Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Âm Dương Giới Thoát Thân Nơi Cổ Miếu

Chương trước: Mạc Bắc Tứ Tuyệt



Vừa nghe Niệp Sáp hòa thượng khuyên, Văn Thiếu Côn cau mày đáp :

- Tiền bối, làm trai lấy danh dự làm lớn, sống chết nào kể chi. Xin lão tiền bối thông cảm nỗi khổ tâm cho cháu.

Niệp Sáp hòa thượng đành thở dài rồi nhắm mắt, không nói nữa.

Ô Trúc thần quân và Kim Địch thần quần cùng đưa mắt nhìn cô gái, miệng câm như hến.

Tề Mãn Kiều nổi nóng trợn mắt hét :

- Anh chàng này quả thật ương gàn đáng ghét. Nếu không vì lệnh của chị ta, thì ta đã giết ngươi từ lâu rồi.

Văn Thiếu Côn lạnh lùng đáp :

- Làm thằng con trai phải giữ khí khái người trai. Ta không hề bị quyền lợi cám dỗ, không để cường lực uy hiếp và không chịu cho một kẻ nào khinh khi.

Tề Mãn Kiều vừa buồn vừa chán, dậm chân thở dài :

- Trời ơi, người này quả là gàn dở, tức chết đi thôi!

Văn Thiếu Côn từ tốn nói :

- Tôi cảm thấy nóng nẩy hấp tấp là một nhược điểm trong nghệ thuật làm người, còn giết chết hay để sống đó là quyền của cô nương.

Tề Mãn Kiều nghiến răng rít :

- Được rồi! Tưởng nhà ngươi muốn gì chứ muốn chết thì quá dễ. Xem đây!

Nàng vung cổ tay trắng ngà lên cao định quật xuống một chưởng, chẳng biết nghĩ sao ngừng lại, rồi lẩm bẩm :

- May quá, nếu nóng nảy thì hỏng việc. Giết hắn rồi lấy đâu đem về cho chị. Điều cần thiết là đem hắn về đến nơi chứ giết hắn đâu có khó gì.

Suy đi nghĩ lại, nàng chẳng tìm được cách nào hơn, lòng hậm hực, hết dậm chân lại đi vòng quanh cho đỡ tức, đôi mày liễu luôn luôn cau có, cặp môi mỏng lúc nào cũng bệu bạo như muốn khóc.

Niệp Sáp hòa thượng đứng nhìn bỗng cười khanh khách.

Tề Mãn Kiều bực mình quá, quát lên :

- Hòa thượng này vô lý quá. Trong lúc người ta đang tức muốn chết mà thích chí cười hoài.

Niệp Sáp hòa thượng ôn tồn bảo :

- Cô nương bớt nóng nảy. Hòa thượng có một kế giúp cô nương để khiến hắn đổi ý bằng lòng theo cô nương về gặp chị hai.

Tề Mãn Kiều mừng quá vội reo lên :

- Ồ, hay quá! Có kế gì hay xin ngài nói mau, tôi nóng ruột đến bực mình đây này! Hay là hhòa thượng phỉnh tôi đấy.

Niệp Sáp hòa thượng đáp :

- Kẻ tu hành không bao giờ nói dối.

- Vậy, xin cho biết mau đi!

Niệp Sáp hòa thượng cười xòa bảo :

- Trước khi bày kế, lão muốn hỏi thăm cô nương vài điều.

- Xin nói!

- Có lẽ chị hai của cô nương là người ghê gớm và nghiêm khắc lắm phải không?

Nàng gật đầu đáp :

- Phải đấy, chị tôi khó tính, hay cáu kỉnh và nóng nảy lắm. Chị ấy thường bắt nạt tôi, chị ba tôi và đôi khi ăn hiếp cả chị cả tôi nữa.

Thấy nàng nói chuyện có vẻ thành thực và ngây thơ, hòa thượng hỏi tiếp :

- Nếu thế chắc cô nương sợ chị hai lắm?

Nàng không giấu diếm đáp :

- Phải, tôi sợ chị ấy nhất nhà.

- Nếu không mời được Văn công tử về chắc chắn chị ấy sẽ không tha thứ cô nương phải không?

Tề Mãn Kiều thẹn đỏ mặt nói :

- Hay lão trượng biết rõ tôi sẽ bị phạt quỳ ngó mặt vào tường suốt sáu tháng phải không?

Niệp Sáp hòa thượng nói :

- Bất cần bị phạt cách nào, tốt hơn hết là có cách nào giúp cô nương mời Văn công tử đi được là xong cả phải không?

Nàng thở dài nói :

- Chính thế mà tôi nhờ đến hòa thượng. Kế gì xin nói ra mau kẻo nóng ruột quá.

Hòa thượng nói :

- Hòa thượng này xin đưa ra một ý kiến, còn làm được hay không là phần việc của cô nương.

Nàng gật đầu lắng tai nghe. Niệp Sáp hòa thượng tiếp :

- Văn công tử là người con trai, để bảo tồn danh dự, không bao giờ y chịu để cho cô nương cưỡng ép hay sai khiến. Lão thừa biết y là người đa cảm, dễ tánh, biết nể nang mọi người. Dám chắc nếu cô nương chịu hạ mình mời y thì thế nào cũng không từ chối.

Tề Mãn Kiều nói :

- Theo hòa thượng khuyên thì tôi phải hạ mình cầu xin năn nỉ hắn mới được hay sao?

Niệp Sáp hòa thượng thẳng thắn nói :

- Phải, nếu cô sợ lệnh của chị hai thì phải yêu cầu hắn ta mới được. Ngoài ra không còn cách nào hơn.

Tề Mãn Kiều thở dài suy nghĩ một chập rồi đến trước mặt Văn Thiếu Côn, nháy mắt mấy cái rồi nói ngay :

- Văn công tử, tôi yêu cầu công tử mau mau theo tôi đến gặp chị hai tôi.

Văn Thiếu Côn ngồi nghe Niệp Sáp hòa thượng chỉ kế cho Tề Mãn Kiều trong lòng đã thấy xốn xang khó chịu. Nay nàng đến nói cộc lốc một câu như vậy cũng đáng tức cười, vội đáp :

- Tôi đã nói chưa bao giờ quen biết chị hai cô, vì vậy mà tôi không muốn gặp mặt người ấỵ Tề Mãn Kiều nói :

- Tôi đã yêu cầu anh mà anh vẫn không nghe sao?

Văn Thiếu Côn bực quá đáp :

- Việc này quả chẳng thuận tình hợp lý tý nào. Một người bạn gái chưa hề quen biết mà cứ nằng nặc bảo tôi phải đến gặp mặt! Cô nương nghĩ thử xem có đáng buồn cười không?

Tề Mãn Kiều suy nghĩ rồi đáp :

- Anh nói đúng lắm. Nhưng chị tôi cứ nhất định gặp anh, việc này tôi làm sao biết được.

Văn Thiếu Côn lắc đầu nói :

- Tôi không thể đi được.

Tề Mãn Kiều dậm chân trợn mắt hỏi :

- Không đi thật hở. Anh nói thiệt sao?

Niệp Sáp hòa thượng thấy không khí có vẻ găng, ghé miệng gần nàng nói khẽ :

- Cô nương đối phó với người này chỉ có một phương pháp là mềm dẻo, xin chớ quên mà hỏng chuyện.

Tề Mãn Kiều không biết làm thế nào hơn đành phải chịu lời lễ độ nói :

- Văn công tử, tôi thành thực muốn yêu cầu anh cùng đi. Anh hãy thương hại tôi mà nhận lời, không mời được anh tôi sẽ bị chị hai tôi trừng phạt nghiêm khắc lắm.

Nghĩ một chập không thấy chàng đáp lời, Tề Mãn Kiều nói thêm :

- Văn công tử, chả lẽ ngươi muốn tôi phải quỳ lạy anh mới nhận lời chăng?

Nói xong đôi mắt nàng chớp lia, khóe mắt muốn ứa lệ.

Văn Thiếu Côn không thể ngờ một cô gái hiên ngang ranh mãnh, lại xuống nước ngọt ngào với mình như thế nên đã thấy động lòng.

Chàng thầm nghĩ :

- "Kẻ biết thời vụ mới là người khôn. Cô bé này chưa bao nhiêu tuổi đầu, ngay cả Ô Trúc thần quân và Kim Địch thần quần là hai tên đại ma đầu còn sợ nàng như cọp, đủ biết chẳng phải tay vừa. Nếu ta không thuận theo nàng e cả mình và Niệp Sáp đại sư cũng chết cả, chi bằng nên tương kế tựu kế trốn khỏi hang hùm, nọc rắn rồi sẽ hay".

Chờ hồi lâu chưa thấy chàng nói gì, Tề Mãn Kiều ứa nước mắt, ái ngại một chút rồi quỳ xuống.

Văn Thiếu Côn thất kinh vội vàng xoa tay nói :

- Chết nỗi, cô nương đừng làm thế không nên. Tôi đâu dám đòi hỏi gì.

Vậy Văn mỗ tôi xin nghe lời cô nương.

Tề Mãn Kiều mừng quá, nhoẻn miệng cười tươi như hoa nói :

- Anh nói thật không?

Văn Thiếu Côn gật đầu nói :

- Quân tử xuất ngôn như phá thạch, Văn mỗ đã bằng lòng thì không bao giờ thay đổi, chỉ cần...

Chàng đảo mắt nhìn quanh, nói tiếp :

- Chỉ cần một điều kiện nhỏ.

Tề Mãn Kiều nói :

- Chỉ cần công tử thuận tình đi gặp chị hai tôi, còn bất cứ điều kiện gì tôi cũng nhận hết.

Văn Thiếu Côn không ngần ngại nói :

- Văn mồ cần lão hòa thượng này đi cùng.

Tề Mãn Kiều sửng sốt nói :

- Điều này không thể được. Chị tôi chỉ mời một mình anh đến mà thôi.

Nếu vô cớ mang cả lão hòa thượng bẩn thỉu này về e tôi bị quở trách.

Văn Thiếu Côn mỉm cười nói :

- Việc đó cô nương đừng lo. Ngoài ra vị thiền sư này chỉ không cần phải gặp chị hai cô. Tôi chỉ cần người cùng đi một đoạn đường. Khi gần đến nơi, người sẽ chia tay đi nơi khác.

Tề Mãn Kiều vỗ tay nói :

- Nếu vậy thì được.

Nàng ngó Niệp Sáp hòa thượng bảo :

- Thôi, chúng ta cùng lên đường.

Niệp Sáp hòa thượng nhe răng cười khoái trá rồi ôm quyền nói với Ô Trúc và Kim Địch thần quần :

- Nhị vị, món nợ bốn mươi năm trời chúng ta chờ dịp khác sẽ tính vậy. Bây giờ xin tạm biệt.

Kim Địch thần quần tức ứa gan nhưng chẳng dám nói gì chỉ hằn học bảo :

- Dã hòa thượng, ta tạm gởi mạng sống ngươi một thời gian, ngươi hãy nhớ rằng, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ băm vằm cái thân xác bẩn thỉu của nhà ngươi làm muôn nghìn mảnh mới vừa lòng.

Niệp Sáp hòa thượng cười hề hề :

- Đó là câu chuyện về sau, có lẽ còn lâu lắm. Giờ đây lão hòa thượng xin cáo lỗi và tạm biệt.

Không đợi trả lời hòa thượng xốc áo bước ra khỏi cửa.

Tề Mãn Kiều thấy Văn Thiếu Côn thuận tình đi, trong lòng hớn hở, tươi cười chào Ô Trúc thần quân và Kim Địch thần quần :

- Xin tạm biệt hai ngài.

Kim Địch và Ô Trúc thần quân chắp tay chào và nói :

- Phiền cô gởi tới anh em họ Liễu chúng tôi kính thăm các bà chị.

Nàng tươi cười nói :

- Tôi sẽ xin thưa lại chỉ cả và chị hai tôi.

Nàng nắm tay Văn Thiếu Côn nói :

- Văn công tử, chúng mình đi thôi.

Văn Thiếu Côn vội vàng tránh đi sau lưng Niệp Sáp hòa thượng rồi cùng lên đường.

Mãi đến giờ ngọ đã trông thấy đồi núi nhấp nhô, nhưng quang cảnh vẫn còn ở trong dãy núi Hạ Lầu.

Niệp Sáp hòa thượng không đợi ai dẫn đường, lếch thếch mang bầu rượu không lủi thủi đi trước. Tuy bước đi ung dung nhưng mau vùn vụt. Văn Thiếu Côn phải cố gắng hết sức mới theo kịp.

Đường núi gập ghềnh quanh co khúc khuỷu, Văn Thiếu Côn ngại nàng không theo kịp. Không ngờ lúc nhìn lại thấy Tề Mãn Kiều gót sen thoăn thoắt, tư thái ung dung, thân hình lướt nhẹ trên đường một cách nhẹ nhàng uyển chuyển, hình như nàng không để ý mấy về chuyện đường dài.

Trên đường đi thỉnh thoảng ló dạng một vài người phục kích, nhưng ai giữ vị trí nấy chẳng dám động thủ.

Người của năm đại môn phái thường xuyên canh giữ trên khoảng đường ngót một trăm dặm đường.

Niệp Sáp hòa thượng vừa đi vừa cười nói huyên thuyên, có vẻ khoái trá và chẳng coi ai ra gì.

Suốt một ngày đường, ba người đi mãi chẳng dừng chân. Khi mặt trời vừa gác non Tây, họ đã vượt ngang qua dãy trường sơn, trên đường Cam Nương nối liền miền Tây và miền Bắc.

Niệp Sáp hòa thượng dừng chân nói :

- Bây giờ đã ra khỏi vòng vây của năm phái, hòa thượng này như chim chắp cánh, tha hồ tung bay, đời sống thênh thang, mặc tình say sưa thêm vài mươi năm nữa.

Rồi ngậm ngùi ông nói tiếp :

- Giờ là lúc chia tay rồi đây.

Tề Mãn Kiều nghểnh cổ nói :

- Đại hòa thượng còn muốn đi nữa không?

Niệp Sáp hòa thượng lễ phép thưa :

- Hòa thượng này không phải là kẻ vong ân. Chừng nào gặp gỡ xin đền ơn cô nương xứng đáng.

Tề Mãn Kiều tươi cười nói :

- Thôi muốn đi xin cứ tự nhiên. Ta không nghĩ đến chuyện ơn nghĩa gì đâu.

Hòa thượng chắp tay nói :

- Mô Phật, xin chúc cô nương trên đường đời luôn luôn gặp điều may mắn.

Rồi quay sang Văn Thiếu Côn, Niệp Sáp hòa thượng nắm tay chàng dặn dò :

- Cháu hãy nhớ đến lời hòa thượng này đã dặn. Nếu có cơ hội phải đi ngang qua hang Vọng Ngã thuộc Vân Mộng sơn để tìm lão phu nhé.

Văn Thiếu Côn gật đầu đáp :

- Cháu không bao giờ quên lời giáo huấn của lão thiền sư. Xin hẹn gặp nhau một ngày gần đây.

Niệp Sáp hòa thượng có vẻ cảm khái nói lớn :

- Hội hợp hay ly tán, chung quy cũng luật của trời. Ngươi hãy bảo trọng lấy thân. Thôi ta đi đây.

Văn Thiếu Côn chẳng biết nói gì hơn. Chàng đứng nhìn theo bóng dáng thiền sư khuất dần nơi xa, rồi quay lại bảo Tề Mãn Kiều :

- Cô nương, chúng ta đi thôi.

Tề Mãn Kiều hớn hở tung người bước tới như tên bắn.

Xem tiếp: Ngộ Độc Tại Kỳ Liên Sơn


Bạn đã đọc thử chưa?

Tiền Chuộc Trái Tim

Thể loại: Truyện Teen, Tiểu Thuyết

Số chương: 32


Yêu Cốc Trà Sữa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 21


Trốn Tôi! Cô Dám?

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 22


Ảo Vọng Du Học

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 13


Thượng Tiên Ngươi Thật Hư

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 159