Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Âm Dương Thần Chưởng Chương 8

Chương trước: Chương 7



Đưa mắt ngắm mình một lần nữa trong gương Hồ Diễm Thúy khẽ mỉm cười vừa ý. Đưa tay vén lại mớ tóc lòa xòa trước trán. Đôi mắt tròn có tia nhìn âu yếm. Ai dám bảo cái dung nhan diễm lệ này tròn bốn mươi tuổi? Ai dám nhìn làn da trắng mịn màng kia mà bảo là làn da cằn cỗi của một thiếu phụ qua khỏi tuổi đang xuân? Đôi môi đỏ mọng, nụ cười kia phải là của nàng con gái tuổi tròn đôi tám.

Thân hình nàng mới đẹp làm sao, trong bộ xiêm y màu vàng anh rực rỡ, những nét cong duyên dáng của người con gái nổi bật lên như e ấp, như mời chào, lại như thẹn thùng, bỡ ngỡ. Nhìn nàng nhẹ chuyển gót tiên, tà áo tha thướt có thể ngỡ nàng là một nàng công chúa chốn cung son quen được nuông chiều, chứ không ai dám ngờ rằng nàng chính là bang chủ giáo phái "Đoạn Hồn Nhân" với pho bí kíp "Đoạn Hồn" làm giang hồ kiêng sợ và cung điện nàng đang trị vì đây nằm cách xa mặt đất hàng trăm dặm.

Nàng là ai? Từ đâu đến? Giới giang hồ không làm sao biết được, các bậc cao niên chỉ nhớ lại cách đây hai mươi năm nàng là một người con gái thơ ngây, ôm trong tay pho bí kíp Đoạn Hồn khóc nức nở chạy trốn cuộc săn đuổi của các môn phái, muốn độc chiếm một trong năm pho bí kíp lừng danh của thiên hạ, và nàng trong phúc giây khẩn bách đó đã nhảy xuống vực sâu tự tận. Tất cả đều nghĩ rằng nàng con gái năm xưa cùng pho bí kíp đã vùi chôn dưới lòng đất.

Nhưng hai mươi năm sau, tất cả phải sững sờ khi nàng ngang nhiên xuống giang hồ, công bố tên môn phái, và đem võ công của mình ra thách thức cùng các cao thủ võ lâm. Ngạc nhiên biết bao nhiêu khi sau hai mươi năm dài mất tích, nàng hiện ra lại tươi trẻ, đẹp xinh hơn thuở còn là cô gái ngây thơ bị mọi người đuổi bắt.

→ Thưa Bang chủ, có Độc Cô lão tiền bối đến viếng thăm Đoạn Cung Môn.

Đang thơ thẩn mơ màng, Hồ Diễm Thúy tươi ngay nét mặt, đưa tay sửa lại chiếc trâm vàng trên tóc, cất giọng thánh thót như tiếng chim sơn ca buổi sớm:

→ Ồ! Mời người vào ngay đi, các ngươi hãy chuẩn bị tiệc rượu cho ta.

Người nữ đệ tử vâng lời quay gót, tà áo vàng cũng thướt tha không kém nữ Bang chủ của mình. Cánh cửa vàng bật mở, ánh sáng tràn vào rực rỡ, hương thơm tỏa thơm ngào ngạt.

Trần Lãnh và Trúc Phi hiện ra, cậu bé chạy ào vào ôm chặt Hồ Diễm Thúy kêu ríu rít:

→ Mẹ ơi, con nhớ mẹ thật nhiều.

Hồ Diễm Thúy gỡ tay con, âu yếm đặt lên trán nó một nụ hôn thương nhớ rồi dịu dàng:

→ Trúc Phi, con vào trong bảo mấy chị chăm sóc cho rồi đi nghỉ, bây giờ để mẹ nói chuyện với ngoại con nhé.

Trúc Phi hôn mạnh lên mặt mẹ một cái nữa rồi vui vẻ bước vào trong:

→ Vâng! Mẹ ơi, cây táo của con mẹ vẫn chăm sóc chứ?

Hồ Diễm Thúy gật đầu, mắt long lanh:

→ Ồ nhớ chứ! Mẹ chỉ biết nhìn cây táo cho nguôi. Con ra xem, nó lớn cũng như con đã lớn.

→ Ồ! Hay quá!

Trúc Phi co chân chạy nhanh vào trong.

Hồ Diễm Thúy bây giờ mới quay sang vòng tay nói với Trần Lãnh:

→ Thúc thúc thông cảm cho mẹ con cháu lâu ngày gặp lại.

Lão ngồi xuống ghế lẩm bẩm:

→ Bang chủ quá cưng con, nên lão phu không thể nào bảo dạy dỗ nó được nữa.

Hồ Diễm Thúy ngạc nhiên:

→ Trúc Phi nó đã làm gì phiền lòng thúc thúc? Cháu sẽ bảo nó tạ lỗi cùng người.

Trần lão nổi giận bừng bừng:

→ Nó đã nhận kẻ thù của lão làm sư phụ. Hôm nay lão đến đây là để trả nó lại cho Bang chủ đó.

Hồ Diễm Thúy vội đưa tách trà thơm cho lão nói vuốt ve:

→ Thúc thúc, Trúc Phi còn dại khờ, xin người nghĩ chút tình xưa mà thứ tha cho.

Sắc diện của Trần lão dần hạ xuống khi lão nhớ lại cách đây mấy năm mình đã được Hồ Diễm Thúy cứu cho thoát chết. Lão dịu giọng:

→ Lão vẫn nhớ ơn cứu mạng của bang chủ nhưng hành động của Trúc Phi phạm vào lời thề thiêng liêng nhất đời của lão rồi.

Hồ Diễm Thúy ngơ ngác:

→ Dám hỏi Thúc thúc, Trúc Phi nó đã nhận ai làm sư phụ mà khiến người nổi giận thế kia?

Trần Lãnh nghiến răng:

→ Thái Bình giáo phái, Giang Lâm đệ tử đời thứ tám.

→ Thái Bình giáo phái? Trời!

Hồ Diễm Thúy đứng bật dậy kêu lớn rồi té quỵ người xuống ghế rên rĩ:

→ Oan gia trời ơi! Tại sao nó không để cho ta yên ổn chứ?

Trần Lãnh lấy làm lạ trước thái độ của nàng. Ông chưa kịp hỏi thì Hồ Diễm Thúy đã lấy lại vẻ thản nhiên thường có, nói dịu dàng:

→ Thúc thúc an tâm, cháu sẽ rầy dạy Trúc Phi, nó không thể là đệ tử của Thái Bình giáo phái được.

Trúc Phi đã tắm rửa sạch sẽ, gọn gàng trong y phục trắng như một ông hoàng con bước ra kêu lên phẫn nộ:

→ Con có quyền gia nhập bất cứ môn phái nào con thích chứ?

Hồ Diễm Thúy nghiêm giọng:

→ Phải, con được phép gia nhập bất cứ môn phái nào con thích nhưng mẹ chỉ cấm con gia nhập giáo phái Thái Bình.

Trúc Phi mân mê chiếc huy hiệu hình đôi chim bồ câu trắng, chau mày:

→ Vì sao mẹ lại bắt con tuân lời một cách vô lý vậy?

→ Vi ...

Hồ Diễm Thúy ngần ngừ rồi nói nhanh:

→ Vì, Thái Bình giáo phái là kẻ thù của ông ngoại con mà ...

→ Không phải.

Trúc Phi cãi lại:

→ Giang huynh không phải là kẻ thù của ông ngoại, mà chính ngoại đã giết chết Giang huynh để giành lấy pho bí kíp "Thần cương đại pháp".

Hồ Diễm Thúy giật mình lẩm bẩm:

→ Thần Cương Đại Pháp, một trong ba pho "Cương, nhu, hóa thần công" võ lâm chi bảo. Có thật thúc thúc đã lấy được rồi không?

Trần Lãnh cất giọng lạnh lùng:

→ Phải hay không là chuyện riêng của lão, Bang chủ muốn biết để làm gì?

Hồ Diễm Thúy cau mày bảo Trúc Phi:

→ Trúc Phi, con cho mẹ mượn chiếc huy hiệu con đang cầm kia một chút.

Cậu bé giấu vội ra sau lưng ấp úng:

→ Rồi mẹ bẻ mất của con à?

Hồ Diễm Thúy nở nụ cười buồn bã:

→ Mẹ đâu đến nổi vô tình như vậy, con hãy cho mẹ nhìn lại những hình ảnh thân quen một chút.

Trúc Phi dè dặt trao chiếc huy hiệu kia cho mẹ rồi giương mắt đợi chờ. Hồ Diễm Thúy nhìn sâu vào đôi chim trắng rồi cất giọng cười hung ác:

→ Thái Bình giáo phái, ta đã thề không để cho mi tồn tại, thì lẽ nào ta lại cho con của ta làm đệ tử của mi sao?

→ Mẹ!

Đứa bé giật vội chiếc huy hiệu kia lại đeo vào cổ kêu lên phẫn hận:

→ Mẹ không có quyền, con thề sẽ bảo vệ môn phái của con đến hơi thở cuối cùng.

Trần lão gằn giọng:

→ Phải, Bang chủ không có quyền xóa tên giáo phái Thái Bình, đó là lời nguyền của lão.

Hồ Diễm Thúy quắc mắt nhìn lão giận dữ:

→ Thúc thúc là ai?

Lão cũng quắc mắt trở lại giọng vang như sấm:

→ Bang chủ là ai?

Trúc Phi cũng nhảy lên chiếc ghế bọc lông hổ, giọng trẻ con nhưng không kém phần oai dũng:

→ Là ai cũng mặc, nhưng không được chạm vào môn phái của ta.

Ánh mắt nó long lên đầy tin tưởng, bàn tay nhỏ của nó đưa cao như một lời thề của người hy sinh vì môn phái.

Con tắc kè nép mình sau trường kỷ khẽ buông lên lời tặc lưỡi oán than, như nói hộ nỗi lòng của Bang chủ Hồ Diễm Thúy.

Ngọn bạch lạp lập lòe cháy quá nửa, từng giọt nến long lanh như những giọt châu của nàng chạy ngược vào tim khiến nữ Bang chủ của Đoạn Hồn Nhân không làm sao ngủ được.

Canh ba qua rồi lặng lẽ, nàng vò nát chiếc quạt trên tay, cắn môi mình bật máu mà vẫn không thể xua đuổi ra khỏi tâm khảm của mình ba chữ Thái Bình phái.

Hai mươi năm dài kỷ niệm tưởng đã vùi chôn, bỗng lời con trẻ như khơi nguồn lệ thảm, lời thề độc năm nào bỗng chốc hiển hiện lên rõ ràng từng nét làm nhức buốt tâm can nàng.

***

Lạ thật! Hồ Diễm Thúy bâng khuâng tự hỏi tại sao nàng không còn khóc được như thuở xa xưa? Nàng nghe thèm một giọt nước mắt mằn mặn trên môi, muốn tâm tư bật ra lời nức nở, muốn có một kẻ tri âm nghe nàng trút cạn nỗi niềm.

Nhưng xung quanh nàng chỉ có bóng tối chập chờn. Chưa có bao giờ nàng thấy thấm thía ý nghĩa của hai chữ cô đơn như lúc này đây? Ai? Ai hiểu giùm nàng một tâm sự quá đớn đau này?

Diễm Thúy trở mình cố tình quên, đắm mình vào giấc ngủ, chợt nàng ngừng thở lặng nghe. Giữa đêm trường tĩnh mịch, tiếng chim gõ vào cánh cửa phòng nàng từng ba tiếng một, nghe như tiếng thần định mệnh gọi hồn người hấp hối.

→ Ồ!

Nàng bật ngồi dậy mừng vui, vẻ ưu tư chợt biến. Gương mặt nàng thoáng chốc trở thành cô gái ngây thơ, trinh trắng vừa bị đánh thức khỏi giấc mơ hoa, bước xuống mở cửa. Giọng nàng như làn sương mỏng:

→ Người thật là đúng hẹn.

Người mới vào vận y phục màu xanh, bị kín mặt mày, vừa nhìn thấy nàng, người ấy lùi lại một bước như để chiêm ngưỡng, rồi sụp quỳ tung hô cung kính:

→ Tham kiến Hoàng ...

→ Suỵt ...

Bàn tay đẹp của nàng kịp thời cắt ngang lời người bịt mặt, bàn tay đẹp mát rượi thơm ngát của nàng chạm vào da thịt làm hắn phải sững sờ mất mấy giây mới định thần nghe lời nàng nói:

→ Hãy giữ miệng, ta chưa muốn lộ tung tích vào lúc này. Hãy cho ta biết chuyện ta nhờ người làm đã đến đâu rồi?

Gã bịt mặt đứng dậy từ tốn đáp:

→ Tại hạ đã hoàn thành nhiệm vụ của người giao phó, bây giờ chỉ còn chờ cơ hội nữa thôi.

Gương mặt đẹp của nàng lộ vẻ vui mừng:

→ Đa tạ người đã bỏ công giúp đỡ.

Nàng nhìn người bịt mặt:

→ Từ lâu lắm rồi ta chưa được nhìn thấy tôn nhan. Hôm nay ta muốn biết mặt.

Người bịt mặt lắc đầu:

→ Dung mạo kẻ phàm phu tục tử dám đâu làm bận mắt tiên nương, xin giã biệt.

→ Khoan.

Hồ Diễm Thúy khẽ lướt đến gần người bịt mặt. Đêm hãy còn dài xin mời người ở lại cùng ta đôi chung hàn huyên đối ẩm.

Sóng mắt đa tình lẫn tiếng nói ngọt ngào của người thiếu phụ bỗng có sức mạnh vô hình níu chân người bịt mặt. Hắn cảm thấy mình bị cuốn vào một cảm giác đê mê khó tả, rồi không biết từ lúc nào hắn ngồi xuống chiếc giường lông êm ái của nàng, vòng tay xiết chặt tấm lưng thon, để nói lên lời tình tự:

→ Hồ Diễm Thúy, nàng làm ta phải ngất ngây. Ta sẽ chết mất trong ánh mắt của nàng thôi. Hồ Diễm Thúy ngã đầu vào vai người bịt mặt, khóe môi nở nụ cười tươi như hoa hàm tiếu. Bàn tay nàng ân cần rót rượu, giọng e ấp như thiếu nữ:

→ Mời chàng cạn chén, và cho tiện thiếp được nhìn qua dung mạo.

"Vèo", bàn tay mềm mại của nàng lột nhanh tấm mặt nạ đen của hắn. Lúc đó hắn không còn sức lực nào để kháng cự, mà chỉ thì thào trách móc:

→ Ái nương, nàng làm lộ tung tích của ta rồi.

→ Thì có sao đâu.

Nàng nũng nịu nép vào ngực hắn. Thật không ngờ hắn lại đẹp trai đến dường này.

Quả thật dưới ánh nến lập lòe, hiện ra một chàng trai xinh đẹp. Mắt cũng long lanh tình tứ, da trắng ngần, môi đỏ tựa son, không thua gì Tống Ngọc hồi sinh. Quả là một cặp xứng đôi vừa lứa. Cả hai cùng ngụp lặn trong niềm hoan lạc, như cá lâu ngày gặp nước, như rồng mấy thuở gặp mây. Trời nghiêng đất lở, thời gian như ngưng lại ở bên ngoài.

Hồ Diễm Thúy nào hay đâu trận ái ân xoáy lốc vô tình bị Trúc Phi nhìn thấy. Cậu bé đã theo dõi bóng đen lên phòng mẹ, lắng nghe tất cả những mẩu đối thoại lạ lùng khó hiểu, và nhìn thấy tất cả những trò dâm loạn mà người mẹ kính yêu của nó vẫy vùng cùng tên bịt mặt trẻ tuổi đẹp trai đó.

Cậu bé quá đỗi bàng hoàng, chân tay run rẩy. Trong một phút yếu lòng, cậu bé đã có ý nghĩ là dùng dao đâm chết đôi gian phu dâm phụ đó. Nhưng rồi không hiểu vì sao đôi bàn tay nắm chặt chuôi kiéem, cậu lại không nỡ đưa lên, tất cả căm hờn phẫn uất biến thành tiếng khóc nghẹn ngào tức tưởi:

→ Mẹ!

Cậu bé ôm mặt đứng lặng yên trong bóng tối, nước mắt rơi khỏi kẽ tay xuống chân:

→ Sao mẹ lại làm như vậy? Mẹ không còn thương con nữa hay sao? Không!

Trúc Phi bỗng ngẩng mặt dậy kềm tiếng thét căm hờn vang lên trong lòng ngực:

→ Mẹ không phải là mẹ của con. Trời ơi, con không có mẹ mà?

Trúc Phi lau nước mắt chạy nhanh ra ngoài lòng thạch động. Bóng tối giăng đầy trước mặt, cậu không cần biết mình đang chạy về đâu, giây phút này đây cậu chỉ cầu mong sao cho mình đừng tồn tại.

Chân cậu bé đã tứa đầy máu đỏ vì dẫm phải gai nhọn của cây rừng. Những cành lá bên đường quất vào thân người đau điếng. Cậu vẫn chẳng màng để ý, cứ cắm đầu chạy mãi.

***

Tiếng gà rừng eo óc gáy từ xa vọng lại, gã bịt mặt giật mình tung chăn nhỏm dậy, bên cạnh hắn thân thể Bang chủ "Đoạn Hồn Nhân" hiện ra như một tòa thiên nhiên lồ lộ, đẹp như tiên nữ tắm suối trần gian.

Gương mặt nàng hồng lên trong ánh nến lặp lòe, khóe miệng trễ xuống như thể trẻ thơ vòi vú mẹ. Khung cảnh tuyệt vời bày ra trước mặt hắn hiện giờ không phải của một dâm phụ bốn mươi tám tuổi đời, có một đứa con mười bốn tuổi, mà là của cô gái đôi mươi e ấp, chưa từng trải chuyện đời, làm run rẩy trái tim hắn.

Nàng là ai thế này?

Hắn ngạc nhiên tự hỏi.

Cơn dục vọng lại bốc bừng, hắn cúi xuống bám vào vực Thiên thai.

Cái hôn đắm đuối này làm nàng trở giấc, đôi mắt đẹp của nàng mở lớn, hốt hoảng hét lên:

→ Ngươi dám vào tư phòng của ta.

Người bịt mặt lui lại kinh hãi.

Hắn không hiểu sao nàng lại hỏi mình một câu lạ lùng như vậy?

Hồ Diễm Thúy vừa nhận ra tình trạng lõa thể của mình, nàng ôm mặt khóc tức tửi như người con gái lần đầu tiên đánh mất đi cái quý nhất của đời mình. Hắn lấy chiếc áo choàng khoác lên vai nàng âu yếm:

→ Bang chủ, tại hạ không cố ý, chỉ tại ...

Hồ Diễm Thúy nắm tay chàng nói như van vỉ:

→ Bệ hạ, không phải lỗi thần thiếp.

Nàng đã mê loạn rồi. Thật là nguy hiểm.

Người bịt mặt vội điểm nhanh vào huyệt Thiên Linh của nàng nói lớn:

→ Bang chủ, tại hạ không phải quân vương.

Hồ Diễm Thúy giật mình rụt nhanh tay lại như vừa chạm vào lửa đỏ, hét:

→ Tên khốn khiếp, ngươi phải chết.

Nói xong nàng vung chưởng đánh mạnh vào người bịt mặt. Không ngờ tình huống lại xảy ra như vậy, hắn hốt hoảng nhảy sang bên tránh đòn, miệng kêu lên rối rít:

→ Bang chủ dừng tay, tại hạ không phải kẻ thù của người mà.

Song chưởng của nàng đưa cao bỗng hạ xuống rồi nàng bật khóc:

→ Xin người thứ tội vì ta thường có những cơn kích động thần kinh như vậy!

Người bịt mặt thở phào mừng rỡ:

→ Ồ! Bang chủ đừng khách sáo, tại hạ xin cáo biệt.

Rồi hắn cười vui nói tiếp:

→ Suýt tý nữa thì tại hạ đã được Bang chủ cho nếm mùi Đoạn Hồn Nhân tan xác mất rồi.

Hồ Diễm Thúy không đáp, mắt ngó mông lung ra cụm hoa vàng trước mặt, khẽ mỉm cười chua chát. Cũng may là người bịt mặt đã rời xa, nếu không thì hắn đã một lần nữa được nếm "Đoạn Hồn Nhân nữ sắc" của nàng rồi. Vì lúc này đây gương mặt nàng thật đáng yêu, sóng mắt lung linh, môi nở nụ cười ma quái, dù sắt thép cũng khó lòng đứng yên trước mùi hương quyến rũ của nàng chứ đừng nói chi người phàm mắt thịt.

→ Bang chủ, Bang chủ ơi, công tử mất tích rồi.

Bà nhũ mẫu chạy vào kêu lên sợ hãi.

Hồ Diễm Thúy giật mình chợt tỉnh. Nàng nắm lấy tay người nhũ mẫu cất giọng bình tĩnh:

→ Đừng làm ồn, có chuyện gì hãy nói lại cho ta nghe.

Bà nhũ mẫu run lập cập, mếu máo nói:

→ Bẩm Bang chủ. Hồi khuya này công tử bỗng rời phòng đi lên hướng phòng của Bang chủ. Con ngỡ người cho đòi công tử lên dạy việc. Nào ngờ đến bây giờ con mới biết là công tử chẳng có lên đây. Con đã cho tìm khắp nơi nhưng đều không có bóng công tử. Tội con thật đáng chết, xin Bang chủ thứ tha.

Hồ Diễm Thúy tái mặt đứng bật dậy, nhưng nàng lại thở ra ngồi xuống ghế nói dịu dàng:

→ Nhũ mẫu lui ra, để ta định liệu.

Người nhũ mẫu mừng rỡ cúi đầu:

→ Tạ ơn Bang chủ.

Rồi bà len lén lui ra.

Khi còn lại một mình, bỗng nhiên Hồ Diễm Thúy cảm thấy đầu óc nặng nề choáng váng. Chỉ mới có một đêm mà bao nhiêu biến cố dồn dập. Con mất tích và nàng thì lại một lần nữa đánh mất chữ kiên trinh mà suốt hơn hai mươi năm dài gìn giữ.

Thái Bình giáo phái, chỉ tại ngươi. Chỉ tại ngươi mà ta không giữ nổi lòng mình.

Đoạn hồn Nhân nữ sắc chỉ vì ngươi mà phút chốc ta không kềm giữ lòng mình. Cũng như hai mươi năm trước kia cũng vì ngươi mà đời hoa lâm vào vòng cay đắng. Trời ơi!

Ta đã muốn vùi sâu tất cả vào trong quên lãng nhưng sao kỷ niệm xưa cứ ập về đầy ắp.

Ta đã luyện thành "Đoạn Hồn Nhân tuyệt kỹ", sao vẫn không kềm nổi con tim mình thổn thức chữ nhớ nhung? Hồ Diễm Thúy sao ngươi vẫn cứ nặng tình với con người không tim óc đó.

Không, Thái Bình giáo không thể tồn tại cũng như vết thương trong trái tim ta không thể nào lành. Muốn thành công phải biết cười trên đau khổ, muốn đừng để người ta đè bẹp, phải biết đè bẹp người ta. Phải! Các người đã cười trên đau khổ của ta thì hôm nay ta phải được cười ngạo nghễ trên sự đau khổ của các người.

Còn Trúc Phi! Con của ta, ta đã hiểu lý do mất tích của con rồi. Con đã thấy ta cùng gã công tử đẹp trai kia say sưa trong niềm hoan lạc. Ôi! Con thơ dại, con có biết đâu lần đầu tiên ta không kềm chế được mình. Tại sao? Tại sao ta lại dùng "Đoạn Hồn Nhân nữ sắc" để biến mình thành một nạn nhân. Có phải nữ tính trong người ta chưa chết hẳn, trái tim ta vẫn còn một chút gì rung cảm của yêu đương? Hay là vì do hắn quá đẹp trai nên ta được sống lại thời son trẻ. Không, không! Trời ơi. Nàng gục đầu ôm mặt khóc nghẹn ngào hối hận.

***

Giờ đây trong mắt con thơ, trong ánh mắt chàng trai lạ lùng kia, ta là một ả dâm phụ đê hèn.

→ Không! Xin đừng nghĩ suy như vậy? Ta không phải hạng liễu ngõ hoa tường đã quen mùi ong bướm.

"Lâm Bình ơi, lần thứ hai chàng giết đời Hồ Diễm Thúy này rồi!" Nhưng việc gì ta phải sợ?

Nàng bỗng ngẩng đầu dậy, mắt long lanh hoang dại. Hai mươi năm qua tiết sạch giá trong có ai hiểu thấu cho nàng đâu? Mà nay chỉ vì một chút yếu lòng lại sợ đời khinh khi mai mỉa? Mà có phải đến bây giờ người ta mới gán cho nàng chữ dâm phụ lăng loàn đâu? Cách đây hai mươi năm về trước, từ một cô gái ngây thơ dù không phạm tội người ta cũng gán cho nàng hai tiếng "gian dâm", không chung thủy. Thì tội gì nàng phải khư khư ôm chặt cái tiết trinh vùi chôn đời hồng nhan trong cô đơn lạnh lẻo?

Đã là Bang chủ, uy quyền sinh sát trong tay, võ công tuyệt luân trong thiên hạ, thì nàng còn sợ gì ai? Nàng có còn là cô gái yếu mềm như hồi còn ở trong cung cấm nữa đâu mà kinh hoàng run sợ chứ?

Nàng bỗng buông lên tràng cười rùng rợn:

→ Hồ Diễm Thúy này bất chấp tất cả, từ giây phút này ta chỉ còn biết sống cho bản thân ta thôi. Còn Trúc Phi, nó khinh ta ... Nhưng nó có phải là con của ta đâu mà sợ chứ. Nó khinh ta, ta sẽ không cho nó tồn tại trên đời, tất cả giờ đây là vô nghĩa, chỉ có ta là tất cả mà thôi.

Nàng rũ người ra cười như điên dại, trên gương mặt bừng bừng sát khí. Nàng sẵn sàng giết tất cả nếu ai vô tình hiện diện vào giờ này. Nhưng đây là lúc nàng đẹp hơn bao giờ hết. Đang cười sằng sặc nàng chợt ngưng lại rồi thở dài buồn bã:

→ Tại sao ta lại nhận nó làm con? Tại sao lúc đó ta lại yếu mềm như vậy? Nước mắt của bà ta ư? Không, Hồ Diễm Thúy này không thể mềm mòng vì nước mắt của kẻ thù như vậy? Trời ơi, tại sao lúc đó ta lại yếu mềm như vậy? Tại sao? ...

Nàng giận dữ dùng song chưởng đập nát tan tất cả những vật dụng có trong phòng.

Tiếng đổ vỡ vang lên ghê rợn, nhưng chẳng một ai dám vào phòng để can ngăn.

Nàng cố đập cho tan nát để hòng hả cơn giận dữ.

Nàng đập, đập mãi đến khi thân thể rã rời mới chịu dừng tay. Nàng nhào lên giường vùi mình vào đống chăn màn mà khóc, mà nhớ lại lúc mình đã nhận Trúc Phi vào làm con như thế nào. Để đến bây giờ mỗi khi nhớ đến, nàng lại nổi cơn điên loạn trách giận mình quá yếu lòng ...

***

Mười năm trước, Hồ Diễm Thúy tròn ba mươi tám tuổi, nàng đã là Bang chủ môn phái "Đoạn Hồn Nhân", nhưng võ công chưa đạt được mức độ cao thâm, nên chưa dám mở cửa phô trương thanh thế. Môn phái "Đoạn Hồn Nhân" chỉ mới là một chấm đen mờ nhạt giữa bầu trời võ lâm đương thời.

Hôm ấy nàng ngồi yên trong thư phòng luyện cho xong chiêu thức "Đoạn Hồn Nhân nữ sắc". Đây là một chiêu thức khó nhất trong pho "Đoạn hồn bí kíp", nên kẻ nào luyện thành chiêu thức này đến mức thượng thừa sẽ giữ mãi cho mình một nhan sắc xinh tươi, trẻ mãi không già, thân hình vĩnh cửu giữ được vẻ thon thả như thuở còn con gái, và mùi thơm "hương thể" sẽ có ma lực lôi kéo bất cứ người đàn ông nào vào bẫy tình đắm đuối, và bắt hắn phải trả giá bằng toàn bộ sinh lực của mình cho người bạn tình kỳ dị. Ngược lại nếu nàng không muốn giết hại kẻ yêu mình thì sẽ phải hy sinh lại cho hắn một phần xuân sắc của mình.

→ Bẩm Bang chủ, ngoài cửa cổng có hai người đàn bà bế trên tay đứa bé thơ xin được vào yết kiến.

Một ả tỳ nữ của nàng vào thông báo.

Hồ Diễm Thúy rời khỏi tấm gương soi, so với bây giờ, nhan sắc nàng lúc đó thua hẳn một bậc, vì hiện tại nàng đã luyện thành "Đoạn Hồn Nhân nữ sắc", cau mày bực bội:

→ Ai mà lại đòi gặp ta vào lúc này. Ra bảo họ cút đi.

→ Dạ.

Ả tỳ nữ hốt hoảng đi ra rồi lại đi vào:

→ Bẩm Bang chủ, bà ta nhất quyết đòi gặp người cho bằng được. Bà ta nhờ con trao vật này lại cho Bang chủ.

Ả tỳ nữ quỳ dâng cho Hồ Diễm Thúy một cành trâm vàng có khảm ngọc sáng lung linh. Vừa cầm lấy nhành trâm nàng đứng bật dậy hét lớn:

→ Truyền đem họ vào đây lập tức.

Mệnh lệnh của nàng được thi hành ngay, những người đến đây xin để gặp nàng được lôi xềnh xệch vào như những kẻ phạm nhân.

Họ là một thiếu phụ xinh đẹp, đẹp cũng không kém chi nàng, một bà lão lớn tuổi với vẻ mặt hiền hòa ẵm trên tay một đứa bé trai nhỏ xíu, đứa bé đang mở to mắt ngơ ngác nhìn quanh. Họ đồng quỳ sụp dưới chân nàng, tia mắt len lét như một tội nhân.

Hồ Diễm Thúy cất giọng cười mai mỉa:

→ Đúng là quả đất tròn, oan gia lại gặp oan gia. Dám hỏi Thái Ngân hoàng hậu đi lạc đâu vào chốn thâm sơn cùng cốc của kẻ tội nhân này.

Người thiếu phụ xinh đẹp co rúm người lại cất giọng van lơn:

→ Dập đầu cúi mong được lượng trên rộng tình dung thứ, Hồ quý phi xin nghĩ thương giùm giọt máu của Quốc vương.

Hồ Diễm Thúy vỗ bàn nạt lớn:

→ Ta không phải là Hồ quý phi năm xưa bị nàng mưu hại, mà ta là Hồ Diễm Thúy, Bang chủ "Đoạn Hồn Nhân" đang đòi ngươi phải trả oán thù.

Thái Ngân ngẩng đầu dậy, chan chứa giọt châu rơi, nàng đi bằng hai đầu gối đến gần Hồ Diễm Thúy cất giọng nghẹn ngào:

→ Hồ Bang chủ, tôi cúi đầu trăm ngàn lạy dưới chân nàng, xin nghĩ chút tình xưa.

Dù sao chị em ta cũng từng sống cảnh chung chồng, dù ghét chị, nhưng em nỡ lòng nào nhìn ấu quân chết thảm.

→ Ấu quân chết thảm?

Hồ Diễm Thúy hét:

→ Ngươi van xin ta cứu lấy con ngươi, thế còn con ta đâu, nó có lỗi gì mà đành cách xa tình mẫu tử. Nó có tội tình gì?

Thái Ngân không biết trả lời sao đành gục đầu vào chân nàng òa khóc.

→ Dang ra!

Hồ Diễm Thúy co chân đá mạnh. Thảm thương cho Thái Ngân, thể chất yếu mềm như một cánh hoa xuân bị mưa giông tơi tả, té ngã nhào lăn lông lốc, đập đầu vào cạnh ghế, máu chảy tràn đầy mặt.

→ Quý phi, xin dừng tay!

Người nhũ mẫu già ôm lấy chân Hồ Diễm Thúy cất giọng thê lương, đứa bé nhỏ chẳng biết gì thấy mẹ bị người ta làm cho đổ máu nó òa lên khóc óe.

Hồ Diễm Thúy chộp xách đứa bé toan ném ra ngoài, Thái Ngân hốt hoảng chồm lên đoạt lấy con kêu khóc thê thảm:

→ Hồ Bang chủ, thân tôi đây người muốn trả thù, hành hạ cách nào cũng được, xin tha cho giọt máu của Tiên vương.

→ Tha à?

Một cái hất tay, Thái Ngân lại té lăng trên mặt đất, máu miệng trào ra nằm bất động.

Hồ Diễm Thúy sửng sốt đưa mắt nhìn kẻ nghịch thù của mình. Bao nhiêu hận thù biến mất theo tiếng khóc của đứa trẻ thơ bên xác mẹ. Bỗng dưng Hồ Diễm Thúy nghĩ đến con nàng. Nơi phương trời lưu lạc ai là kẻ hảo tâm ra tay cứu đỡ, nuôi nấng cho nó nên người? Bất giác đôi dòng lệ tuôn tràn trên má nàng.

Xem tiếp: Chương 9