Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Âm Dương Giới Tuyệt Nghĩa Đoạn Tình

Chương trước: Tài Liệu Bí Mật Chứa Đựng Những Gì?



Văn Thiếu Côn sửng sốt đưa mắt nhìn quanh. Trong phòng khách đã chất ních cả người, đông như kiến cỏ. Ngoài vợ chồng Văn Tử Ngọc và bốn tên Truy Hồn sứ giả, còn mười hai tên áo xanh bịt mặt toàn là U Linh của Vô Nhân cốc.

Chàng từ tốn nói :

- Con đội ơn nghĩa phụ, nghĩa mẫu đã có công nuôi dưỡng mười bốn năm qua. Nhưng bây giờ con đã lớn khôn, ít nhất nghĩa phụ, nghĩa mẫu cũng cho được biết qua về thân thế của con chứ!

Văn phu nhân cười lạt nói :

- Cái ơn mười mấy năm nuôi dưỡng chẳng qua chỉ được mày cầm dao chém lại. Mày thử nghĩ như thế có phải đạo làm người chưa mà còn muốn đòi hỏi muốn tìm hết nguồn gốc lai lịch nữa.

Văn Thiếu Côn gằn giọng :

- Nghĩa mẫu, tại sao nghĩa mẫu lại không muốn nhắc đến thân thế của con như vậy. Chẳng lẽ...

Nhưng Văn phu nhân đã nói lảng sang chuyện hác :

- Láo, mày hãy cho biết, đến đây để làm gì. Mày đã nhận thư của kẻ nào để trao lại cho lão hòa thượng kia?

Chàng chưa đáp, Văn Tử Ngọc đã quát hỏi :

- Nghịch tử, mày muốn gì?

Văn Thiếu Côn cười lạt :

- Câu đó lẽ ra dành cho con được hỏi lại nghĩa phụ mới đúng.

Văn phu nhân đứng cạnh nói :

- Mày hãy trao bức thư của Hoàng Lương Mộng ra đây.

- Ồ, việc này e khó...

- Mày không bằng lòng sao?

- Nếu nghĩa mẫu có thể cho biết được công dụng của bức thư này, tức khắc con sẽ làm vừa lòng ngay.

- Nghịch tử, mày đã quá lắm rồi.

- Con đội ơn nuôi dưỡng mười mấy năm qua, hôm nay mới có cơ hội được đền đáp lại.

- Mày muốn đền đáp bằng cách nào?

Văn Thiếu Côn nghiêm trang nói lớn :

- Đáng lẽ hôm nay phải giết chết cả hai người, nhưng vì nghĩa cũ đặc cách tha cho mạng cho.

Rồi mỉm cười chàng nói tiếp :

- Sự quan hệ giữa chúng ta từ nay chấm dứt.

Văn Tử Ngọc hét lớn :

- Nghịch tử Văn Thiếu Côn, mày to gan thật.

- Từ nay chở đi, xin chớ dùng chữ Văn nữa.

- À, thế ra mày muốn...

Văn Thiếu Côn nói ngay :

- Tôi muốn tạm dùng chữ "Thời" để thay thế.

Văn phu nhân rúng động cả người, run run hỏi :

- Tại sao mày lại dùng họ Thời, chẳng lẽ mày...

Văn Thiếu Côn liếc mắt nhìn quanh bốn phía rồi lạnh lùng nói :

- Tôi chưa hoàn toàn chứng thực, nhưng từ nay trở về sau, tôi không muốn nói đến họ "Văn" nữa.

Văn Tử Ngọc tức giận nói :

- Cũng được! Nếu như thế từ nay chúng ta không đội trời chung.

Nói xong liền vận chưởng lên.

Thời Thiếu Côn nói lớn :

- Tránh ra! Tôi có chuyện cần đi gấp.

Chàng vung thanh bảo kiếm lên mở đường. Thanh bảo kiếm tạo ra một làn sáng bạc có phạm vi hai trượng.

Vợ chồng Văn Tử Ngọc vung chưởng đánh tới tấp về phía Thời Thiếu Côn.

Ánh chưởng loang loáng xung quanh người chàng. Thời Thiếu Côn tức giận đưa tay trái tung ra một chưởng nặng như núi.

"Đùng" một tiếng nổ lớn, chưởng phong của vợ chồng Văn Tử Ngọc đã bị hóa giải hết. Cả hai vợ chồng kinh sợ, họ thấy uy lực kinh hồn của U Hạo thần công tại Vô Nhân cốc.

Văn Tử Ngọc tức giận định vung chưởng đánh tiếp, Văn phu nhân vội vàng nói :

- Sao, phu quân đã quên mình dự định gì rồi sao?

Văn Tử Ngọc chợt nhớ lại, nghiến răng nói lớn :

- Nghịch tử, lần sau gặp lại nếu ta không giết chết ngươi ta không phải là người.

Nói xong y đứng lùi lại thủ thế.

Ngay lúc đó, ngoài sân có tiếng huyên náo. Mọi người nhìn ra thì thấy ba cô gái núi Trường Bạch, Khúc Tự Thủy, Tề Mãn Kiều và Chu Diệp Thanh vừa mới đến. Họ bị bọn nhà sư bao vây nhưng không dám tiến gần.

Thời Thiếu Côn định chạy ra khỏi điện nhưng Tề Mãn Kiều nói lớn :

- Thời công tử, khoan bước ra!

Nói xong nàng phóng ra một chưởng vào một nhà sư đứng tuổi cách đó không xa rồi kéo về phía nàng.

Thân hình nhà sư bị chưởng phong kéo chạy về phía Tề Mãn Kiều. Bọn nhà sư xung quanh đều xôn xao nhốn nháo nhưng không biết cách nào giải cứu.

Tề Mãn Kiều thuận tay ném nhà sư thốc ra bên cửa điện.

Thời Thiếu Côn nhìn theo thấy phía ngoài cửa nhà khách có hai lần lưới nhện giăng phủ bị bùng. Bất kỳ ai muốn ra vào đều phải chạm vào lưới nhện và kéo đứt.

Tề Mãn Kiều xuất thủ nhanh như chớp. Nhà sư không kịp phản ứng, cả thân hình quay tròn xoắn vào đám tơ nhện làm rách một mảng lớn rồi ngã nằm quay trên mặt đất.

Nhà sư hét lên một tiếng thảm thiết. Thân hình theo trớn ném lăn lông lốc mấy vòng trên mặt đất rồi im luôn không cựa quậy.

Thời Thiếu Côn sợ hãi nhìn theo không chớp mắt. Ghê gớm thay toàn thân nhà sư nhũn dần dần, đến cả đôi giày mang trên chân cũng biến thành vũng nước vàng nhầy nhụa. Trong chốc lát hoàn toàn biến sạch không còn lưu dấu vết gì cả.

Chu Diệp Thanh cười ha hả nói :

- Văn công tử, anh hãy nhìn thử tác dụng của màng nhện này và tự xem có đủ sức chịu đựng được không?

Thời Thiếu Côn chấp tay nói :

- Đa tạ cô nương, nhưng có một điều là hiện nay tôi không còn là họ Văn nữa.

- Vì sao thế? Nhưng đã đổi lấy họ gì?

- Tôi đã đổi ra họ "Thời" rồi.

- Được rồi! Bây giờ chúng mình có thể ra đi bình yên.

Thời Thiếu Côn nghe theo, tung mình nhảy đi.

Nhưng ngay khi ấy, hai vợ chồng họ Văn cùng quát lớn :

- Lũ tiện tỳ! Vô Nhân cốc và phái Vô Vi núi Trường Bạch từ này quyết không đội trời chung.

Tức thì cả hai người đồng xuất chưởng. Cả bốn tên Truy Hồn sứ giả và mười hai U Linh áo đen che mặt vừa quyền vừa chưởng cũng đồng thời tấn công tới tấp vào bọn Thời Thiếu Côn ngay.

Thời Thiếu Côn bặm môi, hét lên một tiếng, tay chưởng, tay kiếm, cùng đánh ra một lúc. Một vùng ánh sáng năm màu vô cùng mầu nhiệm, từ thân hình chàng bốc ra rực rỡ. Khí thế của vừng sáng thật là hùng hậu, đi đến đâu đẩy giạt mọi trở lục văng ra, khiến vợ chồng Văn Tử Ngọc và bọn nhân vật Vô Nhân cốc phải lảo đảo thối lui mấy bước.

Bao nhiêu nhà sư khác trông thấy chẳng dám tiến tới cứ đứng reo hò trợ oai và lui dần ra sau.

Văn phu nhân tức quá gầm lớn :

- Con tiện tỳ, phen này mày phải mất mạng rồi.

Khúc Tự Thủy cười lạt nói :

- Chưa chắc bọn ngươi đã làm gì nổi bọn ta. Hãy lựa lời mà nói, đừng phách lối như thế nữa.

Nói xong nàng quay sang bảo Thời Thiếu Côn :

- Chúng ta đi cho rồi.

Thời Thiếu Côn khẽ gật đầu, đồng ý rồi rảo bước phóng đi ngay.

Văn phu nhân huy động song chưởng thét lớn :

- Thiếu Côn, mày phải để phong thư lại đây mới được.

Thời Thiếu Côn nheo mắt nhìn bà, ranh mãnh hỏi :

- Tài liệu này đối với bà có quan trọng gì không mà đòi hỏi.

- Mày hãy vì cái ơn nuôi nấng mười mấy năm trời, đưa phong thư ấy cho ta, khỏi cần hỏi vặn làm gì vô ích.

Thời Thiếu Côn cười lạt đáp :

- Điều này nhất định không thể nào tuân theo lời bà được.

Nói xong chàng tung mình phóng đi. Vút một cái đã bay xa hàng bảy, tám trượng, phóng ra ngoài sơn môn rồi.

Văn phu nhân hồn phi phách tán, đấm ngực kêu trời cho bớt cơn bực tức rồi lủi thủi bước đi.

Thời Thiếu Côn vừa ra khỏi Trấn Thiên tự, nhớ lại sự việc vừa rồi tim nhảy đồm độp. Chàng nghĩ bụng :

- "Giá bọn Khúc Tự Thủy không tới kịp thời có lẽ mình đã tan thây thành bãi nước vàng mất rồi. Độc tố của màn nhện do chúng bố trí quả thật kinh người.

Đối với mình ba cô ấy đã có lòng giúp đỡ và nhiều lần cứu mạng sống, lẽ đâu mình cứ âm thầm ra đi không một lời giả biệt".

Trong lúc đang phân vân suy nghĩ, bỗng Tề Mãn Kiều cất tiếng hỏi :

- Thời công tử bây giờ anh định đi đâu bây giờ?

Xem tiếp: Đại Hội Tại Vân Mộng Sơn

Bạn đã đọc thử chưa?


Trong Mắt Anh, Em Là Gì?

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 10



Nuôi Dưỡng Bạo Vương

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 66


Vẫn Mãi Yêu Người

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 16