khơi gợi lên những cảm xúc bay bổng mộng ảo .

Trong một góc yên tĩnh , dưới ánh đèn vàng ấm áp dịu nhẹ , ba người đàn ông và hai cô gái đang trò chuyện vui vẻ.

Ba người con trai đều còn rất trẻ , một người mang vẻ phong lưu phóng khoáng đối lập hẳn với người ngồi cạnh có khuôn mặt cương trực , đôi mắt đen sắc bén . Ngồi đối diện đó là người còn lại , là sự kết hợp giữa trầm tĩnh và tao nhã . Mỗi người ngồi đây đều mang vẻ đẹp xuất chúng rất đặc biệt.

Chàng trai có đôi mắt hoa đào thu hút cất lời : " Hôm nay mọi người đều là bạn không cần ngại . À mà Phi em chắc biết cô ấy rồi đúng không ? " Dứt lời anh đưa mắt nhìn người ngồi cạnh thằng bạn thân kiệm lời nhất quả đất của mình.

Trịnh Vinh không còn vẻ nghiêm túc như ban đầu mỉm cười thân thiết : "Tuệ Đường chắc là lần đầu tiên gặp Lệ Phi . "

" Lệ Phi , lâu rồi không gặp " Tiêu Đình cất giọng trầm trầm rồi quay sang nói với cô gái nhỏ bên cạnh : " Đường Đường , Lệ Phi hơn em một tuổi , mau đến làm quen một chút "

Tuệ Đường đưa mắt nhìn cô gái xinh đẹp dịu dàng trước mắt , vui vẻ nói : " Chào chị , em là Đường em gọi chị là chị Phi nhé "

Lệ Phi đưa mắt nhìn Tuệ Đường , giơ tay về phía cô, gượng cười : " Em đáng yêu thật đấy "

Một bàn năm người cứ như vậy cùng nhau bàn luận vui vẻ.

Đã hơn một năm rồi Lệ Phi mới gặp lại Tiêu Đình . Anh vẫn tuấn tú điềm đạm như vậy nhưng lại mang vẻ trầm tĩnh rất trưởng thành . Anh ngồi đối diện cô nhưng chỉ gật đầu chào hỏi nói chuyện khách sáo với cô vài ba câu rồi im lặng . Rất vô tình , rất lạnh nhạt không chút ấn tượng.

Lệ Phi nhìn chiếc nhẫn trên tay Tuệ Đường bỗng có cảm giác đắng chát ở trong lòng . Sự chú ý của anh không dành cho cô lẽ nào là người con gái đang ngồi bên cạnh anh !

Cô âm thầm đánh giá Tuệ Đường . Không thể không thừa nhận cô ấy mang vẻ đẹp ngọt ngào ngây thơ có sức hút đặc biệt . Nhưng cô chưa từng nghĩ đó là mẫu người Tiêu Đình thích . Một cô gái đơn giản như thế không hợp với hoàn cảnh địa vị sau này của Tiêu Đình .

Thực ra hiện giờ Lệ Phi có suy nghĩ này cũng rất hợp lý . Bây giờ họ còn chưa tròn hai mươi tuổi, chưa thực sự trưởng thành nhưng cuộc sống sau này rất phức tạp , nhất là sinh ra trong tầng lớp thượng lưu có những thủ đoạn rất khó lường . Tuy tiếp xúc không nhiều nhưng cô hiểu Tiêu Đình không hề đơn giản , tuy nói anh có thừa năng lực bảo vệ Tuệ Đường nhưng không phải mãi mãi có thể . Người có thể ở bên người thừa kế Phong Đình phải là người có bản lĩnh , ít nhất phải có năng lực tự bảo vệ bản thân , chứ không thể trở thành điểm yếu của người khác. Cô không biết cô gái này có năng lực tự vệ hay không nhưng cô chắc chắn Tuệ Đường không phải người mưu mô xảo quyệt.

Điều này có hơi tàn nhẫn nhưng thực tế chính là thực tế . Lệ Phi tin người thông minh như Tiêu Đình chắc chắn đã suy nghĩ đến điều này , chỉ là anh cất giấu ở trong lòng mà thôi .

Yên lặng quan sát từng cử chỉ ánh mắt của Lệ Phi đang không ngừng đổ về phía Tuệ Đường , Trịnh Vinh hơi nhíu mày , rơi vào trầm tư . Ánh mắt của Lệ Phi khi nhìn Tuệ Đường lại mang theo vẻ phức tạp giống như cay đắng cũng giống như... không cam lòng !

Đúng vậy ! Là không cam lòng . Lẽ nào...

Không thể . Người để mắt đến Tiêu Đình là ai anh đều không quan tâm nhưng em thì không được .

Trịnh Vinh đôi mắt không giấu được lo âu . Có một thứ tình cảm bị đè nén dường như giờ phút này muốn bùng nổ mà anh phải ra sức kiềm chế .

" Này , cậu sao thế sắc mặt khó coi quá ! " Đang nói Lý Vỹ bỗng quay sang nhìn thấy nét mặt căng thẳng của Trịnh Vinh.

Nghe thấy thế , Trịnh Vinh bất an liếc Lệ Phi rồi quay đi nói qua loa : " Tôi hơi mệt không sao không sao mọi người cứ tiếp tục "

" Đồ quỷ nhà cậu tiếp tục cái gì ? Tôi đang hỏi ý cậu mà "

"Hỏi gì cơ ? Tôi không nghe rõ cậu nhắc lại đi "

Lệ Phi ở bên cạnh nhẹ nhàng lên tiếng : " Cuối tuần này chúng ta định sẽ tổ chức một buổi cắm trại , anh cuối tuần có bận gì không ? Nếu không thì cùng tham gia đi "

Hội bạn của Tiêu Đình cực thân thiết việc gì cũng không bao giờ vắng mặt , cho nên hỏi ý kiến chỉ là hình thức chứ còn vốn đi đi hay không Trịnh Vinh làm gì có quyền quyết định cũng chẳng cần trả lời , đó vốn đã trở thành luật bất thành văn .

Nhưng mà khi đối mặt với Lệ Phi , Trịnh Vinh bỗng nói năng lộn xộn : " À anh... thực ra thì cũng không...không bận gì cả "

Trong khi Lý Vỹ vẫn tròn mặt vì kinh ngạc , Tiêu Đình đã lên tiếng : " Cái tên này hôm nay bị chập mạch rồi , cả buổi không yên , nói lắp bắp , có phải ốm rồi không ? "

" Ai dà , Đình , cậu không thấy ông bạn thân của chúng ta hôm nay rất khác à ? Tôi thấy khả nghi lắm , có vẻ đang có chuyện mờ ám giấu chúng ta ! "

Tiêu Đình liếc Lý Vỹ một cái rồi thản nhiên nói : " Cậu mới mờ ám đó . Cậu ấy trước giờ luôn thẳng thắn đâu có giống cậu "

Bị vạch trần , Lý Vỹ ha ha cười : " Đúng là cậu hiểu tôi nhất ! Nhưng rõ ràng là có gì đó rất lạ , Tuệ Đường em nói đúng không ? "

Tuệ Đường ở một bên lơ mơ nghe Lý Vỹ nói thì quay sang nhìn Trịnh Vinh thẳng thắn gật đầu : " Đúng là hơi lạ "

" Cậu thấy chưa , haha đến cả Đường nhà cậu cũng nói vậy đấy nhé ! "

Bị cả đám hùa vào trêu chọc , Trịnh Vinh rốt cuộc không chịu nổi nữa đứng bật dậy : " Hôm nay tôi hơi mệt , các cậu đừng có suy đoán lung tung còn nói nữa tôi về ! "

" Được được không nói nữa nào ngồi xuống đi thằng quỷ này "

Trịnh Vinh không hề ngồi xuống mà nghiêm túc nói : " Tôi có mấy chuyện cần nói riêng với Lệ Phi các cậu cứ tiếp tục " rồi ra dấu về phía Chu Lệ Phi

" Anh rốt cuộc muốn nói gì bí mật mà phải gọi em ra đây ? " Chu Lệ Phi giọng nói hơi sốt ruột . Trịnh Vinh và cô cũng tính là quen biết đã lâu nhưng đâu có thân thiết tới thế . Gặp riêng cô trước mặt mọi người như vậy , nhỡ Tiêu Đình hiểu lầm thì làm thế nào !

Trịnh Vinh đặt hai tay lên vai cô nhìn thẳng vào mắt cô nói : " Phi , tại sao em lại đột ngột chuyển trường ? Em có ý định gì à ? "

Lệ Phi không ngờ Trịnh Vinh sẽ hỏi điều này, cô cảm thấy hơi đau đầu nhưng vẫn cười : " Trường đại học các anh danh tiếng lại đứng tốp đầu , em chỉ muốn có được một môi trường học tốt nhất thôi ! "

" Không vì điều gì khác nữa sao ? " Trịnh Vinh hoài nghi tiếp tục chất vấn .

" Tất nhiên rồi , Trịnh Vinh bỗng dưng anh lại quan tâm đến chuyện của em như thế đâu giống với tính cách của anh ?" Lệ Phi thấy khó hiểu . Trịnh Vinh mà cô biết rất ít khi để tâm đến việc của người khác chỉ một vài lúc ngoại lệ anh sẽ rất hay chất vấn cô như hiện tại .

Dường như trút được gánh nặng , anh mỉm cười , một nụ cười hồn nhiên như trẻ con khác hẳn với vẻ chín chắn thường ngày nói : " Nếu đã như vậy sau này có bất cứ khó khăn gì em có thể tìm đến anh . Lệ Phi em là em họ của Lý Vỹ cũng giống như bạn tốt của anh chỉ cần là em nói , anh sẽ sẵn sàng đưa tay ra cho em , được không ? "

Bắt gặp nụ cười đó , không hiểu sao Lệ Phi bỗng có cảm giác lao xao trong lòng nhưng cô lại không để tâm đến cảm xúc đó , mỉm cười đáp : " Cảm ơn anh , chúng ta quay lại đi mọi người đang đợi "

" Được "

Xem tiếp: Chương 30 : Trên Đảo


Bạn đã đọc thử chưa?

Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 167


Tình Đầu Ở Trường Đại Học

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 45


Tên Kia Đừng Tưởng Bở

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 45


Nhà Có Hồ Ly Tinh

Thể loại: Đam Mỹ, Huyền Huyễn

Số chương: 10


Cho Đến Khi Em Quên Được Anh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 31