Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cậu Chủ Đợi Một Chút Chương 18: Tiêu Đình Của Em

Chương trước: Chương 17: Bởi Vì Em Nói Thích Anh



Cô loay hoay ở dưới bếp rất lâu, lâu đến mức Tiêu Đình cũng tưởng xảy ra chuyện gì, vội chạy xuống bếp xem tình hình

Xuống bếp rồi mới thấy tình trạng nhà bếp thảm hại thế nào

Vỏ trứng, vài cọng rau cải, vỏ bao bì, thớt, dao, kéo bày la liệt còn Tuệ Đường vẫn đang chăm chú thái thịt bò

Haizz, thật là… úp mì là được rồi còn thái thịt làm gì cơ chứ . Tiêu Đình bỗng cảm thấy nhiều lúc cô ngốc cũng thật cầu kỳ

Anh tiến đến, kéo Tuệ Đường xoay người lại, hỏi :” Sao nấu lâu thế, anh đói hoa mắt luôn rồi ”

Tuệ Đường bỗng cuống quýt :” Đợi một lát, em không biết cắt thịt bò ”

Tiêu Đình đến gần kéo Tuệ Đường ra đằng sau, tiện tay ném thịt bò đang thái vào tủ lạnh, dọn rác trên bàn, tắt bếp đang sôi sùng sục, đổ thẳng nước vào bát, lấy đĩa úp lại, tất cả chỉ trong nháy mắt .

” Xong rồi ”

Tuệ Đường tròn mắt . Hả nhanh thế sao ?

” Nhưng mỗi lần em bưng mì lên, đều thấy bác đầu bếp bỏ trứng rau, thịt bò vào mà ”

Tiêu Đình dở khóc dở cười :” Không nhất thiết, vậy cũng ngon rồi ”

Tuệ Đường coi như đồng ý :” Vậy anh lên phòng đi em sẽ mang mì lên ”

Tiêu Đình : “…” Có cần rắc rối thế không!!

Tiêu Đình không lên tiếng, kéo ghế ngồi xuống bắt đầu ăn mỳ

Tuệ Đường cũng không thắc mắc, ngồi xuống đối diện vừa nhìn vừa thích thú vừa hỏi :” Có ngon không ? ”

Tiêu Đình :” … ” Em nói xem mì ăn liền có ngon hay không ?

” Em … muốn ăn không ?”

” Không đâu, em no rồi anh mau ăn đi ”

Ăn xong, đợi Tuệ Đường dọn dẹp nốt bát đĩa, trước khi về phòng anh còn không quên một lần nữa ” nhõng nhẽo ”

” Đường Đường !”

” Vâng ?”

” Em không nhớ sao ?”

” Nhớ gì ạ ? ”

” Còn chưa chúc ngủ ngon ”

Cậu à, sao cậu vừa uống rượu tính tình lại thay đổi rồi, giọng nói cũng mang vài nét trẻ con ừm… nhưng thực sự đây không phải lần đầu nên cô cũng quen rồi

Bước lên phía trước, Tuệ Đường kiễng chân lên chạm nhẹ vào má Tiêu Đình sau đó cười tươi :” Ngủ ngon ”

” Ngủ ngon ” Tiêu Đình nở nụ cười .

Trời ạ ! Phải nói rằng cậu không cười thì thôi, một khi đã cười thì rạng rỡ chói mắt

Tuệ Đường khẽ cảm thán : ” Ôi cười một cái cũng đẹp như vậy, very perfect !”

Nghe thế, anh gõ trán cô :” Tất nhiên là đẹp, Tiêu Đình của em có cái gì không hoàn hảo kia chứ ”

Tiêu Đình của em

Tiêu Đình của em

Chỉ là một cậu nói bâng quơ nhưng lại khiến Tuệ Đường ngẩn người . Cậu đang nghĩ gì vậy, cậu là cậu chủ của cô nhưng mà sao giờ lại chuyển thành ” Tiêu Đình của em ” thế này

Nhưng mà… tại sao cô lại yêu thích cách nói này đến thế

Giống như cậu chủ là của cô, chỉ mình cô có thể ngắm nhìn nụ cười ấy, cảm giác thật tuyệt

” Làm gì mà ngẩn ra thế ? Được rồi Mau vào ngủ đi không mai mà dậy muộn mặc kệ em luôn đấy” Anh khẽ vuốt tóc cô

“Vâng ”

Cả đêm đó trong cái đầu non nớt của Tuệ Đường không ngừng nghĩ về lời nói lúc tối của Tiêu Đình rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, đôi môi còn khẽ cong lên như đang vô cùng vui vẻ

___

” Cậu và tên kia có chuyện gì mà trông mặt cậu hớn hở thế kia ” Ở trong lớp, Ngọc Kỳ quay xuống bàn Tuệ Đường, giọng nói mang theo vẻ không vui

” Không có gì ” Cậu ấy có tên đàng hoàng không phải tên kia đâu nhé

Thấy Tuệ Đường dường như không muốn chia sẻ, Ngọc Kỳ cũng không miễn cưỡng :” Hôm nay nhà ăn làm món cá sốt rất ngon, lát nữa bọn mình cùng xuống ăn được không ?”

” Tớ không hay ăn cá, chắc lát nữa không đi cùng cậu được rồi, lúc khác nhé ”

” Ừ ”

Tuệ Đường thấy Ngọc Kỳ lộ rõ vẻ chán nản thì vội nói :” Vì lát nữa tớ có hẹn nên mới không đi cùng cậu được, cậu đừng suy nghĩ quá, Kỳ vẫn luôn là bạn tốt nhất của mình mà hì hì ”

Ngọc Kỳ quay lên, không tiếp tục nói

Có lẽ anh không thể xen được vào giữa họ . Chứng kiến một Tiêu Đình mạnh mẽ chỉ trong chốc lát tinh thần sụp đổ hoàn toàn vì cô ấy, anh còn có thể hy vọng gì. Xét cho cùng, anh cũng là người đến sau, Tiêu Đình dù gì cũng coi như thân quen với gia đình anh, anh chưa đến mức phải cướp người của hắn

Nhìn cô ấy hạnh phúc như vậy, cũng nên buông tay thôi

Tiêu Đình, tôi ngầm tranh đấu nhiều năm như vậy với cậu, cuối cùng cậu vẫn luôn chiến thắng . Tôi mệt rồi, cậu tìm được hạnh phúc của mình rồi, một ngày nào đó tôi cũng tìm thấy nói không chừng tình cảm còn ngọt ngào gắn bó hơn cậu đấy

Tiêu Đình, Tuệ Đường tôi thành tâm chúc phúc

Giờ nghỉ trưa, Tiêu Đình vừa qua lớp Tuệ Đường lại bắt gặp” thằng cha đáng ghét bám lấy Đường Đường “, mắt ánh lên cái nhìn u ám

Tuệ Đường vừa trông thấy gương mặt đằng đằng sát khí ấy thì rụt cổ, không hiểu mình lại làm sai chuyện gì

Tiêu Đình không nói hai lời, kéo tay Tuệ Đường về phía mình, đánh dấu chủ quyền

” Đợi đã, Tiêu Đình ” Ngọc Kỳ lên tiếng

” Có chuyện gì ?” Tiêu Đình gần như mất kiên nhẫn

Ngọc Kỳ tự nhiên vỗ vai Tiêu Đình, nói :” Cái tên này, dù gì cậu cũng gọi bố mẹ tôi là chú Phi cô Hân đấy, sao lại phớt lờ đi thế ”

” Thì ra là cậu con trai của cô chú mới về nước . Với lại cậu kém tuổi tôi đấy ” Xưng hô lại đi

” Thì sao nào, nói gì tôi là bạn cùng lớp của bạn gái cậu đấy cậu không định lên tiếng nhờ tôi giúp đỡ cô ấy học tập sao ?”

” Không cần ”

” Cộc cằn chết được, Tuệ Đường, rốt cuộc cậu thích tên này ở điểm nào vậy ”

Tuệ Đường nghe thế thì bỗng đỏ mặt, lắp bắp :” Tớ… tớ …tớ… ”

Nói lắp mãi không ngừng, thật là… Tiêu Đình mặc kệ cô ngốc nói lắp trực tiếp trả lời :” Cô ấy thích tôi ở mọi mặt, được chưa ? Chúng tôi đi ăn cơm đây, tạm biệt ”

Nói rồi bỏ lại Ngọc Kỳ đứng tại chỗ dở khóc dở cười

Cái gì mà thích ở mọi mặt

Cậu tự cao thì có

Trong khi đó Tuệ Đường cũng ngạc nhiên :” Em nói thích anh ở mọi mặt bao giờ ”

” Chẳng lẽ không phải ? ”

” Nhưng không phải mọi mặt ”

Lời vừa dứt, Tiêu Đình đã tóm chặt tay cô, mắt trừng :” Nói đi, là mặt nào không thích ”

Ai za cậu lại giận rồi biết thế không thắc mắc cho xong . Đúng là tính cách thất thường

Khả năng của cô đến lúc dùng rồi bằng không cậu sẽ lại phát hỏa, không tốt cho sức khỏe

” Mặt nào cũng tốt hết, chỉ có … Đình toàn tức giận thôi làm em bị dọa, bây giờ cũng thế !”

” Vậy thì sao ?”

” Dạ ? ”

” Em làm anh tức giận đấy chứ ?”

Hả ? Có sao ?

” Em nghe lời lắm mà không ngoan chỗ nào ?”

” Anh không thích em gần gũi với người khác giới khác em đâu chịu nghe lời ”

Ôi, thì ra là vậy

Cái miệng bắt đầu dỗ dành con người đang tức giận kia :” Được rồi, Ngọc Kỳ là bạn cùng lớp với em thôi, cho dù thế nào trong lòng em Đình Đình là số một, đừng giận nữa ”

” Đình Đình ? Sao gọi anh như vậy ”

” Anh gọi em là Đường Đường suốt đấy thôi ”

“…” Anh gọi thì được nhưng em nghĩ ” Đình Đình ” dùng để gọi tên anh sao à !!!

” Gọi một chữ thôi ”

” Gọi thế cũng hay mà ”

” Không được, gọi như cũ, lại không ngoan vậy ”

Tuệ Đường hết cách, đành chịu thua

” Vâng, Đình ”

Tiêu Đình vui vẻ, đưa tay nhéo má cô

” Đau, sao nhéo em ”

” Thích thế đấy ”

” Nhưng mà đau !”

” Được rồi không nhéo nữa, để anh xem xem ”

” Anh lại nhéo nữa cho mà xem ”

” Không đâu, anh giúp em xoa sẽ hết đau ”

Hai người đùa nghịch vui vẻ, tiếng cười không ngớt vang lên .

Xem tiếp: Chương 19: Cách Xa


Bạn đã đọc thử chưa?

Chân Mệnh Hoàng Hậu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50



Tặc Miêu

Thể loại: Truyện Ma

Số chương: 53


Dữ Dã Thú Tại Y Điện Viên

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 12


Thiên Kim Đại Chiến

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50