Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Âm Dương Giới Ngộ Độc Tại Kỳ Liên Sơn

Chương trước: Thoát Thân Nơi Cổ Miếu



Văn Thiếu Côn thi triển thân pháp "Thất Vu Bát Hồi" chạy theo, không bao lâu cả hai vượt trên hai chục dặm đường xa.

Chàng vừa đi vừa thắc mắc chẳng hiểu vì sao Tề Mãn Kiều không đi theo lối đường Cam Nương, lại băng qua cánh đồng, vượt luôn dãy rừng núi trùng điệp này. Tuy nhiên chàng vẫn lặng thinh không hỏi lại.

Đi suốt một ngày đường, Văn Thiếu Côn vừa đói vừa khát nước, cả thân hình mệt mỏi rã rời, nhưng Tề Mãn Kiều vẫn thấy thơ thới, tinh thần hăng hái, chẳng lộ chút gì mỏi mệt, chàng tự nghĩ :

- "Chả lẽ mình lại thua sút đàn bà! Thôi cứ cố gắng rồi hay!"

Vượt luôn ba chục dặm đường nữa thì trời đã sang canh một. Tề Mãn Kiều vẫn thoăn thoắt gót sen bước dồn, không tỏ ý gì mệt mỏi hay muốn nghỉ chân.

Văn Thiếu Côn không chịu nổi, dừng bước nói :

- Chị hai của cô nương ở chốn nào, biết bao giờ đến nơi để được nghỉ chân chút đỉnh, chả lẽ cứ đi hoài hay sao?

Tề Mãn Kiều dừng bước, mỉm cười đáp :

- Còn nhiều nhất là năm mươi dặm nữa thôi. Anh không đi được nữa sao?

Nàng đắn đo một chập nói luôn :

- Hay để tôi cõng cho nhé.

Văn Thiếu Côn mắc cở, xua tay nói :

- Không, không, tôi còn đủ sức đi một ngày một đêm nữa, đâu dám phiền đến cô nương.

Chàng ngơ ngác nhìn xung quanh tự hỏi :

- Nơi đây là đâu?

Từ bé chàng sống quanh quẩn trong gia đình tại Lăng Vân sơn trang thuộc núi Hạ Lan, chưa bao giờ bước khỏi núi. Vì vậy ngày nay đi xa chàng chẳng hiểu nơi nào và cũng không biết đâu là đâu nữa.

Thấy chàng suy nghĩ, Tề Mãn Kiều đến gần nói nhỏ :

- Chúng ta sắp đến dãy núi Trường Bạch.

Trước kia chàng nghe người ta thỉnh thoảng nói đến tên này. Hôm nay nghe nhắc đến thấy hay hay, ngẩn người suy nghĩ.

Thái độ ngơ ngác của chàng không qua được đôi mắt tinh ranh của Tề Mãn Kiều.

Chàng hỏi tiếp :

- Núi Trường Bạch còn xa không?

Nàng đáp :

- Còn xa lắm. Hiện giờ chúng mình đang ở trong dãy núi Kỳ Liên.

Văn Thiếu Côn càng ngạc nhiên hỏi :

- Núi Kỳ Liên nào?

Tề Mãn Kiều cười xòa hỏi :

- Anh đã đi qua nơi này lần nào chưa?

Chàng lắc đầu :

- Tôi chưa đi qua nơi này lần nào. Kỳ quái thật!

Tề Mãn Kiều hỏi :

- Kỳ quái cái gì?

Văn Thiếu Côn suy nghĩ rồi đáp :

- Các cô ở xa tít trong dãy núi Trường Bạch, thế mà vượt qua hàng vạn dặm đến Kỳ Liên sơn, đó không phải chuyện lạ hay sao? Vả lại tôi đây từ nhỏ đến lớn ở Lăng Vân sơn trang trong núi Hạ Lan sơn, trừ những người nhà và cha mẹ ra, không quen biết ai bên ngoài. Ấy thế mà chị hai cô lại biết tôi rồi sai cô đi tìm, há không phải điều kỳ lạ nữa hay sao?

Những điều thắc mắc trong lòng chàng rất nhiều. Còn một vấn đề quan trọng nữa mà chàng chưa nói ra, đó là hang Vô Nhân cốc ở trong núi Kỳ Liên sơn, không biết dãy Kỳ Liên sơn này có dính dáng đến Vô Nhân cốc hay không?

Tề Mãn Kiều cười xòa đáp :

- Việc này chưa biết được. Đợi khi nào gặp chị hai tôi sẽ được giải đáp rõ ràng.

Văn Thiếu Côn thấy không tiện nói nhiều, miễn cưỡng cố gắng lê thân hình mỏi mệt lướt theo chân Tề Mãn Kiều đi tới.

Khi trời vừa sáng canh ba, hai người đã tiến vào địa phận Kỳ Liên sơn.

Cả một khu đồi cây khô vàng úa, cỏ lau mọc khắp đất. Vì đã sang cuối thu, trời đã về khuya khí hậu càng lạnh lẽo.

Càng nghi chàng càng băn khoăn áy náy. Rừng nứi vắng teo không bóng người qua lại, nơi đây lại có một cô gái bé xinh tươi, võ công tột bực vượt hàng ngàn dặm đến quả là một điều ngoài sức tưởng tượng.

Chàng liên tưởng đến chị em nàng rồi hỏi ngay :

- Có lè chị hai của nàng võ nghệ cao siêu, bản lãnh xuất chúng phải không?

Tề Mãn Kiều mỉm cười đáp :

- Đó là lẽ dĩ nhiên rồi. Nhưng không phải chỉ vì thế mà cả ba chúng tôi kính nể chị ấy đâu nhé.

Chàng hỏi tiếp :

- Cô có mấy chị em.

- Bốn người mà tôi là em út.

Văn Thiếu Côn nói :

- Chị cả và chị ba cô có khi nào đến chốn này không?

Tề Mãn Kiều đáp :

- Nhất định là có rồi. Anh nên biết, chị em chúng tôi đi đâu cũng có nhau, ít khi mỗi người một nẻo.

Nghe đến đây Văn Thiếu Côn không hỏi nữa, lặng lẽ theo nàng lướt đi.

Thình lình Tề Mãn Kiều dừng chân lại, khoát tay khẽ bảo :

- Coi chừng, hình như có kẻ đang ẩn nấp đâu đây.

Văn Thiếu Côn giật mình ngơ ngác, nghĩ :

- "Tài nghệ nàng quả kinh người. Đang đi giữa rừng bao la mà có thể phát hiện được người đang ẩn trốn. Vô lý, chẳng lẽ nơi hoang vu này có ai đến làm chi?"

Chàng dừng chân đưa mắt nhìn theo Tề Mãn Kiều đang thoăn thoắt tiến vào phía trong cố sục sạo tìm kiếm.

Nơi đây rừng núi khác hơn Lăng Vân và Hạ Lan, cây cối mọc chen chút rậm rạp, dù có kẻ nào núp cũng không thể nào tìm ra được.

Tuy nhiên với tài nghệ tuyệt vời của Tề Mãn Kiều, chàng đã đặt nhiều tin tưởng và đinh ninh chắc có người thật. Chả lẽ nàng bịa chuyện để làm trò lòe, bịp dọa ta hay sao?

Chàng đứng yên đưa mắt nhìn theo từng cử chỉ của nàng, nóng lòng chờ đợi một sự khác thường sắp xảy ra.

Tìm kiếm một hồi lâu, Tề Mãn Kiều trở về lối cũ, lẩm bẩm :

- Quái lạ, chẳng lẽ ta nhận xét lầm? Người hay là ma mà tìm hoài chẳng thấy.

Thình lình nàng vung tay lên, ba vệt sáng bay vút vào rừng sâu giữa đám cây cối rậm rạp nhất, nhưng bốn bề vắng lặng không thấy bóng dáng một ai.

Thấy ba viên hàn tinh bắn đi không gây một phản ứng nào, Tề Mãn Kiều nói :

- Nhất định chúng ta gặp ma rồi. Nếu không, chả khi nào tôi nhận xét lầm bao giờ. Chúng mình đi thôi.

Nói xong nàng tung mình phóng đi ngay.

Văn Thiếu Côn xem trước nhìn sau lòng thấp thỏm lo lắng. Nghe nàng nói thế, chàng càng nghi ngờ, vội rảo bước chạy theo, tim đập mạnh.

Bỗng nhiên Tề Mãn Kiều quát lớn :

- Khốn nạn, đã không có gan ra mặt thì cút đi cho rảnh, làm cái trò gì mà núp lén như ma quái thế?

Nói xong nàng vung tay phóng luôn ba điểm hàn tinh vào phía tả rồi tung người lao vút theo hướng này.

Văn Thiếu Côn đưa mắt nhìn theo thấy quả nhiên có một bóng đen vừa thoáng qua bỗng mất ngay như làn khói xám.

Chàng không bao giờ tin có ma, nhưng trước cảnh chập chờn nơi rừng khuya có người ẩn hiện khiến chàng cảm thấy ớn lạnh, rợn óc khắp người.

Tề Mãn Kiều bắn liên tiếp ba điểm hàn tinh nhưng người đó né tránh được rồi lẫn liền vào trong màn đêm không một tiếng động nhỏ, đủ biết kẻ này cũng không phải tay vừa.

Bất giác nàng nổi giận đùng đùng thét lớn :

- Khốn nạn, ngươi cố tình trêu người, phen này ta sẽ cho ngươi biết oai lực của chị em núi Trường Bạch.

Nhưng bóng đen vẫn chập chờn trước mặt cách xa độ mười trượng như một làn khói mờ, ẩn hiện không chừng.

- Nhất định đó là người, một tay có bản lãnh siêu tuyệt muốn đùa giỡn hay gây chuyện chi đây.

Văn Thiếu Côn lẩm bẩm nói rồi đưa mắt trông theo.

Bỗng nhiên bóng đen ngừng lại, hiện ra một người lên tiếng nói :

- Thiên hạ sợ chị em mày, chứ lão phu đây chẳng xem vào đâu hết, đừng hòng dọa nạt.

Tề Mãn Kiều thét :

- Ngươi là ai?

Người ấy cười giòn đáp :

- Lão phu là người tiếng tăm không lớn nhưng trên đời này chẳng ai là không khiếp sợ oai danh.

Văn Thiếu Côn rùng mình nghĩ :

- "Quái lạ, chẳng hiểu vì sao có lắm nhân vật phi thường xuất hiện trên vùng này như thế. Nhưng tại sao khi xảy ra chuyện ở Hạ Lan sơn chẳng thấy một người nào ra mặt can thiệp?"

Chàng thắc mắc là phải. Chỉ hai ba ngày nay bao nhiêu chuyện dồn dập, bao nhiêu nhân vật đua nhau về chốn này.

Tề Mãn Kiều lớn tiếng hỏi :

- Hãy xưng danh hiệu đi, đừng tự cao nữa.

Người ấy cười khanh khách đáp :

- Lão phu là một người mà thiên hạ gọi là Độc Vương Sa Thiên Lý.

Tề Mãn Kiều nghe xưng tên giật mình kinh hãi :

- Độc Vương Sa Thiên Lý!

Người ấy cười ngạo nghễ nói :

- Ngươi đã khiếp danh ta chưa? Tài dùng độc của ta thuộc hàng cao thủ hạng nhất trên võ lâm rồi.

Tề Mãn Kiều chép miệng đáp :

- Tài ấy ta đâu ngán.

Nói xong ngọn chưởng xoáy một vòng đầy mềm mại rồi tiến tới.

Văn Thiếu Côn thất kinh nghĩ bụng :

- "Khi cần ra chưởng tấn công địch nhiều lắm chỉ vài trượng thôi. Cô bé này võ nghệ giỏi thật, nhưng khoảng cách đôi bên trên mười trượng xa làm sao mà tấn công đến. Nàng quá nông nổi chỉ làm trò cười cho đối phương".

Nhưng chàng ước đoán đã sai cả.

Chưởng lực từ bàn tay bé nhỏ của Tề Mãn Kiều tung ra phát một luồng cuồng phong cuốn ào ào, làm cát chạy đất bay, xô mịt mù về phía Sa Thiên Lý như nước trào thác lũ.

Sa Thiên Lý trổ lên một chuỗi cười quái gở. Thân hình lão bay bổng lên cao hơn mười trượng thoát khỏi chưởng lực của nàng một cách dễ dàng. Tề Mãn Kiều nổi nóng gầm lên :

- Ngươi chớ kiêu ngạo, hãy đón thêm mấy ngón của bản cô nương xem sao?

Nói xong nàng tung luôn ba chưởng liên tiếp.

Khi còn lơ lửng trên không, thình lình Sa Thiên Lý lắc người sà luôn qua bên phải tránh khỏi rồi nhẹ nhàng tung ra một đòn.

- Hai đứa bây hãy nếm một đòn của lão phu.

Chưởng lực của hai bên hóa giải lẫn nhau, cát bụi không bay lên nữa, hai người vẫn đứng xa nhau mười trượng.

Tề Mãn Kiều nói :

- Ngươi còn bao nhiêu tài nghệ đem ra cho rồi.

Sa Thiên Lý cười lớn nói :

- Ngươi tài nghệ khá cao cường đấy nhưng kinh nghiệm giang hồ ít quá, ngươi đã bị trúng độc của ta mà ngươi có biết đâu?

Tề Mãn Kiều giật mình nhưng vẫn cứng cỏi đáp :

- Dù là Độc Vương chăng nữa, ta há sợ ngươi sao? Nhưng chất độc của ngươi dễ gì xâm phạm vào người ta.

Sa Thiên Lý nói :

- Thật đáng tiếc cho ngươi, đã gần chết mà chưa biết, còn khoác lác. Lão phu không bao giờ lừa dối ngươi đâu. Trên dải đất này, trong vòng một dặm vuông, Độc Vương này đã rãi "Thất Hủy phấn", một chất bột độc kinh khủng.

Vừa rồi chưởng lực của ngươi đã làm cho bột phấn này cuốn tung lên và nhà ngươi đã hít vào khá nhiều rồi.

Tề Mãn Kiều nửa tin nửa ngờ, suy nghĩ :

- "Tại sao ta chưa thấy phản ứng gì cả".

Sa Thiên Lý cười khanh khách nói :

- Thất Hủy phấn đây là một chất độc không màu sắc, không hôi hám, nên lúc hít vào nhà ngươi không thể biết được. Lát nữa rồi sẽ thấy.

Vừa nói y vừa tiến tới từ từ.

Tề Mãn Kiều hét lớn :

- Lão quỷ, hãy đứng lại.

Sa Thiên Lý đáp :

- Bây giờ nên sửa soạn đi là vừa, còn bao nhiêu chưởng cứ tung hết đi rồi nằm nghỉ cho khỏe.

Tề Mãn Kiều nổi nóng huy động song chưởng phóng liên tiếp mười chiêu.

Quả là điều lạ lùng, chưởng lực của nàng lợi hại biết mấy, thế mà lần này nàng đưa ra không thấy chút khí lực nào, ngay một chiếc lá cũng không lay động.

Sau khi tung chưởng vô hiệu, Tề Mãn Kiều cảm thấy đầu óc choáng váng, quay cuồng, nhức đầu như búa bổ, ngã lăn ra đất ngất xỉu.

Văn Thiếu Côn thất kinh vội chạy đến la lớn :

- Tề cô nương, sao thế? Tề cô nương.

Chàng bồng nàng lên, thấy đôi mắt nhắm kín, mặt tái xanh, hơi thở yếu ớt, quả nhiên bị trúng độc nặng.

Chàng cố lay động kêu gọi nhưng Tề Mãn Kiều vẫn nằm như một thây ma.

Văn Thiếu Côn kêu gào xong đưa mắt nhìn Sa Thiên Lý cau mặt nhưng chưa biết làm sao.

Lão quắc mắt bảo chàng :

- Bé con, rồi đến số phận mày cũng như thế thôi.

Quả nhiên lão nói vừa dứt lời, Văn Thiếu Côn hộc luôn mấy búng máu ngã gục xuống đất bất tỉnh.

Độc Vương Sa Thiên Lý chẳng cần nhìn xem Tề Mãn Kiều ra sao, cuối cùng bồng Văn Thiếu Côn nhảy một cái xa hơn mười trượng rồi thoăn thoắt đi mất.

Xem tiếp: Hai Nữ Lang Núi Trường Bạch

Bạn đã đọc thử chưa?

Người Tù Khổ Sai

Thể loại: Trinh thám, Tiểu Thuyết

Số chương: 45


Lấy Nhầm Vợ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 31



Nha Đầu Đến Đây Với Trẫm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 51


Đế Quân

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 1435